Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Chương 18: Chương 18: Thời gian qua như nước xuôi dòng, song vẫn không vượt qua được thời tuổi trẻ đó




Cuối cùng Tô Nghệ cũng chủ động liên lạc với Khinh Văn, khiến cô “chuộc” lại được tình bạn đang có nguy cơ tan vỡ. Hẹn nhau trong một tiệm trà, Khinh Văn không nhịn được đã lên tiếng oán trách: “Mình cho rằng cậu đã quên mất mình rồi!”.

-“Sao thế được? Mình có thể quên trời, quên đất, quên Bánh Bao nhưng không bao giờ có thể quên được cậu!”. Tô Nghệ vẫn rất tự nhiên như thưở nào. Sống mũi Khinh Văn cay cay, buồn buồn đến nỗi chẳng muốn nói năng gì.

Tô Nghệ nhìn cô rồi hỏi: “Liệu có phải là mình tìm cậu không đúng lúc không?”.

-“Sao lại hỏi như vậy?”.

-“Mắt cậu sưng húp cả lên kia kìa, mình có tự mãn lắm không nếu như cho rằng đó là vì cậu nhớ mình quá!”.

Khinh Văn xoa xoa mắt, hôm nay vì đau mắt nên cũng chẳng trang điểm gì mà đến đây ngay, “Đột nhiên mình cảm thấy ông trời thật thích trêu đùa con người, có một số chuyện, một số người đã không xuất hiện thì thôi, một khi đã xuất hiện thì lập tức loạn cả lên, không thể vào nề nếp được!”.

-“Cho nên mấy ngày trước cậu đi tìm mình, là vì có rất nhiều điều muốn nói với mình phải không?”.

-“Đúng vậy, ai bảo mình chỉ có một người bạn tốt là cậu cơ chứ?”.

-“Nghe ra thật đáng thương!”. Tô Nghệ nói, “Mau mau, có điều gì muốn giãi bày ra thì nhanh chóng mà nói với mình đi!”.

Khinh Văn kể lại một lượt tất cả chuyện xảy ra trong thời gian gần đây, trong đó bao gồm cả việc ly hôn với Phạm Như Sênh không thành.

Tô Nghệ hỏi: “Vậy cậu có muốn bắt đầu lại cùng với Phạm Như Sênh không?”.

Khinh Văn im lặng.

-“Cậu đừng quên rằng cậu và Thang Bồng vẫn còn đang rất mập mờ đấy nhé!”. Tô Nghệ khoắng cà phê trong cốc, “Cậu biết không? Ngày trước mình rất ghét những cô gái xinh đẹp, bọn họ đều cho rằng mình có sắc đẹp nên chẳng coi ai ra gì. Nhưng cậu lại không như vậy, cậu là người con gái xinh đẹp nhất trong tất cả bạn bè của mình. Trong mắt mình, cậu luôn là một cô gái lương thiện, cho dù người theo đuổi rất nhiều nhưng cậu cũng không vì thế mà kiêu căng với người khác. Nhưng giờ cậu lại để mình rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan thì còn có thể trách ai được? Nếu ngay từ đầu, cậu đã không thể từ bỏ được Phạm Như Sênh thì cậu không nên bắt đầu cùng với Bánh Bao!”.

Khinh Văn ngẩn ra một lúc rồi mới nói: “Mình thực sự không cố ý, mình cho rằng có thể từ bỏ được những gì đã qua, nhưng mỗi khi Như Sênh xuất hiện trước mặt, suy nghĩ ấy sụp đổ hoàn toàn, mình cũng rất ghét bản thân vì đã làm như vậy!”.

-“Phạm Như Sênh, người đàn ông này đúng thật là nguồn của tai họa!”, nghĩ lời mình vừa nói có chút nặng nề, Tô Nghệ than thở, “Có thể vì mình chơi với Bánh Bao từ nhỏ nên mới bênh vực cậu ta. Trong tình cảm, người ngoài thật khó mà phát biểu điều gì. Khinh Văn, cậu không thể lại khóc nữa, nếu khóc nữa mắt sẽ rất xấu…Thôi bỏ đi, bỏ đi, cho dù cậu có quyết định như thế nào thì mình vẫn luôn ủng hộ cậu. Cho dù cuối cùng cậu vẫn lựa chọn quay trở lại bên cạnh Phạm Như Sênh, thì đó cũng là duyên số đã định, ai bảo ngay từ lúc bắt đầu cậu đã yêu anh ta đến thế. Còn như Bánh Bao, cậu ta cũng chẳng thiếu người đẹp vây quanh, cũng chỉ đau lòng nhất thời, không đến nỗi vì thất tình mà nghĩ không thông”.

-“Thực ra…mình cũng không nói là muốn quay về bên anh ấy!”, cô buồn bã nói.

-“Cậu không muốn ư?”.

-“Có một số thứ không phải cứ nói muốn là có thể làm được ngay, ví dụ như hiện nay mình nói không muốn yêu anh ấy, nhưng thật sự mình vẫn rất yêu anh ấy!”. Khinh văn mệt mỏi nói, “Mình thực sự không muốn làm tổn thương đến bất kỳ một người nào cả!”.

