Cùng Nàng Cưới Trước Yêu Sau

Chương 4: Chương 4




Diệp Quan nhìn chằm chằm thẻ công tác của đối phương.

Họ tên, Hạ An.

Quả thật là bác sĩ.

Diệp Quan có chút không nói nên lời, lời nói và hành vi đêm đó của Hạ tiểu thư rất khó làm cho người khác không hiểu lầm. Cũng bởi vì đêm đó khiến cho ấn tượng của Diệp Quan đối với vị Hạ tiểu thư này không tốt chút nào…

Tình hình hôm đó hiện rõ trước mặt Diệp Quan.

Hạ An cầm lon soda trong tay, bởi vì chênh lệch nhiệt độ nên lon nước nổi lên một tầng hơi lạnh, làm cho lòng bàn tay lạnh lẽo, cảm giác rất giống người trước mặt mình.

Nhưng ngày hè nắng chói chang, ngược lại cảm thấy thoải mái.

Giờ nghỉ trưa bệnh viện thập phần yên tĩnh. Chỉ có tiếng ve kêu rõ ràng.

Vốn bận rộn suốt nửa ngày làm tâm trạng của Hạ An có chút ủ rũ, lại vì lần ngẫu nhiên gặp mặt này mà tan thành mây khói.

Nụ cười trên mặt nàng vẫn đơn thuần như cũ, giống như cô gái vừa mới bước chân vào xã hội, cái gì cũng không biết.

Diệp Quan cũng không phản bác điểm này. Chỉ là lúc nàng mặc áo blouse trắng ở bệnh viện, so ra càng thích hợp hơn là nâng ly rượu trà trộn ở hộp đêm.

Lúc này là lúc nắng chiếu gay gắt nhất, thậm chí ánh sáng chiếu vào mặt tường còn có chút lóa mắt. Hạ An và Diệp Quan nhìn nhau, so với đêm đó u ám mơ hồ thì hôm nay rõ ràng hơn nhiều.

“Hạ An~” Cuộc nói chuyện ngắn ngủi bị phá vỡ, một vị hộ lý trang phục hồng nhạt đã vội cã chạy tới: “Nhắn tin sao em không trả lời?”

“Em không mang theo điện thoại.”

“Chủ nhiệm tìm em kìa, nhanh đi!”

Tiểu hộ lý lôi kéo Hạ An chạy đi.

Hạ An vội vàng nhìn Diệp Quan một cái, muốn nói cái gì, lại phát hiện không biết nói gì, chỉ cười một cái: “Diệp tổng, em đi trước.”

Diệp Quan nhàn nhạt nhìn một cái, không đáp lại, đối phương hôm nay mang giày đế bằng cho nên thân hình có vẻ thêm nhỏ xinh.

Tấm lưng kia gầy vô cùng, dường như chỉ cần một làn gió thổi qua đều có thể thổi tan đi.

Đứng tại chỗ đó một lúc lâu, Diệp Quan chậm rãi đi đến ghế dài trên hành lang, sau đó ngồi xuống bên người bà lão.

Bà Lương cúi đầu cố chấp gỡ đoạn sợi bông rối loạn trong tay ra, cũng không chịu thua, đúng là bà lão quật cường hiếu thắng.

Đi chưa được bao xa, Hạ An không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua, vừa lúc thấy Diệp Quan cùng bà Lương ngồi cùng một chỗ trò chuyện.

Hạ An đột nhiên nhận ra được gì đó, hóa ra….

“Em nhanh lên, chủ nhiệm sắp tức giận rồi.”

“Em đến liền.”

____

“Bà ngoại.” Diệp Quan lấy đi sợi bông trong tay bà lão, kiên nhẫn nói: “Hôm nay chúng ta làm thủ tục xuất viện xong rồi, về nhà với con đi.”

“Bà không đi, bà ở chỗ này rất tốt, không muốn qua chỗ con, bà muốn ở lại bệnh viện.” Bà Lương một khi ngoan cố lên cũng không khác trẻ con là mấy.

“Bác sĩ nói đã có thể xuất viện, vả lại và ở chỗ này một mình, sao con có thể yên tâm?”

“Làm gì mà không yên tâm? Bà đã nói với con rồi, bác sĩ với hộ lý ở đây rất tốt với bà, có thời gian đều cùng bà nói chuyện phiếm. Đúng rồi, tiểu bác sĩ lúc nãy là người bình thường bà hay nói với con, con bé rất tốt…”

Vị tiểu bác sĩ kia Diệp Quan từng nghe bà ngoại nhắc đến, lại còn khen nàng rất nhiều, là cô ấy sao? Trong đầu Diệp Quan liền hiện ra khuôn mặt của Hạ An, lại nghĩ đến bộ dáng cúi đầu ôn nhu nghiêm túc vừa nãy của nàng….

Cho dù là vậy, Diệp Quan vẫn không thể nào đem người đêm đó ở quán bar phóng túng uống rượu với cô gái tốt đẹp trong miệng bà ngoại liên kết lại làm một.

Nửa tháng trước, bà Lương đột nhiên bị tái phát bệnh tim, may là không nghiêm trọng, chỉ cần nằm viện vài hôm quan sát là được.

