Cùng Ngươi Dệt Nên Một Giấc Mộng Dài

Chương 6: Chương 6




“ Tiểu tử thối, vẫn còn biết đường về à! “

Tiếp đón hắn về nhà là một khúc cây chừng một gang tay, Bách Dạ mấy năm nay thân thủ luyện cũng không tồi nên mới dễ dàng bắt được, bằng không đổi là người thường còn không bị tạp chết sao?

Bách Dạ chụp được khúc cây để lại chỗ củi khô chất đống, thật biết nghe lời quay mông đi hướng ngược lại.

Bách Phong tức giận đến mức ôm tim già thở hổn hển.

Tên tiểu tử này, nuôi cho nó lớn để nó chọc tức ông mà!

“ Mau quay lại đây ngay! “

Nó đi nữa thì đợi nó trở về, ông đã ở dưới ba tấc đất rồi!

Bách Dạ dừng cước bộ dưới chân, vẫn không quay đầu lại.

“ Không phải cha muốn con đi sao? “

“ Đi cái gì mà đi, mau quay lại đây cho tao “ Bách Phong giận dữ rống to.

...

Trên bàn ăn, hai người một lão một trẻ mặt giống nhau hao hao ngồi đối diện nhau mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Bách mẫu thở dài, bà gấp vào chén mỗi người một cái đùi vịt dầu mỡ bóng loáng.

“ Vẫn còn thích con trai nữa sao? “ Bách phụ và vào miệng một ít cơm, như vô ý hỏi.

Răng rắc...

“ A, bà làm cái trò gì vậy? “

Bách phụ ôm chân bị dẫm đến bầm tím nguyên bàn chân, giở giọng ai oán với Bách mẫu.

Bách mẫu vẻ mặt “ người sống chớ đến gần “ oán hận chọc cái đầu vịt lên đĩa.

“ Ông im miệng một lúc thì không ai nói ông câm đâu “

Đáng thương đầu vịt khả ái vốn dĩ đang êm đẹp chờ người thị tẩm nó, nay bị Bách mẫu chọc đến biến dạng chỉ có thể nghẹo đầu sang một bên buồn tủi số phận làm vịt.

Bách Phong định bụng phản bác vài câu song vừa thấy cảnh tượng cái đầu vịt kia bị Bách mẫu chọc cho dị dạng, hầu kết trượt lên trượt xuống thức thời giả làm pho tượng cầu bình an qua kiếp nạn.

“ Tiểu Dạ đáng thương của mẹ, xem con gầy thế nào kìa! Ôi con trai tội nghiệp của mẹ... Huhu... “

Bách mẫu căn bản một lời cũng không cho Bách Dạ đáp lại, bà gấp một miếng thịt heo ba chỉ nhét vào mồm hắn rồi lại gấp hết số đồ ăn trên bàn bỏ vào chén hắn.

Chẳng mấy chốc cái chén như quả núi khổng lồ chứa đầy thức ăn lên trên mặt cơm, lại nói Bách mẫu không biết bổ não tới vấn đề gì, càng ngày càng khóc rất dữ dội.

Bách phụ cùng Bách Dạ lần đầu tiên trong đời nhìn nhau không mang thù riêng, tâm ý tương thông phối hợp đánh ngất Bách mẫu đi.

“ Thân thủ không tồi “ Bách phụ một tay vác lên vai Bách mẫu đã hôn mê, ông gật đầu cảm thán trước thân thủ của con trai mình.

Bách Dạ bắt chước mấy phim kiếm hiệp, khom lưng ôm quyền với Bách phụ “ Các hạ cũng vậy, thân thủ ngày càng cao siêu rồi “

Bách phụ thấy hắn tấu hài như vậy không nhịn được phá lên cười.

...

Nửa đêm thanh vắng, Bách Dạ có chút buồn tiểu, hắn giở chăn sang một bên, xỏ dép lào đi “ cộp cộp “ đẩy ra cửa phòng.