-“Vậy thì, đừng nên ép bản thân mình, cứ để thuận theo tự nhiên đi!”.

Khinh Văn cười: “Mới đầu, khi nghe giọng điệu của cậu, mình còn cho rằng cậu đang giận mình, vì mình đối xử với Thang Bồng không công bằng!”.

Tô Nghệ cũng cười: “Thật vậy hả? Thế thì mình đã sai rồi. Mấy ngày hôm nay cuối cùng mình cũng đã nghĩ thấu đáo rồi, trên đời này vẫn còn nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu, ví dụ như tình bạn giữa chúng ta chẳng hạn. Bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ luôn bên cậu, cho dù cậu có cùng ai đi chăng nữa thì mình cũng vẫn ủng hộ!”.

Khinh Văn cảm thấy thật ấm lòng, cô xúc động nói: “Tiểu Nghệ, cậu thật là tốt!”.

Tô Nghệ nhếch môi cười khổ: “Ngốc ạ!”.

Bầu trời bao la biết mấy, những áng mây trắng muốt lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm, khi nhắm mắt lại và hồi tưởng sẽ phát hiện ra rằng tất cả đau thương sẽ lưu lại dấu vết của niềm vui đã qua, giống như tất cả sự tiếc nuối sẽ lưu lại một góc nhỏ hoàn hảo nào đó.

Bạn thân lâu ngày không gặp ắt sẽ có nhiều điều để hàn huyên, ví dụ như những điều mắt thấy tai nghe khi Tô Nghệ đi du lịch, cô nói mình đã gặp chuyện “tình yêu tuổi xế chiều” như trong tiểu thuyết, tận mắt chứng kiến chuyện một bà lão bảy mươi tuổi xây đắp tình yêu với một ông cụ. Còn có cả phong tục kết hôn ở các vùng đất khác nhau, tất cả đều đem đến cho cô cảm giác có thể gói gọn trong một chữ là “mệt”, cho dù gương mặt cô dâu thể hiện rất hạnh phúc, nhưng một chút hào hứng cũng chẳng thấy.

Quan trọng nhất là câu chuyện khi cô trên tàu quay trở về, cô đã gặp một cô gái, hai người đã cùng nhau tâm sự và nhắc đến mối tình đầu của cô gái đó. Khi mười hai tuổi, cô gái đó đã thích anh chàng hàng xóm lớn hơn mình một tuổi, nhưng vì cô để tóc ngắn và có vẻ bề ngoài rất giống con trai nên đã không dám thổ lộ cùng anh, cô biết anh chàng đó luôn thích những cô gái tóc dài, mắt to. Cô bé thường lấy cớ nhỏ tuổi hơn nên thường bắt nạt anh, mỗi ngày đi học đều thích theo sau và gây cho anh biết bao rắc rối, lại còn đuổi hết cả những cô gái có tình ý vây quanh anh. Rồi đến một ngày, người con trai đó đã trách cứ và nói không thích như vậy, nếu không tìm được bạn gái sẽ không thèm quan tâm đến cô nữa. Thế là cô bé đó quyết định sẽ một lần trở thành một cô gái thực thụ, cô liền dùng toàn bộ số tiền đóng học để mua một chiếc váy đen, bởi vì đồng phục mùa hè ở trường màu trắng nên cô bé nghĩ mặc lên sẽ rất đẹp. Thậm chí cô còn gài lên đầu một chiếc kẹp hình con bướm, rồi lấy hết dũng khí để đến trước mặt người con trai đó. Kết quả cô nhận được lại là ánh mắt sửng sốt, anh ta ôm bụng cười và nói: “Hôm nay em bị ốm à, sao lại còn trang điểm nữa chứ? Thật buồn cười quá!”. Cô buồn rười rượi, lo lắng hỏi: “’Em như thế này xấu lắm hả?”, “Không phải là xấu, mà xấu chết đi được, chẳng phải là vẫn ghét những cô gái hay trang điểm đó sao?”. Cô gái nhỏ lấy hết dũng khí để tỏ tình ấy, trong phút chốc vì câu nói ấy mà thất vọng tràn trề. Sau khi trở về nhà, cô đã cắt vụ chiếc váy đó rồi vùi đầu vào gối khóc cả đêm, ngày hôm sau coi như chưa có việc gì xảy ra, vẫn xuất hiện và bám theo sau người con trai đó, vẫn dõi nhìn theo gương mặt cười vui đẹp đẽ của anh. Cô nghĩ rằng nếu lúc đó mình thực sự tỏ tình với anh ấy, thì khuôn mặt tươi cười ấy sẽ thành vẻ mặt như thế nào? Liệu có phải sẽ xỉu ngay tại chỗ? Đó là lần duy nhất cô mặc váy và người con trai đó cũng là người duy nhất mà cô thích, nhưng vẫn chưa kịp nói gì thì đã bị từ chối thẳng thừng, từ đó về sau cô bé đó không còn thích bất cứ người con trai nào nữa.