Lại nói tiếp, đây đã là lần thứ ba Diệp Quan đến đón bà ngoại của mình xuất viện, lúc đầu bà lão còn không chịu ở phòng VIP, một hai đòi chuyển sang phòng thường, hiện tại có thể ra về thì một hai không chịu xuất viện.

Nào là bệnh viện nháo nhiệt có người cùng trò chuyện, nào là luyến tiếc rời đi…

“Con chuyển qua nhà mới rồi, bên đó thích hợp an dưỡng hơn.” Bên ngoài quá nóng, Diệp Quan đỡ bà vào phòng bệnh, lại nói: “Vãn Vãn ở nhà mỗi ngày đều nói nhớ bà cố ngoại, muốn nghe bà kể chuyện.”

“Thật à?” Vừa nghe đến chắt nữ của mình, bà Lương mới hơi dao động nhìn lướt xung quanh: “Sao hôm nay tiểu gia hỏa không tới đây?”

“Hôm nay nhà trẻ phải đi học, chờ tan học dì Chu sẽ đưa con bé tới đây.” Lúc được Diệp Quan đưa từ cô nhi viện về, Diệp Vãn còn chưa được hai tuổi, bây giờ đã đi nhà trẻ rồi.

“Đúng ha, Vãn Vãn đã đi nhà trẻ, sao bà lại quên mất điều này…” Bà Lương vỗ nhẹ đầu mình, cúi đầu nói thầm một hồi lại ngẩng đầu lên, sau đó lòng tràn đầy vui mừng hỏi Diệp Quan: “Quan Quan, mấy tháng nữa con kết hôn phải không?”

Diệp Quan nghẹn lời.

Đây là lần thứ tư trong tháng bà ngoại hỏi về vấn đề này, cô đã phí công giải thích ba lần. Giống như bác sĩ nói, bệnh Alzheimer của bà ngoại này càng nặng.

Sau khi mẹ của cô qua đời, thân thể của bà ngày càng sa sút, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh là một đả kích rất lớn đối với bà. Hiện tại trái tim của bà cũng càng lúc càng tệ, cân nhắc đến tuổi tác và tình trạng cơ thể của bà thì giải phẩu có nguy hiểm quá lớn, chỉ còn cách dựa vào thuốc để trị liệu.

Bà Lương cũng rất rõ ràng thân thể mình, biết mình không còn nhiều thời gian, bà có thể nhìn thoáng được, dù sao đời người ai cũng đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, vui được ngày nào hay ngày đó.

Chỉ là bà rất lo cho Diệp Quan.

Lúc trước con gái bà còn trẻ mà đã mất, để lại đứa cháu ngoại này, bà nhìn Diệp Quan lớn lên từng ngày, từ nhỏ đến lớn, mất biết bao nhiêu tâm huyết. hiện tại bà lo lắng nhất đương nhiên là Diệp Quan.

Bà Lương vẫn luôn mong ngóng Diệp Quan kết hôn, cơ hồ biến thành chấp niệm, nhưng Diệp Quan cố tình chưa bao giờ muốn tính toán kết hôn.

“Quan Quan, con còn chưa đưa bạn gái đến ra mắt bà ngoại…” Bà Lương vẫn cố chấp truy hỏi.

Diệp Quan ngồi xuống giường bện, trầm mặc một hồi, lần này cô không giải thích gì mà chỉ nhẹ giọng trấn án lão nhân gia: “Vài hôm nữa con dẫn người về nhà cho bà ngoại nhìn một cái, được không?”

“Lúc này mới chịu đối mặt sao, vốn dĩ nên sớm đem về.” Bà Lương nghe Diệp Quan nói vậy, tươi cười rạng rỡ, đôi mắt híp lại thành một đường nối liền với nếp nhăn trên khóe mắt.

Điệ thoại trong túi reo lên, Diệp Quan lấy ra xem, đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại.

“Tình hình của bà ngoại ổn hơn chưa?”

“Không tệ, cuối cùng cũng chịu xuất viện về nhà.”

“Bà ngoại đúng là cứng đầu mà.” Tảng đá trong lòng Diệp Trân cũng có thể để xuống: “Quan Quan, trong khoảng thời gian này cực khổ con rồi, tuần sau tiểu di hết bận lập tức về nước.”

“Không sao, bên này có con.”

“Con cùng Úy Mẫn chắc đã gặp mặt rồi phải không?” Nói chuyện vài câu, Diệp Trân lại nhọc lòng vì chuyện chung thân đại sự của cháu gái mình: “Hai đứa thật sự rất thích hợp, hay là cứ…”

Diệp Quan đỡ trán, cắt ngang lời Diệp Trân: “Dì nhỏ, đừng thay con sắp xếp mấy chuyện này nữa,công việc của con rất bận.”

“Cái con bé này.”

Diệp Quan cúp điện thoại, nhìn xa xăm.

