Cùng Nàng Cưới Trước Yêu Sau

Chương 19: Chương 19




“Duỗi đầu lưỡi…”

Kha Nhược Sơ nghe được đối phương ở bên tai nói như vậy, mặt càng thêm nóng, cả người như bị điện giật, tê tê dại dại.

Thịnh Như Khởi dứt lời, vỗ về khuôn mặt của Kha Nhược Sơ, vừa ôn nhu cười vừa hôn lên môi cô, nàng chưa từng hôn ai dịu dàng như vậy, như là đang cẩn thận nhấm nháp một viên kẹo ngọt, nhẹ nhàng mút vào.

“Ưm~”

Thiếu nữ ngượng ngùng khẩn trương lại phản ứng theo kiểu ‘dục cự hoàn nghênh’, khiến cho Thịnh Như Khởi cảm giác mê luyến, nàng ôm sát thân mình gầy nhỏ của đối phương, nhịn không được hôn sâu hơn…

Kha Nhược Sơ đẩy Thịnh Như Khởi ra, thở hỗn hển, mềm mại nói một câu: “Đừng như vậy…”

Sau đó chạy trối chết.

Kha Nhược Sơ vừa chạy vừa không kiềm được nước mắt rơi, cô cảm thấy mình bị điên rồi, sao lại tùy tiện cùng người khác hôn môi? Phải để lại cho người mình thích nhất chứ, như vậy thì có khác gì những phụ nữ thích cùng người xa lạ mập mờ đâu?

Thịnh Như Khởi đứng ngây người tại chỗ, nàng quay đầu nhìn vào gương, trên môi vẫn còn lưu lại son môi của đối phương, vẫn còn dư vị của nụ hôn ban nãy, nhớ tới khuôn mặt đỏ rực kia, Thịnh Như Khởi bất giác mỉm cười.

Thỏ trắng ngây thơ hóa ra thú vị như vậy

____

“Hai người xích lại gần một chút.”

“Gần thêm chút nữa.”

“Cười một cái đi~”

Hạ An và Diệp Quan mặc áo sơ mi trắng, ngồi sánh vai, Hạ An nhìn máy chụp hình cười xán lạn, tươi mát động lòng người.

Một tuần trước, Hạ An cũng không thể tưởng tượng nổi hôm nay sẽ có mặt ở Cục Dân chính, nhận giấy kết hôn.

Từ nay về sau trở thành người đã có gia đình.

Để thuận tiện, hai người chọn chụp ảnh tại Cục Dân chính, nhân viên công tác hôm nay gặp được hai vị mỹ nữ đến nhận giấy kết hôn, cảnh đẹp ý vui nên toàn tâm chụp hình.

“Diệp tiểu thư, có vợ xinh đẹp như vậy mà, cười thật tươi lên xem nào~”

Hạ An nghĩ, cười thật tươi còn không phải là làm khó Diệp tổng sao? Nói thật, nàng đang rất mong chờ bức hình, Diệp tổng trên giấy hôn thú có phải vẫn là mặt than hay không?

“Ai không biết còn tưởng chúng ta tới ly hôn.” Hạ An tươi cười quay đầu nhỏ giọng oán trách bên tai Diệp Quan.

Diệp Quan lãnh đạm liếc nhìn vẻ mặt oán trách của Hạ An, bị nàng chọc cười, khóe môi cũng cong lên.

“Đúng rồi đúng rồi~ giữ im nha~”

Giấy hôn thú có rồi.

Trước tiên Hạ An nhìn ảnh chụp, bất ngờ là rất hài hòa, có lẽ là do Diệp tổng cười đến ‘xán lạn’.

Sự chú ý của Diệp Quan cũng rơi vào ảnh chụp, nụ cười của Hạ An như lần đầu tiên gặp mặt vậy, tươi tắn lại sạch sẽ, làm người khác ấn tượng rất sâu.

“Chúc hai người tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc.”

“Cảm ơn.” Nghe lời chúc phúc này, trong lòng Hạ An có chút khó chịu, hai năm sau lại đến nơi này… ly hôn.