Tô Nghệ nói: “Khi vừa nghe câu chuyện đó mình liền nghĩ đến cậu. Nếu như lúc ấy cô bé can đảm hơn một chút, chủ động theo đuổi chàng trai hàng xóm, thì phải chăng kết cục sẽ khác, nhưng cũng có lúc mình cho rằng không thể không tin vào số phận, ở một nơi u tối nào đó dường như mọi việc đã được sắp đặt. Cho nên Khinh Văn à, cho dù sau này kết cục giữa cậu và Phạm Như Sênh như thế nào thì chí ít cậu cũng đã từng nỗ lực để giành lấy thứ mà mình muốn có và đã đạt được, so với cô gái ấy cậu hạnh phúc hơn rất nhiều!”.

Khinh Văn nói: “Thế hiện tại cô gái ấy và chàng trai thế nào rồi?”.

-“Có thể như thế nào được chứ?”. Tô Nghệ nhún nhún vai, “Chàng trai có bạn gái, một cô gái rất xinh đẹp. Còn cô gái vẫn là người bạn tốt nhất của cậu ta!”.

Khinh Văn không nói gì còn Tô Nghệ đột nhiên trở nên trầm ngâm, hai người ăn hết bát cháo đã nguội và đến tận khi Tô Nghệ đề nghị đi dạo thì hai người mới thanh toán tiền rồi đi ra. Không ngờ vừa ra đến cửa, Tô Nghệ đột nhiên dừng lại, nhìn Thang Bồng phía trước ánh mắt cực kỳ kinh ngạc…bên cạnh anh còn có một người đẹp như hoa như ngọc.

-“Bánh Bao chết tiệt!”. Tô Nghệ rủa một tiếng, Khinh Văn còn chưa kịp phản ứng gì liền bị Tô Nghệ kéo như bay đến trước mặt Thang Bồng và cô gái đó.

-“Bánh Bao cháy, sao cậu lại dan díu với con hồ ly tinh này?”.

Thang Bồng không ngờ hai người lại đột nhiên xuất hiện trước mặt, nhất thời vẫn chưa kịp phản ứng. Ngược lại, người đẹp đó lại rất đỗi bình tĩnh, cứng cỏi đáp: “Này, bà la sát, chẳng phải là cô đang đi du lịch khắp nơi hay sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”.

-“Ai nói với cô là tôi đi du lịch?”. Tô Nghệ trừng mắt nhìn Thang Bồng, “Bánh Bao, là cậu nói, đúng không?”.

Thang Bồng nhìn cô với vẻ mặt tội lỗi: “Đó đâu phải là bí mật gì mà lại không thể nói ra!”.

-“Ai cho phép cậu nói chuyện của tôi với cô ta, còn không biết tôi rất ghét con hồ ly tinh này sao?”.

-“Bà la sát, cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình, cô cho rằng tôi thích nghe chuyện của cô lắm sao?”.

-“Không thích nhưng cô vẫn nghe, cô bị bệnh à?!”.

Khinh Văn đứng bên cạnh đang há hốc miệng chứng kiến cảnh hai người cãi nhau, chưa bao giờ Tô Nghệ như thế này, cho dù trước kia cũng từng cãi nhau với Như Sênh nhưng cũng không đến nỗi ăn nói khó nghe như kiểu gặp phải tình địch như vậy.

Mắng qua mắng lại, Tô Nghệ liền quay sang Thang Bồng, nói: “Bánh Bao, cậu đã quên từng hứa với tôi rồi hả? Ai đã từng nói sẽ không còn dính dáng đến cô ta nữa?”.

Thang Bồng đau khổ, “Tô Nghệ, có việc gì để ngày mai hãy nói, đừng cãi nhau trên đường thế này!”.

Tô Nghệ hôm nay gây lộn một cách vô lý, giống hệt như một đứa trẻ mới lớn, Khinh Văn cố gắng bước đến khuyên giải: “Tiểu Nghệ, không nên cãi nhau, bọn mình đi trước đi!”.

-“Không!”, Tô Nghệ trở nên bướng bỉnh, kéo Khinh Văn đến trước mặt Thang Bồng, “Khinh Văn, mình muốn cậu ngay lập tức hãy chia tay với hắn ta!”.

Trong chốc lát, không khí bỗng trở nên căng thẳng, người đẹp kia hình như không nghĩ đến việc Tô Nghệ lại phản ứng một cách thái quá như vậy nên khí thế cũng giảm sút phần nào.

Thang Bồng cũng đánh mất phong độ thường ngày, thờ ơ nhìn cô không nói lời nào.

-“Tiểu Nghệ!”, Khinh Văn chau mày lo lắng nhưng không biết làm sao, cô kéo Tô Nghệ nói, “Đừng làm ầm lên như thế, đi theo mình!”.

-“Không đi!”. Tô Nghệ vùng khỏi tay cô, “Cậu là bạn tốt của mình, phải nghe lời mình nói!”.

-“Mình…”. Khinh Văn bối rối nhìn cô.

