Cùng Múa Với Sói

Chương 16: Q.1 - Chương 16: Mộng kính, bị giáng chức




Một người nữ tử trẻ tuổi mặc áo tơ lụa, diện mạo nàng rất đẹp, đôi mày thanh tú cao gầy, mũi ngọc môi anh đào, mắt phượng mang theo sắc bén cao cao tại thượng và ý lạnh, tại một đám nha hoàn bà tử đỡ, xuyên qua hành lang gấp khúc thật dài, đi vào một gian phòng tráng lệ.

Phòng rất rộng lớn, cũng rất khí phái, trên cây cột bốn phía vẽ mây bay sóng lớn nhiều mau, trung tâm là chiếc giường cao rộng lớn, trải nệm êm vàng, bốn phía có đồ án giao long phức tạp màu vàng, phía dưới hai hàng ghế dựa màu đỏ thắm vọt, bên trên trải đồ án hoa văn kỳ lân, chính giữa trải thảm đỏ lớn, lư hương ở hai bênvách tường đoan trang phù hợp, khói lượn lờ từ bên trong tiết ra.

Nhất người nam tử trẻ tuổi mặc áo dài màu azurit, áo giữa đỏ thẫm nạm vàng, đầu đội nón ngọc vàng, tuổi chừng hai mươi, ngồi ngay ngắn ở trên mặt ghế, hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng, hai mắt hơi nhắm,, khí độ bất phàm, mặc dù tuổi trẻ, nhưng toàn thân cao thấp tản mát ra khí cao quý. Khi hắn nhìn đến nữ tử xinh đẹp từ phía sau rèm cây trúc đi ra, đứng dậy, hướng nàng nhẹ nhàng hành lễ.

“Đông Ly Thuần bái kiến hoàng tẩu.”

Nữ tử trẻ tuổi búi tóc, đầu đeo tám trâm cài vàng, theo đi đường mà ắc lư, nàng nhẹ nhàng nâng tóc đen bóng thật dài, thong dong ngồi vào trên giường hoa lệ rộng rãi, tám nha hoàn bên cạnh phân biệt hầu sau lưng.

Nàng nhàn nhạt quét Đông Ly Thuần phía dưới, mềm giọng nói: “Nhị đệ miễn lễ, hôm nay tiến đến bái kiến Bổn cung, có chuyện gì quan trọng?”

Nam tử trẻ tuổi ngẩng đầu nhìn nàng, trầm giọng nói: “Hoàng tẩu, thần đệ tự nhận không tranh quyền thế, vì sao hoàng tẩu cũng không nguyện buông tha ta, khắp nơi đối địch ta.”

Nữ tử không chút nào kinh ngạc, môi nàng hé mở, ánh mắt hơi đồng tình thương hại nhìn nam tử diện mạo tuấn tú lịch sự, ngọc thụ lâm phong, thanh âm thanh thúy, kẹp lấy trào phúng nhàn nhạt: “Nhị đệ a, thất phu vô tội, hoài bích thực tội (người đàn ông bình thường vô tội, người trong thân mang sự cao quý như ngọc là có tội). Đạo lý này, đang ở nhà đế vương Nhị đệ chẳng lẽ còn không rõ sao?”

“Có ý tứ gì?” Nam tử trẻ tuổi qua loa đại khái.

Nữ tử xinh đẹp nhẹ nhàng cười, vuốt mái tóc đen bóng bảo dưỡng tỉ mỉ, tiếng cười thanh thúy mang theo ý lạnh: “Nhị đệ ý chí thâm sâu, thâm chịu phụ hoàng sủng ái, còn có thể thành tựu sự nghiệp thiên thu thống nhất đất nước, chưa tính là hoài bích sao?”

Toàn thân hắn chấn động, không thể tin trừng mắt nữ nhân ngồi ở ghế trên, vẻ mặt cười sát khí, thanh âm cũng lạnh xuống, “Nói như vậy, hoàng tẩu phải không tính toán buông tha ta?”

Nữ tử cười nhạt một tiếng: “Ngươi cứ nói đi?”

Nam tử hừ lạnh một tiếng, phất tay áo, cười lạnh: “Xem ra ta đây không yên được rồi, do đó cáo từ.” Nói, hắn đột nhiên xoay người, kéo dây ngọc lụa tơ tím bên hông, trên không trung xẹt qua một đạo ánh sáng cầu vòng.