Hạ An đưa sổ hồng cho Diệp Quan, nửa đùa nửa thật nói: “Diệp tổng, tân hôn vui vẻ.”

Diệp Quan thấy trên mặt Hạ An là nụ cười ung dung, cũng không biết là ung dung thật hay giả vờ, khi mình ở thời điểm chạm đáy như vậy cũng không thể nào được như Hạ tiểu thư này.

Nhìn thấy hiện thực cũng không than trời oán đất. Với Hạ An àm nói, ung dung còn tốt hơn là oán trách, yếu đuối cũng không giải quyết được vấn đề gì.

Nàng muốn chữa khỏi bệnh cho cha, muốn trở thành bác sĩ, có thể cho người khác hy vọng.

Mục tiêu và lý tưởng của Hạ An vẫn luôn rất rõ ràng, hơn nữa nỗ lực từng bước một mà đi, đối với những sự việc phát sinh trong cuộc đời mình cũng dễ dàng tiếp thu, bao gồm cả việc kết hôn với Diệp Quan.

Bởi vì nàng quá ung dung, vậy nên ai đã từng tiếp xúc với Hạ An, phần lớn đều rất khó tưởng tượng được nàng đã và đang trải qua những gì.

Rời khỏi Cục Dân chính cũng đã bốn giờ ba mươi chiều.

Bầu trời trong trẻo, gió thổi mang theo ấm áp.

“Có vẻ…” Hạ An thoáng nhìn qua giấy hôn thú.

Diệp Quan cho rằng nàng muốn nói gì.”

“Chúng ta nhìn rất xứng đôi.” Hạ An mặt dày cười cười.

Diệp Quan cũng liếc nhìn Hạ tiểu thư tươi cười động lòng người trên ảnh, lại nhìn Hạ An: “Diễn không tệ.”

Diệp tổng luôn có năng lực làm người khác nghẹn lời.

Diệp Quan đi đến bãi đậu xe, đi được vài bước mới phát hiện người phía sau không đi theo, quay người nhìn Hạ An: “Sao vậy?”

“Chị về trước đi, em còn phải đến bệnh viện, tối nay trực đêm.”

“Đến mấy giờ?” Diệp Quan hỏi, bởi vì bà ngoại biết hai cô hôm nay đi nhận giấy, cho nên buổi tối làm tiệc ăn mừng.

“Chưa biết nữa, tan ca em sẽ về nhà.” Khi nói về nhà, Hạ An cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng cũng đã nói rồi.

“Thì nói với tôi một tiếng. Đi thôi.” Diệp Quan dứt lười, đứng tại chỗ đợi Hạ An nhưng lại không thấy Hạ An bước tới, lại phải mở miệng: “Tôi đưa cô đến bệnh viện.”

“Đưa em?” Vừa nãy thái độ của Diệp tổng lạnh lùng, Hạ An cũng không thấy chút ý tứ gì là muốn đưa mình đi.

“Tiện đường.”

Lại là tiện đường.

_____

Chín giờ tối, Hạ An làm xong mọi việc, gọi video call với Hạ Hà xác nhận tình trạng của ông ổn mới an tâm rời khỏi bệnh viện.

Hạ An đã dọn tới nhà Diệp Quan, cũng không thể nói là dọn, chỉ đơn giản là đem theo vài bộ quần áo thường mặc. Hạ An vẫn ở tại ký túc xá của trường, có gì đến bệnh viện hay ký túc xá đều tiện, đến nhà Diệp Quan, nàng nói với Kha Nhược Sơ là đến nhà bạn ở.

Lúc trở về Diệp gia, Hạ An thấy bà Lương đang ngồi trên sofa đang cầm giấy hôn thú cười tủm tỉm.

“An An tan làm rồi hả? Diệp Quan này, vợ tan làm cũng không biết đón.” Bà Lương đúng dậy kéo Hạ An ngồi xuống sofa. . Kiếm Hiệp Hay

“Chị ấy nói sẽ đi đón con nhưng con không cho, chị ấy đi làm cũng mệt mỏi rồi.”