Cho đến khi có một giọng nói vang lên, “Chúng tôi chưa từng chính thức qua lại sao có thể nói chia tay được chứ?”. Ba người ngạc nhiên nhìn qua, vẻ mặt Thang Bồng rất bình thản, “Nếu cậu cứ tiếp tục làm ầm lên, tôi cũng chẳng thèm quan tâm!”.

Nói xong, anh nhìn Khinh Văn bằng ánh mắt ảm đảm rồi quay người bỏ đi.

-“Thang Bồng, đợi em!”. Người đẹp nọ thấy anh bỏ đi liền vội vàng chạy theo, không biết nghĩ gì mà lập tức quay lại nói với Tô Nghệ: “Tôi không ngờ cô vẫn còn suy nghĩ về chuyện trước đây, tôi và anh ấy không có lằng nhằng gì, hôm nay gặp nhau chẳng qua là vì công việc mà thôi!”, nói xong, cô ta vội vàng đuổi theo Thang Bồng.

Khinh Văn ngẩn ra một lúc rồi nhìn Tô Nghệ ở bên cạnh, vẻ mặt Tô Nghệ trở nên cực kỳ trống rỗng, cô lo lắng nhìn Tiểu Nghệ và hỏi: “Tiểu Nghệ, rốt cuộc là cậu làm sao vậy?”.

-“Không sao cả!”, Tô Nghệ buồn bã đáp, “Mình đang bị lên cơn điên, đừng nói gì với mình lúc này!”.

-“…”.

Hai người im lặng, cuối cùng Tô Nghệ hít một hơi thật sâu, cô nói: “Cô gái lúc này là một trong những người mình rất ghét, ngày trước khi học cùng lớp, vì cho rằng bản thân xinh đẹp nên rất kiêu ngạo. Lúc đó nhìn cô ta rất ngứa mắt, sau đó Bánh Bao qua lại với cô ta, ai chẳng biết cô ta chỉ muốn bọn con trai chú ý đến mình nhiều hơn mà thôi, thật đáng ghét là Bánh Bao lại ngưỡng mộ cô ta, càng đáng ghét hơn là…sau đó cô gái đó đã chạy theo một tay con nhà giàu lắm tiền và bỏ rơi Bánh Bao. Mình ghét cô ta đến chết đi được và đã bắt Bánh Bao phải thề rằng sẽ không được quan tâm đến cô ta nữa!”.

-“Hóa ra là như vậy!”. Khinh Văn nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, “Thế nhưng người ta, cái người bị bỏ rơi ấy có để ý đến chuyện đó đâu, cậu việc gì phải để tâm như vậy?”.

-“Đó là vì cô ta đã làm việc có lỗi với mình!”. Tô Nghệ hùng hổ nói, “Khinh Văn đáng ghét! Rốt cuộc cậu đứng về phía mình hay về phía bọn họ hả?”.

-“Nói thực thì lần này cậu sai rồi. Lúc nãy nói nặng nề như vậy, cậu muốn sau này mình gặp Thang Bồng như thế nào đây?”.

-“Lúc nãy đúng là phát điên!”. Tô Nghệ ngẩng đầu nhìn trời cao, “Mình chỉ biết rằng giờ mình chẳng còn tâm trí đâu mà đi dạo nữa, chỉ muốn về nhà thôi!”.

-“Có những việc không phải là chỉ cần xin lỗi là xong đâu!”, cô nói, “Nhưng như thế cũng tốt, điều đó cho mình biết là anh ấy chưa coi mình là bạn gái chính thức, Tiểu Nghệ, chẳng phải cậu đã giúp mình giải bài toán khó đấy sao?”.

-“Cậu còn nói nữa! Khi mình vừa về mẹ đã nói rất nhiều chuyện: Khinh Văn ấy à, so với con gái ruột là con thì còn hiếu thuận hơn rất nhiều, mỗi tuần đều đến thăm cha mẹ một lần, khi đến không chỉ mang theo rất nhiều những món ngon tự tay con bé làm mà khi nói chuyện còn trêu đùa cho cha mẹ vui vẻ hết mức, giá mà chúng ta có một cô con gái như vậy thì có phải là tốt không! Khác hẳn con, một chút lương tâm cũng không có!”…Mình nghe đến mức ù cả tai, cha mẹ mình hình như thích cậu hơn mình rất nhiều!”.

Khinh Văn không nhịn được bật cười: “Đó là vì ở thành phố G này mình chẳng có ai thân thích cả, cho nên hễ rảnh rỗi là đến nhà, thay cậu tận hiếu với cha mẹ!”.

-“Thật không?”. Tô Nghệ nhìn cô một cách tinh nghịch, “Thế thì có cần mình phải tạ long ân không nhỉ?”.

-“Không cần, không cần!”. Khinh Văn xua xua tay, “Trẫm miễn lễ!”.

Hai người bọn họ nhìn nhau và cùng cười vang.