Lâu Ngọc nhi kinh nghi bất định nhìn qua hắn: “Chậm đã.” Nàng đứng dậy, nói với nam tử trẻ tuổi đang xoay người: “Đông Ly Thuần, ngươi không nên trách hoàng huynh ngươi, không ai sẽ thả tâm bên cạnh mình có một huynh đệ so với chính mình lợi hại hơn lại so với chính mình thâm chịu thánh sủng hơn ở bên cạnh.”

Thần sắc nam tử lạnh như băng nhìn qua nàng, cặp môi đỏ mọng đầy đặn mím thật chặc, con ngươi mỹ lệ một mảnh ý lạnh, làm như hạ quyết tâm, nhẹ nhàng cười: “Lâu Ngọc nhi, ngươi không cần phải quá kiêu ngạo, ngươi thật cho là, ta thật sự chỉ có thể mặc cho ngươi xâm lược sao?” Hắn lại lạnh lùng cười lần nữa, sau đó phẩy tay áo bỏ đi, lưu lại nữ tử một mặt kinh nghi bất định tại nguyên chỗ trầm tư thật lâu —-

***********************

“Nôn!” Một cổ máu tươi từ đôi môi tái nhợt xì ra, phun về phía tầm màn cổ xưa, đốt đoá đoá hoa mai tươi đẹp chói mắt.

Đầu Sở Liên Nhi đau muốn nứt tỉnh lại, ngực đau khó chịu, đau đớn như có ngàn châm bạc đâm vào, nàng che chặt ngực, trong cổ ngai ngái một hồi, lại một cỗ máu tươi xì ra.

“Liên Nhi tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy?” Hồng Nhi canh giữ ở bên giường lo lắng nhìn nàng.

Phun ra hai ngụm máu tươi rồi, kịch liệt đau đớn ở ngực tiêu tán không ít, Sở Liên Nhi thở hổn hển, nhìn Hồng Nhi vẻ mặt quan tâm, suy yếu lắc đầu, nàng liếc Hồng Nhi, cố hết sức hỏi: “Ta đây là làm sao vậy?”

Nàng đột nhiên nhớ tới, ánh mắt lạnh như băng của nam tử trẻ tuổi trong mộng, kỳ quái, nam tử trẻ tuổi kia có diện mạo giống Đông Ly Thuần, giống như một cái khuôn mẫu in ra, ngoại trừ bây giờ Đông Ly Thuần lớn tuổi hơn, mà hắn trong mộng, thì trẻ hơn rất nhiều, mặc dù anh tuấn, lại mang theo một chút ngây thơ.

Kỳ quái hơn chính là, Lâu Ngọc Nhi trong mộng bị kêu hoàng tẩu, lại có diện mạo giống mình.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sao nàng lại có giấc mộng kỳ quái này?

“Liên Nhi tỷ tỷ, ngươi đã quên sao? Đêm qua ngươi một mình thoát đi phủ hoàng tử, bị thị vệ trong phủ phát hiện, ngươi vừa đắc tội nhị hoàng tử, bị chủ tử trừng phạt.”

Trừng phạt? Sở Liên Nhi nghĩ tới, nàng nhớ lại trước khi té xỉu Đông Ly Thuần đầy mặt sát khí nói với chính mình muốn làm cho nàng tỉnh lại, bằng thân phận của nàng rốt cuộc không có tư cách cùng Bổn cung nói điều kiện.

Sau đó, đầu nàng bộ ngực đều đau thật là lợi hại, lại sau đó, nàng bất tỉnh đi.

Lại đến, nàng có giấc mộng kỳ quái, nàng mộng thấy mình không giống như vậy, còn có Đông Ly Thuần tuổi trẻ, đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

“Hồng Nhi, ta và ngươi quen bao lâu?” Sở Liên Nhi đột nhiên hỏi nàng.

Hồng Nhi giật mình, sau nửa ngày mới trả lời: “Ách, có, có ba năm .”

“Vậy ngươi biết rõ thân phận trước khi mất trí nhớ của ta là gì sao?” Sở Liên Nhi vội truy vấn.

