Cùng Múa Với Sói

Chương 3: Q.1 - Chương 3: Xếp đặt




Sở Liên Nhi theo Nguyệt Hương chỉ thị, hướng trên đường bên trái đi đến, nhưng, nhìn về một toà kiến trúc tinh nhã phía trước thì không khỏi ngây dại, những kiến trúc hùng vĩ uy nghiêm này, bốn phía phòng thủ dày đặc, tại sao có thể là Bắc viện nha hoàn dùng để ở?

Đang lúc nàng buồn bực thì sau lưng đã vang lên một tiếng hét lớn: “Người phương nào lớn mật như thế, dám can đảm xâm nhập Lạc Nguyệt Hiên?”

Sở Liên Nhi sợ hãi kêu lên một cái, bỗng dưng xoay người, nhìn đến hai người mặc áo xanh trang phục võ sĩ đang hai mắt sáng ngời trừng nàng, hai người lưng đeo bội kiếm, một tay đang đặt ở trên chuôi kiếm, như là nàng tự tiện động đậy, sẽ giết chết nàng ngay tại chỗ.

Sở Liên Nhi co rúm cổ lại, khô cằn nói: “Hai vị đại ca, ta, ta muốn đi Bắc viện, nhưng, lạc đường, cái này, cái này giống như không phải Bắc viện —–”

“Nói nhảm, nơi này chính là trướng phòng quân sự của nhị hoàng tử, người không phận sự cấm vào, ngươi chỉ là một nha hoàn cũng dám một mình xâm nhập, thật to gan, lại dám can đảm xông đến, không muốn sống chăng?” Thị vệ vốn định rút đao giết chết Sở Liên Nhi , nhưng vừa thấy diện mạo nàng mỹ lệ như thế, không khỏi cũng bị mềm lòng.

Sở Liên Nhi lại càng hoảng sợ, trong nội tâm thầm mắng nữ nhân chết tiệt nọ lừa gạt nàng, có mục đích gì.

Nàng đang muốn nói chuyện, đột nhiên, một phòng phía trước mở cửa, một nam tử áo xanh đi ra, hắn quét mắt Sở Liên Nhi, không khỏi không vui nheo mắt lại, nghĩ thầm: “Nữ nhân này còn chưa hết hy vọng, muốn tự tiện xông vào trọng địa quân sự của nhị hoàng tử, khẳng định còn muốn làm xằng làm bậy, cũng không thể để cho nàng có cơ hội.” Nghĩ tới đây, hắn hét lớn một tiếng: “Tiện tỳ to gan, dám tự tiện xông vào trọng địa quân cơ của nhị hoàng tử, đến đây, giết chết nàng ngay tại chỗ cho ta.”

Hai người thị vệ do dự, phút chốc rút đao ra, “Xoẹt” một tiếng, phác đao sáng như tuyết ánh trắng lòe lòe, hàn khí bức người. Sở Liên Nhi sợ tới mức hoa dung thất sắc, tranh thủ thời gian xin khoan dung: “Không nên!” Bỗng dưng, một hồi đao phong đánh tới, nàng tranh thủ thời gian cúi đầu, tránh thoát sự chém giết của một võ sĩ, chưa tỉnh hồn, lại một ánh đao xẹt, nàng lộn mèo về sau một cái, tránh thoát một đao chí mạng này, nhưng một cái đao khác đã như hình với bóng chém tới. Trước kia trong trường học Sở Liên Nhi cũng luyện qua thuật phòng thân, nhưng phần lớn chỉ là né tránh xê dịch cơ bản của nữ tử, cùng với Judo và phi tiêu, công phu mèo quào này của nàng, gặp gỡ những người luyện võ này, cũng chỉ có thể toi mạng, mắt thấy muốn mệnh vong tại phác đao (lưỡi dài, hẹp, cán ngắn, thường dùng bằng hai tay) sáng như tuyết, Sở Liên Nhi sợ tới mức khuôn mặt vặn vẹo, nghẹn ngào thét lên.

Bỗng dưng, một cái tiếng vang trong trẻo, phác đao dày bị một cái chén sứ màu xanh ngăn trở, chén trà và đao cứng chạm vào nhau, phát ra thanh âm giòn vang, đao trong tay võ sĩ lập tức dừng lại, một âm thanh lạnh như băng đã vang lên: “Dừng tay!”

Sở Liên Nhi ngã xuống đất, nhặt được một mạng, trong lòng bị hù bổ nhào nhảy nhảy, giương mắt nhìn người liên can từ trong phòng đi ra, tướng lãnh mặc giáp, thân hình cường tráng, một người cầm đầu mặc áo choàng màu xanh nhạt ngắn gọn, đai ngọc quấn eo, phong độ nhẹ nhàng, anh tuấn nho nhã, chỉ là cặp mắt lóng lánh như sao lại lạnh như băng một mảnh.

Đây không phải Đông Ly Thuần là ai?

Chỉ thấy con ngươi lạnh lùng của hắn quét mắt Sở Liên Nhi ngã ngồi trên mặt đất chật vật không chịu nổi, lại quét mắt những người khác, nhàn nhạt hỏi: “Đến tột cùng chuyện gì xảy ra?”

Hai người võ sĩ quỳ một chân trên đất, “Khải bẩm chủ tử, cô gái này tự tiện xông vào Lạc Nguyệt Hiên, nô tài đang muốn bắt nàng.”

Đông Ly Thuần mắt nhìn Sở Liên Nhi, ánh mắt lóe lên: “Vừa rồi ngươi dùng công phu gì thế?”

Sở Liên Nhi bình phục sợ hãi trong lòng, lúc này mới đứng dậy, cả giận nói: “Ta cũng không phải cố ý xông vào đây, sao nói giết liền giết? Chẳng lẽ mệnh bổn tiểu thư không đáng tiền?”