Buổi tối, Khinh Văn ăn tối ở nhà Tô Nghệ xong mới về nhà, chứng kiến cảnh mọi người quây quần vui vẻ khiến cô không ngừng nghĩ về người thân của mình. Khi đi xe buýt cô gọi điện về nhà nhưng không ai bắt máy, cô lại gọi đến số di động của cha, chuông đổ một lát cha cô bắt máy, cô hỏi sao ở nhà ko có ai, cha nói là buổi tối cùng mẹ đi thăm bà, bây giờ đang đi dạo. Vừa nói được chút chuyện thì mẹ giành lấy điện thoại, bà hỏi: “Văn Văn à, mùng một tháng năm có về nhà không?”. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Cái đó để nói sau mẹ nhé, lúc nào công việc rảnh thì con về, mẹ, mẹ vẫn biết là con rất lười mà, mùng một tháng năm cả một biển người như thế, con chẳng muốn ra khỏi nhà!”. Bà Tống nói: “Con cũng cùng một giuộc với cha con, còn lười hơn ông ấy chứ. Thực ra thì cha mẹ cũng chẳng có ý gì, chỉ nghĩ rằng tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa, mau mau đưa bạn trai về nhà ra mắt chứ. Đại Bảo ở tầng trên cũng cưới vợ rồi đấy, cha mẹ chỉ biết trông vào con thôi. Mẹ đã mất rất nhiều thời gian để nuôi con khôn lớn đấy!”. “Con biết rồi mà!”, Khinh Văn miễn cưỡng, “Mẹ, con sắp về đến nhà rồi, thế này đi, để hôm khác con gọi điện lại cho mẹ nhé, con chào mẹ!”.

Nói xong liền gác máy luôn, mỗi lần chỉ cần cha mẹ nhắc đến việc tìm con rể là cô lại trở nên cứng đầu, lập tức gác máy khiến ông bà chẳng kịp nói gì.

Xuống xe buýt, cô bước vào trong khu nhà, nhưng chỉ trong phút chốc, mưa phùn bỗng rây rắc khắp bầu trời, một chiếc BMW màu đen đỗ xịch cạnh cô, cô cẩn thận nhìn qua, chủ nhân của chiếc xe từ bên trong bước ra, mở cửa cho cô lên chỗ ngồi ghế phía trước.

Ngồi trong xe ấm áp, dưới ánh đèn xe, từng giọt từng giọt mưa trong suốt nhỏ xuống tấm kính, Thang Bồng hỏi: “Ở nhà Tô Nghệ chơi đến tận bây giờ à?”.

-“Vâng!”. Khinh Văn nói, “Việc trưa hôm nay, thật ngại quá nhưng Tiểu Nghệ không cố ý đâu!”.

-“Anh cũng không để ý đến chuyện đó!”, anh nói, “Chỉ là từ trước đến nay chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy. Còn nữa…em không giận sao?”.

-“Gì cơ?”. Khinh Văn ngẩn ra rồi lắc đầu, “Không giận chút nào!”.

-“Thật chứ?”.

-“Thật mà!”. Khinh Văn mỉm cười với anh, nụ cười thoảng qua như làn gió nhẹ, nhưng cô không hề phát hiện ra sự thất vọng trên gương mặt Thang Bồng.

-“Có thực là em không để ý chút nào không?”, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe và hỏi, “Khinh Văn, em không hề ghen vì anh chút nào đúng không?”.

-“Em…”, cô ngạc nhiên nhìn vào khuôn mặt nghiêng của anh, nhưng lại không biết nên nói gì hơn.

-“Thế thì, nếu như hôm nay đổi lại là anh ta thì em sẽ như thế nào?”.

-“Anh ta, anh ta là ai?”.

Thang Bồng không để ý đến việc cô làm ra vẻ cố ý không hiểu và nói: “Anh vẫn luôn tự nhủ rằng, chỉ cần chờ đợi, cho em thời gian để em thử yêu anh, thì cuối cùng chúng ta cũng có thể đến gần nhau hơn. Đó là vì anh quá tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân, thực sự là em chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ quên đi quá khứ đúng không? Trước nay chưa bao giờ thử đón nhận tình cảm của anh?”.

Khinh Văn theo thói quen lại im lặng , một hồi sau mới cất lời: “Xin lỗi!”.

Anh quay đầu lại, cặp lông mày đen tuyền không còn rướn cao như trước, đôi mắt luôn mang theo nụ cười tươi rói dần dần trở nên mơ hồ: “Anh chỉ là người đến sau có đúng không? Không phải là em không quên được quá khứ, chỉ là từ trước tới nay em chưa bao giờ thử quên đi quá khứ và tiến về phía trước, cho nên dù là anh hoặc bất kỳ người nào khác đều không thể bước vào trái tim em. Em tình nguyện để cho anh ta giày vò một lần nữa chứ nhất định không chịu tiếp nhận người khác, có đúng không?”.

Khinh Văn im lặng.

Thang Bồng nhắm mắt lại, tuyệt vọng hỏi: “Rốt cuộc em đã từng thử yêu anh chưa?”.