Hồng Nhi thần sắc kỳ quái nhìn nàng, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vẻ mặt khẩn trương, kêu lên: “Quá —- ngươi, ngươi nghĩ đến cái gì?”

Hồng Nhi phản ứng thật kỳ quái, Sở Liên Nhi nhìn hết biểu lộ của nàng trong mắt lắc đầu, nói: “Không có, ta chỉ thật là hiếu kỳ, đông —- người trên dưới trong phủ thấy ta đều như rất chán ghét.”

Thần sắc Hồng Nhi kinh nghi bất định, nói: “Liên Nhi, ngươi thật sự không nhớ rõ chuyện trước kia sao?”

Sở Liên Nhi lắc đầu, Hồng Nhi nhẹ nhàng thở ra, rồi lại ánh mắt phức tạp, “Nhớ lại đối với ngươi cũng không có chỗ tốt, hay là không cần phải suy nghĩ, vẫn nhân cơ hội dưỡng tốt thân thể, làm chuyện chính mình nên làm a.”

“Ta muốn làm cái gì?”

Hồng Nhi nhìn nàng một cái, muốn nói lại thôi, chỉ là con ngươi lại nhìn chung quanh. Theo ánh mắt của nàng nhìn lại, Sở Liên Nhi rốt cục phát hiện không đúng chỗ nào, chổ ở trước kia coi như thư thích rộng rãi, nhưng bây giờ biến thành gian phòng nhỏ hẹp lại âm u, bài trí đơn giản, màn rèm cổ xưa, cái bàn nhìn không ra màu sắc, cùng cửa sổ dính đầy tro bụi —- đây là phòng lúc trước nàng từng ở, phòng hạ nhân mà nha hoàn ở phủ hoàng tử ở.

Như thế nào đột nhiên từ phòng rộng rãi thư thích chuyển qua đến đây?

Trong đầu Sở Liên Nhi vừa nhớ lại con ngươi lạnh như băng lại sát khí đằng đằng của Đông Ly Thuần, liên tưởng đến khả năng nào đó, nàng nhìn qua Hồng Nhi, nhẹ nhàng mà nói: “Ta bị Đông Ly Thuần giáng chức rồi?”

Hồng Nhi cũng nhìn qua nàng, không tiếng động gật đầu.

Đầu Sở Liên Nhi trống rỗng, có ngắn ngủi đường ngắn, Đông Ly Thuần, nam nhân đáng giận, tiểu nhân âm hiểm, lợi dụng nàng xong, liền nương cái cớ nho nhỏ một cước đá nàng đi —- quá, quá vô sỉ.

Không nói ra được phẫn nộ, Sở Liên Nhi tức giận đỏ bừng cả khuôn mặt, nàng nắm thật chặc nắm tay, nghiến răng nghiến lợi: “Chết tiệt Đông Ly Thuần, nam nhân hỗn trướng, lại đối với ta như vậy.” Tuy nàng đã sớm ẩn ẩn cảm thấy Đông Ly Thuần để nàng làm phụ tá của hắn chỉ là đang lợi dụng nàng, nhưng nàng tuyệt đối không nghĩ tới, hắn làm tuyệt như thế, lợi dùng nàng xong, cũng không chút nào lưu tình một cước đá văng nàng ra.

Hồng Nhi tranh thủ thời gian che môi của nàng, vẻ mặt khẩn trương: “Liên Nhi tỷ tỷ, ngươi nhỏ giọng chút ít, ngàn vạn đừng cho nhị hoàng tử nghe được, bằng không phiền toái liền lớn.”

Sở Liên Nhi căm giận trừng mắt nàng, đang muốn giận dữ mắng mỏ, Hồng Nhi vượt lên trước một bước nói: “Liên Nhi, ngươi bây giờ cực kỳ nguy hiểm, tối hôm qua vốn nhị hoàng tử là muốn đem ngươi bán vào giáo ti phường (thanh lâu), chính là sau đó trải qua Mã tiên sinh và Tống Tướng quân cầu tình, mới bất đắt dĩ đem ngươi xuống làm nha hoàn, bằng không, ngươi bây giờ chỉ sợ đã bị bán vào giáo ti phường loại địa phương dơ bẩn.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.