Nhà vệ sinh nằm ở phía sau phòng khách mấy bước chân nên nếu muốn đến đó không thể nào không đi qua chỗ phòng khách được.

Hắn đi được mấy bước, lắng tai nghe kĩ thì nghe được tiếng ai đó khóc rất thê lương vọng ra từ phòng khách. Đó giờ hắn theo chủ nghĩa vô thần, gặp mấy loại chuyện này thật bình tĩnh đi trở lại vào phòng lấy ra con dao thường hay để dưới chiếu tre.

Bách Dạ cầm dao trong tay, rón ra rón rén đi từng bước nhỏ đến gần chỗ phát khác tiếng khóc.

Đi đến nhìn kĩ té ra người khóc không ai xa lạ là Bách Phong.

Nửa đêm khuya vắng nhà nhà đi ngủ, ông lại đi lẻn ra đây nằm trên ghế gỗ cuộn tròn người hết khóc lại cười đọc quyển truyện dày cộp trên tay.

Bách Dạ vắt dao lên hông, nheo mắt nhìn tên bìa sách.

Yêu ngươi không sai?

Nếu nhớ không lầm đây là cuốn thứ ba hắn viết thành công được xuất bản thành sách, nội dung cũng thực bình thường lấy đề tài thế thân tình nhân nổi rầm rộ lúc đó.

Bách Dạ ngẫm lại nội dung bản thân viết chưa được bao lâu, Bách Phong hình như đọc đến một đoạn cẩu huyết của con trai ông viết, vừa chấm chấm nước mắt vừa không tiếc lời chửi rủa nhân vật công.

“ Thằng tra công khốn nạn, sao mày nỡ ngược tiểu thụ của tao vậy chứ! Mày không yêu người ta thì cmn mày ngủ với ẻm làm gì? Tìm ngược à? Đúng là thằng thiểu năng “

Bách Dạ thận trọng lui về phòng, thậm chí còn tri kỉ khép nhẹ cửa lại tránh quấy rối cảm xúc của Bách phụ: “... “

Coi như hắn mộng du đi! Không nghe không thấy gì hết!

...

Chờ Bách Dạ ngồi trên xe lớn trở về Hoa Thành đã là 5 ngày sau, lúc đi hắn chỉ có một cái balo nhỏ lúc về lại mọc thêm hai bao to đùng nhồi nhét đầy hương vị quê nhà của Bách mẫu.

Bách Dạ đẩy hai cái bao vào sát vách, lúc cúi người trên balo vô ý rơi ra một tờ giấy note nhỏ.

Hắn thuận tay nhặt lên đọc thử trên đó ghi gì, mài hơi cau đọc một lúc hơi giãn ra, cuối cùng trên gương mặt băng sơn ngàn năm không tan cũng xuất hiện một tia nắng nhỏ.

“ Gửi Bách Dạ,

Thành thật xin lỗi con. Năm đó cha tính tình nóng nảy không chịu tiếp thu con, mấy năm qua cha cũng đã cố tìm hiểu sâu về này đó về con.

Nhìn lại hoá ra bản thân tưởng khó chấp nhận nhưng thật ra là tiếp nhận được rồi.

Chuyện con thích nam nhân ta không trách con nữa, cho dù con thích một lão Nam nhân bụng bự đầu hói đi nữa ta và mẹ con đều chấp nhận hết.

Nếu qua 30 tuổi con vẫn chưa có bạn trai, ta với mẹ con cũng bàn bạc nhau hết rồi, lúc đó vì con bắt tới một tiểu thịt tươi đã vẻ hồng hào khoẻ mạnh về làm áp trại phu nhân cho con.

Cuối lời cha của con - Bách Phong “

Bách Dạ siết chặt tờ giấy trong tay, cúi đầu tránh người khác nhìn thấy được nước mắt rơi xuống trên mu bàn tay.

Thế gian này nào có bậc cha mẹ nào lại không đau lòng vì con cái, người xưa có câu hổ dữ còn không ăn thịt con nữa là.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.