-“Có…”. Khinh Văn nhẹ nhàng nói, “Đã từng thử!”. Đúng là đã từng có chuyện đó, chỉ có điều cô mãi mãi không thể bước ra khỏi mối ràng buộc ấy. Cô chợt hiểu ra những lời Phạm Như Sênh nói khi đó: “Anh thực sự đã nghĩ đến chuyện vì em mà nhảy ra khỏi chiếc cầu thăng bằng đó…”, chỉ có điều chiếc cầu thăng bằng của anh quá cao, nếu nhảy xuống có lẽ sẽ thịt nát xương tan. Cô cũng đã từng mở lòng mình để đón nhận một người khác, chỉ có điều thời gian năm năm vẫn chưa đủ để cô học được cách quên lãng.

Đột nhiên cô nhớ đến một câu mà trước đây từng đọc: Em không sợ phải xuống địa ngục, chỉ sợ rằng địa ngục…không có anh.

Cô không sợ quên đi quá khứ, chỉ sợ rằng sau khi quên đi tất cả thì thế giới của cô hoàn toàn không có anh…

Thang Bồng nói muốn đưa cô đến tận dưới nhà, nhưng cô từ chối.

Cô đứng trong mưa, ngóng nhìn theo chiếc xe màu đen đang xa dần, trong lòng thật tĩnh lặng. Người con trai dịu dàng như ánh mặt trời đó có lẽ có rất nhiều cô gái thầm ngưỡng mộ, nhưng cô không thể lừa dối chính bản thân, với anh, cô mãi mãi không nghe thấy tiếng rung động của trái tim.

Trái tim cô, bắt đầu từ năm năm tuổi đã run lên vì người con trai đó, năm năm trước đã chết và gần đây lại bắt đầu sống lại.

Sống đi chết đi vài lần như thế này, e rằng chẳng đến mấy năm nữa trái tim cô sẽ không thể chịu nổi.

Đứng nguyên tại chỗ, Khinh Văn ngẩng đầu cao hơn một chút, để mặc cho nước mắt hòa cùng nước mưa.

Bất ngờ, một chiếc ô trong suốt che cho cô tránh khỏi những hạt nước mưa lạnh buốt đó.

Cô quay lại.

-“Như Sênh?”.

Cô hơi run, có chút gì đó không rõ ràng giữa hiện thực và mộng ảo.

-“Em khóc à?”, giọng nói trầm trầm của anh đầy dịu dàng và quan tâm, cặp lông mày dày, đẹp đang nhíu lại.

-“Không có!”, cô bướng bỉnh lau mặt, không thừa nhận mình đã khóc.

Một tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên, biết tính của cô nên Như Sênh cũng không tiếp tục hỏi nữa, cầm chiếc ô chếch sang bên rồi dùng thân hình cao lớn của mình che cho cô tránh khỏi luồng khí lạnh.

-“Anh đưa em về!”.

Đáng lẽ cô nên từ chối, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà rốt cục lại nói: “Vâng!”.

Về đến nhà, cô vào nhà tắm trước để lau khô đầu rồi về phòng thay quần áo. Khi ra ngoài thì thấy khung cảnh một người một mèo thật hòa hợp.

Đó là con mèo trắng mà cô đã nuôi được ba năm nay, vì sống một mình rất cô đơn nên cô nuôi thêm mèo, là một con mèo cái, bây giờ đang duyên dáng nằm trên đùi Như Sênh, mắt lim dim hưởng thụ cảm giác những ngón tay thon dài mềm mại của anh gãi trên đầu nó.

Trong phút chốc cảm giác của Khinh Văn là – Tống Khinh Văn, mày thật đáng thương! Đến con mèo mày nuôi cũng gục ngã trước sức cuốn hút của người đàn ông đó!

Như Sênh đã nhìn thấy cô đứng trước cửa phòng từ lâu, mặt đăm chiêu đờ đẫn, nhưng anh cũng không muốn phá vỡ phút riêng tư đó. Những lần gặp gỡ trong mấy ngày qua, cô lúc nào cũng như con nhím xù lông để bảo vệ chính mình, cao ngạo, nhưng trong lòng đau đớn, còn anh lại làm cho vết thương lòng của cô càng sâu hơn. Giờ đây, khó khăn lắm cô mới hạ tấm bình phong ấy xuống, lộ ra vẻ mơ màng như đứa trẻ nhỏ lạc đường, Như Sênh bỗng thấy thật ấm lòng.

Đợi đến khi Khinh Văn định thần trở lại, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm, tim cô chợt thắt lại, bèn mượn cớ đi giặt quần áo để tránh cái nhìn của anh. Vào trong nhà tắm, bỏ quần áo vào máy giặt, soi mình trong gương nhưng lại chẳng có dũng khí để đi ra. Trong lòng cô đang thầm rủa, mình đúng là đồ thần kinh, việc gì mà lại để anh ấy đưa về, rõ ràng biết mình chẳng thể kháng cự lại, mỗi lần gặp mặt là mỗi lần trái tim lại càng chìm đắm sâu hơn.

Cô ảo não nghĩ, mình trốn trong nhà tắm như thế này cũng không phải là biện pháp hay, hơn nữa anh cũng đâu phải là rắn độc hay thú dữ gì mà có thể ăn thịt được mình cơ chứ? Tự an ủi mình như vậy, cô quay người định đi ra, mới phát hiện Như Sênh đang bế mèo đứng ở cửa nhà tắm từ bao giờ, một người một mèo đang nửa cười nửa không nhìn cô.