“Vậy cũng không thể để một mình con về đêm hôm, bà cần phải nói nó. An An, có chịu ủy khuất gì thì nói với bà ngoại, biết chưa?” bà Lương nói như vậy là vì bà biết tính tình của Diệp Quan lúc nào cũng lạnh nhạt, lão nhân gia sợ cặp vợ vợ son này mâu thuẫn vì mấy việc nhỏ nhặt.

“Dạ, bà ngoại là tốt nhất.”

“Hình chụp rất đẹp, rất đẹp.” bà Lương nhìn giấy hôn thú của Diệp Quan, hai mắt đẫm lệ, lúc trước bệnh viện thông báo bệnh tình nguy kịch, chuyện gì bà cũng không sợ, chỉ sợ không đợi được cháu ngoại kết hôn.

“Sao lại khóc rồi?” Hạ An cầm khăn giấy lau nước mắt cho bà Lương.

“Không có gì, chỉ là bà rất vui, cho rằng bà lão này sẽ không đợi được ngày hôm nay.” Bà Lương nín khóc mỉm cười, nói với Hạ An: “Bà ngoại nói cho con nghe, trước khi gặp con Quan Quan cũng không muốn kết hôn, nó thật sự thích con.”

Hạ An vuốt vuốt tóc, nhắm mắt “dạ” một tiếng.

“Con đừng thấy nó già đầu vậy rồi, thực ra cũng không biết chăm sóc bản thân, suốt ngày cắm đầu vào công việc, không chịu chú ý thân thể, bà nhìn nó lớn lên từng ngày, bà già rồi càng ngày càng quên trước quên sau, tim cũng không tốt, không sống được thêm bao lâu nữa nhưng bà không yên tâm Diệp Quan…”

“Bà ngoại, bà đừng nói như vậy.”

“Bây giờ bà yên tâm rồi, bà biết con là một cô gái tốt, tuy rằng còn nhỏ nhưng cực kỳ tri kỷ, sau này có con ở bên nó, bà thật sự yên tâm. Hiện tại hai đứa cưới nhau rồi, bà hy vọng sau này có thể chăm sóc lẫn nhau, bao dung nhau, sống thật hạnh phúc.”

Hạ An nghe xong, trong lòng ngũ vị tạp trần, cười cười an ủi bà lão: “Bà ngoại yên tâm đi, tụi con nhất định sẽ hạnh phúc.

“Thôi không nói nữa, con ăn cơm chưa?” Bà Lương lau khô nức mắt.

Hạ An vừa định nói ăn rồi, ai ngờ bụng réo một tiếng…

“Công việc có bận thì cũng phải ăn cơm chứ, đứa nhỏ này.” Bà Lương lại nói: “Quan Quan buổi tối cũng không ăn, vừa về đã vội vội vàng vàng chui vào thư phòng, An An, con đi kêu nó xuống ăn một chút.”

“Con…”

Bà Lương mặt mày hớn hở nói: “Bà già này nói nó không nghe, lời của vợ thì khác~ con đi kêu nó đi, bà nói tiểu Chu hâm nóng đồ ăn.”

Thư phòng nằm ở lầu hai, Hạ An gõ gõ cửa, nghe được tiếng người bên trong mới đẩy cửa ra.

Diệp Quan vừa ngẩng đầu, thấy Hạ An đang tựa ở cửa: “Có việc gì?”

“Xuống ăn tối đi rồi làm tiếp.”

Diệp Quan xem thời gian: “Giờ này còn ăn tối?”

“Bà ngoại thấy buổi tối chị không ăn, bà sợ chị đói. Em cũng chưa ăn, hay là cùng nhau ăn một chút?” Hạ An thuận miệng nói, cũng như đang hoàn thành nhiệm vụ, nàng cũng cảm thấy mình có năm lực đả động được Diệp tổng.

Ai ngờ…

Diệp Quan đứng dậy đi tới bên cạnh mình, Hạ An bất ngờ nhìn Diệp tổng…

“Hơi đói.” Diệp Quan bâng quơ đáp.

___________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Nội tại sủng thê cuồng ma của Diệp tổng đang bị khai phá từng chút một…

Vợ nói cái gì thì làm cái đó!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.