“Lớn mật, lại dám vô lễ với nhị hoàng tử.” Một võ sĩ vỗ đao hét lớn.

Sở Liên Nhi co rúm cổ lại, lúc này mới thấy rõ trong sân đã tụ đầy người, tướng sĩ mặc thiết giáp, như thế nào, muốn làm phản?

Nàng ngọ nguậy đôi môi trắng bệch, gượng cười nói: “Ta, ta cũng không phải cố ý xông vào đây, ta, ta có việc muốn bẩm báo nhị hoàng tử.”

“Chuyện gì?”

Nàng nhìn qua Đông Ly Thuần vẻ mặt lãnh đạm, nuốt một ngụm nước bọt: “Ngươi kêu ta sửa sang lại cung ngủ của ngươi, nhưng ta cái gì cũng không nhớ rõ rồi, không biết nên sửa sang lại như thế nào, cho nên, tới, hỏi, hỏi một chút —–“

Đông Ly Thuần hí mắt nhìn qua nàng, Sở Liên Nhi tại dưới ánh sáng sắc bén của mắt hắn, bị chằm chằm toàn thân không được tự nhiên, không khỏi bất an xoắn bắt tay, trong nội tâm âm thầm hận nói: “Vương bát đản, bày uy phong cái gì. Chờ bản tiểu nương thoát ly miệng hổ rồi, nhất định làm tiểu nhân đâm chết ngươi.” Nàng Sở Liên Nhi cho dù hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, nhưng nàng là Sở Liên Nhi, quyết sẽ không vĩnh viễn làm hạ nhân.

Đông Ly Thuần một mực đánh giá nàng, trong nội tâm đột nhiên cảnh giác, hắn thở sâu, ý niệm khua động chân khí trong cơ thể, Sở Liên Nhi bỗng dưng đầu chợt nhẹ, một hồi thiên chuyển, phút chốc mới ngã xuống đất.

Mọi người sững sờ, rất nhanh lại kịp phản ứng, Mã Văn Trọng quát: “Nhị hoàng tử chú ý, yêu nữ này lại muốn dùng gian kế.”

Liễu Nhất Thanh cũng phút chốc rút đao ra, chỉ hướng Sở Liên Nhi nằm trên mặt đất hôn mê bất tỉnh.

Đông Ly Thuần khoát khoát tay, “Không cần, mang nàng vào, ta muốn tự mình thẩm vấn nàng.”

“Tuyệt đối không thể, nhị hoàng tử, Lạc Nguyệt Hiên chính là trọng địa quân cơ, cũng không thể để cho nàng có cơ hội vào.” Mã Văn Trọng hận Sở Liên Nhi nhất, hận không thể lập tức giết nàng.

Đông Ly Thuần nhẹ nói: “Yên tâm, nàng mất đi trí nhớ, đã không thể nổi sóng gió.”

“Nhưng, giang sơn có thể thay đổi, đánh chết cái nết không chừa, ai có thể cam đoan nàng có thể bản tính tái phát hay không, lại muốn ám toán nhị hoàng tử.”

Con ngươi của Đông Ly Thuần lạnh lùng đảo qua Sở Liên Nhi nằm trên mặt đất, cười lạnh: “Văn Trọng, ngươi có vẻ quên nguyên nhân ta giữ nàng một mạng a.”

“Ách —- thuộc hạ —- đã quên.”

Hai mắt Đông Ly Thuần lóe lên, Tống Hưu tiếp xúc đến ánh mắt của hắn, lách mình đi ra, hướng Mã Văn Trọng ôm quyền nói: “Mã tiên sinh, trước mắt chiến sự của Đông Ly ta và Hoa quốc hết sức căng thẳng, mà Đông Ly quốc ta vô luận chiến lực hay là cái khác, cũng không bằng Hoa quốc, cũng chỉ có thể thắng vì đánh bất ngờ —- có lẽ, nữ nhân này có thể có công dụng cũng không nhất định.”

Mã Văn Trọng không vui hừ lạnh: “Một nữ nhân, có thể có cái gì làm? Tống Hưu, sẽ không phải ngươi thấy mỹ mạo của nàng, không đành lòng giết nàng, cho nên mới tại trước mặt nhị hoàng tử bảo vệ nàng?”

Tống Hưu bị chắn đến mặt đỏ tới mang tai, nhưng lập tức cả giận nói: “Mã tiên sinh, ngươi nói bậy bạ gì đó a? Tuy kẻ hèn đối với nàng —- là có lòng không đành lòng, nhưng, nàng từng nói với ta, Đông Ly quốc thắng Hoa quốc, cũng chỉ có thể tại trên binh khí. Kẻ hèn đã nghĩ, nói không chừng —- nàng —– thật là có bản lĩnh nghĩ ra biện pháp khắc chế Hoa quốc, cho nên mới đề nghị chủ tử đem nàng lưu lại.”

Mã Văn Trọng vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười: “Yêu nữ này chỉ biết âm mưu quỷ kế, có thể làm gì ở trên quân sự? Theo ta thấy, ngươi chính là nhìn trúng mỹ mạo của nàng mới không đành lòng giết nàng.”

“Mã tiên sinh, ta mời ngươi là bởi vì ngươi so với ta có văn tài, nhưng cũng không đại biểu ta sợ ngươi, ngươi không cần phải khinh người quá đáng —-”

Đông Ly Thuần không vui phất tay áo quát: “Đủ, đều không cần cãi nữa. Tống Hưu, Văn Trọng, chủ ý ta đã định, các ngươi chỉ để ý phối hợp ta là được.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.