-“Còn định đứng ở trong đó bao lâu nữa?”, anh giả vờ hỏi.

Trong phút chốc, mặt Khinh Văn đỏ bừng, vốn còn định tìm lý do nhưng lời nói sắp ra khỏi miệng thì trong lòng đã có một nỗi bực bội không tên, cô thích ở đây đợi không được à? Đây là nhà cô, ai cần anh quan tâm!

Cô “hứ” một tiếng, đi đến trước mặt Như Sênh, giành lấy con mèo của mình, nhưng chú mèo cứ bám chặt lấy áo khoác của anh, nhất quyết không chịu buông ra.

Được lắm, con mèo đáng chết! Khinh Văn trừng mắt nhìn nó: “Uổng công tao nuôi mày đến lớn, thấy trai đẹp thì quên ngay chị mày! Ai mới là chủ của mày hả?”.

Như Sênh không nhịn được bật cười thành tiếng.

Khinh Văn quay sang lườm anh: “Anh cười cái gì mà cười!”.

Như Sênh cẩn thận gỡ vuốt mèo ra, cong môi nói: “Không có gì!”.

Ầm ĩ một hồi, Khinh Văn tự cảm thấy hành động của mình rất trẻ con, lúng ba lúng búng trong miệng không biết nói gì, ôm lấy con mèo rồi bỏ đi.

Khinh Văn ôm chú mèo đặt lên ghế sofa rồi mở tủ lạnh, hỏi: “Anh muốn uống gì?”. Nhưng mở tủ lạnh ra mới phát hiện trong đó chỉ còn toàn là coca cola, cô nghĩ một lúc rồi lại đóng tủ lại: “Thôi, để tôi đun nước cho anh uống!”. Cô rất ít khi uống nước ở nhà và thường hay dùng coca để thay thế.

-“Không cần đâu!”. Như Sênh ngăn cô lại rồi mở tủ lạnh và lấy ra một lon côc, “Anh uống cái này cũng được rồi!”.

-“Không được!”. Cô giật lon coca từ tay anh lại.

Như Sênh không buông tay, “Tại sao?”.

-“Anh quên là anh bị đau dạ dày à? Uống thứ này rất hại dạ dày!”.

Cô nói rất tự nhiên, giống như khi hai người vẫn còn yêu nhau, cô vẫn còn rất quan tâm đến việc ăn uống của anh.

-“Khinh Văn…”. Như Sênh đột nhiên đưa tay về phía cô, tay còn chưa chạm vào người nhưng Khinh Văn đã giống như một chú thỏ sợ hãi, khuôn mặt mất hẳn vẻ tự nhiên, cô nói: “Tôi vào bếp đun nước!”.

Cô hốt hoảng chạy trốn.

Nhà bếp tạm coi là hay được sử dụng, hai ngày nghỉ thỉnh thoảng cô cũng có nấu canh, bây giờ cô không chỉ nấu được canh xương mà các món cá, các món canh rau, canh gà…cô đều biết làm, hơn nữa còn nấu rất ngon, chẳng thế mà cứ vài tuần cô lại nghiên cứu một món canh nào đó. Có những lúc cô tự cảm thấy rất nhàm chán, nấu bao nhiêu món nhưng chẳng biết là vì ai?

Khinh Văn bận rộn trong bếp, Như Sênh dựa vào cửa lẳng lặng ngắm nhìn mà không nói câu nào.

Tuy Khinh Văn quay lưng vào Như Sênh nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt nóng bỏng của anh, nó khiến da đầu cô tê rân rân. Vốn định ở trong bếp đến khi nước sôi rồi mới ra, nhưng bây giờ không gian chật hẹp của nhà bếp khiến cô cảm thấy thật ngột ngạt. Khi đang định quay mình bước ra thì từ phía sau một đôi bàn tay lẳng lặng ôm chặt lấy cô, tiếp theo là hơi thở của anh, nhẹ nhàng ghé sát bên tai, mùi đàn ông quen thuộc như từng đợt, từng đợt thủy triều dần dần xâm chiếm lấy cô.

Toàn thân Khinh Văn cứng đờ, tất cả sự lãnh đạm và bình tĩnh trong phút chốc đã tan như mây khói, cô nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón vô danh của anh và chiếc nhẫn trên ngón vô danh của cô giống hệt nhau.

Trong nháy mắt, cả thế giới trở nên tĩnh lặng, cô căng thẳng đến thở cũng chẳng dám.

Sau đó là tiếng anh thì thầm bên tai: “Sau này anh có thể đến đây để được ăn món canh em nấu không?”.

-“Tất cả các tiệm ăn ở thành phố G này đều đóng cửa hết rồi hay sao?”.

-“Không…nhưng món canh của họ không có vị của mẹ!”.

-“Thế thì anh có thể bảo bác nấu cho ăn!”.