Thời tiết thật tốt, bầu trời trong trẻo xanh thăm một màu. Nhưng lại nghĩ đến công việc lớn lớn nhỏ nhỏ vẫn là cảm giác không thể thở nổi,

Cách đó không xa có một vị bác sĩ cột tóc đuôi ngựa đi tới, ánh mắt Diệp Quan mông lung, chờ đối phương đến gần, Diệp Quan mới phát hiện ra mình nhìn lầm.

____

Gần đến hoàng hôn.

Hạ An viết xong bệnh án, nhìn đồng hồ đã là năm giờ bốn mươi, bảy giờ nàng còn phải đến trường.

Nàng đã sớm quen với tiết tấu bận rộn và khẩn trương như vậy.

Nếu chỉ là bận rồi thì cũng không có gì để nói, nhưng hiện tại với nàng không chỉ là bận rộn.

Trên bàn làm việc còn nửa bình soda, Hạ An mệt mỏi nằm sấp xuống bàn, lặng lặng nhìn đến phát ngốc, nửa phút, hay là lâu hơn một chút.

“Cô là bác sĩ?”

Hạ An ngẩng đầu, đột nhiên nghĩ đến một vài việc, khóe miệng hơi cong cong.

Chuẩn bị tan làm.

Khi đi qua phòng bệnh 1201, Hạ An theo bản năng bước chậm lại, trước đây mỗi khi đi qua đây nàng sẽ ghé xem bà lão đáng yêu kia một chút, thuận tiện chào hỏi một tiến.

Lại nói đến Diệp tổng… Chắc là người nhà của bà Lương, Hạ An nhớ tới cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên buổi trưa.

Có đôi khi cảm thấy thế giới này thật nhỏ. Mà lúc gặp được Diệp Quan ở máy bán hàng tự động, Hạ An càng cảm thấy như vậy…

Ánh hoàng hôn à nổi bật thân ảnh cao gầy, hình dáng sườn mặt hoàn mỹ cơ hồ được mạ lên một tầng vàng. Diệp Quan làm cho người ta cảm thấy bộ dáng thong dong của cô là từ trong xương xốt mà phát ra.

Hạ An không tự chủ dừng bước, yên lặng đứng một bên. Từ ánh mắt đến chiếc mũi tinh xảo của đối phương, lại nhìn đến cánh môi mềm mại…

Ánh mắt hầu như không thể dời ra, lần thứ hai gặp mặt, Hạ An vân là bị khí chất của người phụ nữ này làm cho kinh diễm.

Bản thân mình cũng không hiếm khi được khen xinh đẹp, nhưng mà đứng trước mặt Diệp Quan, Hạ An vẫn cảm giác mình không bằng, cũng không phải là tự ti, nàng thật sự cho là như vậy.

Diệp Quan nghiêng đầu vừa đúng lúc thấy bệnh án trong tay Hạ An, ở trên hành lang, hoàng hôn chiếu vào sườn mặt của nàng, khóe môi nàng hơi cong, mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Cảnh này rất đẹp, trên mặt cô gái là nụ cười đơn giản sạch sẽ khiến cho người khác cảm thấy thoải mái.

Người luôn mặc kệ người khác như Diệp Quan lại đột nhiên tò mò vị Hạ tiểu thư này đến tột cùng là người như thế nào?

“Để em mời chị uống nước.” Hạ An bước tới, sánh vai cùng Diệp Quan đứng chung một chỗ, quay đầu nhìn cô, nở nụ cười tươi đẹp hào phóng: “Diệp tổng, chị muốn uống gì?”

Diệp Quan vừa vặn quay đầu: “Không cần.”

Hai người đồng thời quay đầu, mặt dán mặt, khuôn mặt gần đến mức như là có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Hạ An lại ngửi được mùi nước hoa trên người cô, thanh nhã tựa như bản thân cô. Có lẽ do thân cận quá nên lúc nói chuyện, nhìn đến cặp mắt xinh đẹp kia, thanh âm của Hạ An không tự giác nhu hòa: “Buổi trưa chị mời em rồi, lần này đến em mời…”

Diệp Quan rũ mắt, nhìn gương mặt Hạ An hai giây, thấy rõ lông mi cong dài của nàng, Diệp Quan mới ý thức được rằng khoảng cách giữa hai cô quá mức thân mật, lùi về sau nử bước, duy trì khoảng cách thích hợp.

Một giây kia tới gần cô, Hạ An rõ ràng cảm thấy tim mình đập có chút nhanh, giống như đêm đó cùng cô uống rượu vậy.

Có chút ám muội.

Hạ An đang thất thần suy nghĩ. Đúng lúc này, một thanh âm trẻ con đột nhiên vang lên: “Mẹ, con muốn cái kia~”

Bé gái ở bên cạnh Diệp Quan nhô cái đầu nhỏ ra, đôi mắt đen sáng ngời, đáng yêu cực kỳ.

Diệp Quan ngồi xổm xuống bế bé gái lên, nhẹ giọng hỏi: “Muốn cái nào?”

Diệp Vãn vươn bàn tay nhỏ ra, bán manh chỉ chỉ, lại hướng Diệp Quan làm nũng: “Mẹ, cái này.”

“Được.”

Mẹ…mẹ???

Hạ An hơi chết đứng, cơ hồ có chút không kịp trở tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.