-“Nhưng vẫn thiếu mất một cảm giác…”. Cô bị anh xoay lại, run rẩy nhìn vào mắt người trước mặt, đôi đồng tử màu đen lay láy, đó là một vùng biển thăm thẳm không thể nhìn thấu đáy. Khóe miệng anh nhè nhẹ nhếch lên, thứ âm thanh quyến rũ quen thuộc như từng sợi, từng sợi mỏng quấn lấy trái tim và dần dần càng ngày càng chặt hơn khiến người ta nghẹt thở, “Thiếu mất một phần đó là cảm giác có em ở bên cạnh!”.

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

Hiện tại anh đang ở rất gần, mắt đối mắt, vẫn là cái nhìn quen thuộc với cô tự thưở nào, dường như tất cả chẳng có gì thay đổi, cô vẫn là cô của ngày nào và anh vẫn là anh của năm đó.

Mắt anh chầm chầm khép lại và hướng về phía cô.

-“Không…”. Khinh Văn muốn từ chối, nhưng đôi tay của anh đã ôm chặt lấy vòng eo, không để cô có cơ hội kháng cự lại.

-“Trước đây anh không nói, bởi vì cảm thấy sướt mướt, và còn vì đó là lời hứa anh không thể cho em!”, anh dừng một lát, “anh yêu em, Khinh Văn ạ!”.

-“Khinh Văn, Khinh Văn…”. Như Sênh thì thầm gọi tên Khinh Văn, bao năm nay, trong mỗi giấc mơ khi anh gọi tên cô trong lòng luôn cảm thấy như có dòng thủy triều ấm áp dâng trào, nhưng chợt choàng mở mắt, mộng tưởng trở về hiện thực, cái dư vị ấy anh mãi mãi không thể hình dung ra được.

Khinh Văn không làm thế nào thoát ra được, đôi bàn tay vẫn chống trên ngực Như Sênh, nhìn khuôn mặt anh càng lúc càng kề sát, dường như cô mất đi tất cả sức lực trong phút chốc, thời gian như nước trôi, nhưng không thể thoát khỏi thời khắc của thời niên thiếu sao? Trong năm năm, cô đã bao lần nghĩ về cảnh này, anh đứng trước mặt cô, nếu như dủ dũng khí, cô sẽ cho anh một cái bạt tai hoặc là sẽ trả thù anh giống những cô gái ở trong phim, làm cho anh yêu mình say đắm, sau đó sẽ lịch sự hất cẳng anh đi. Nhưng từ đầu đến cuối cô vẫn luôn đánh giá quá cao bản thân, tình yêu ngắn ngủi như thế, quên lãng quá lâu như vậy nhưng cô vẫn không có đủ thời gian để quên, không đủ nhẫn tâm để đẩy anh ra. Cô chỉ có thể lựa chọn một cách duy nhất là nhắm mắt lại, cô thầm nghĩ, kiên trì lâu như thế, điều mà lòng mình vẫn chờ đợi chẳng phải là lời nói đó, là thời khắc đó sao? Cô thực sự rất mệt, cô chẳng qua cũng chỉ là một cô gái mà thôi, đến Tôn Ngộ Không có tài cưỡi Cân đẩu vân đi một vạn tám nghìn dặm cũng không thoát khỏi bàn tay của Phật Như Lai, huống hồ là cô?

Thế nhưng, tất cả những sai lầm đều tại không đúng thời điểm, ấm nước sôi phát ra âm thanh thật chói tai.

-“Không!”. Trước khi nụ hôn đó ập tới, cô đã kịp thời quay mặt, đẩy anh ra, quay đi là ra vẻ bận rộn.

Như Sênh thì thầm gọi một tiếng “Khinh Văn” đầy thất vọng, nước đã sôi, tất cả âm thanh đều im bặt.

Cuối cùng, Như Sênh cũng không uống được cốc nước đó, anh nhận được một cú điện thoại, từ bệnh viện gọi đến, tình hình rất khẩn cấp. Khi Khinh Văn mang trà ra đã thấy anh cúp máy, lông mày nhíu lại, vẻ mặt hối lỗi nói với cô: “Bệnh viện có chút việc, anh phải đi ngay!”.

-“Vâng, được thôi!”. Cô để chiếc cốc lên bàn và mở cửa cho anh, nhìn anh đi giày, nói lời chào cô và ra đi.

Trong giờ khắc đó, dường như nhớ đến lần duy nhất anh đưa cô lên xe về nhà, chàng trai đó sao mà gầy guộc, đến nay anh vẫn gầy guộc như xưa khiến cô cảm thấy nỗi cô đơn trong mấy năm nay không phải chỉ một mình cô gánh chịu.

-“Như Sênh!”, cô vội vã gọi anh lại.

Như Sênh quay lại, chăm chú nhìn cô.

Cô run run, hấp tấp nói: “Nếu như anh muốn ăn canh thì cuối tuần đều có thể đến đây!”.

Nói xong cô vội vã đóng sập cửa lại, đến nhìn anh cũng chẳng dám, hình như quay lại cái cảm giác hồi mới yêu.

Khinh Văn nghĩ một lúc, cảm thấy thật buồn cười, cả hai đã ngần này tuổi mà vẫn còn cảm giác của lần đầu yêu đương ư?

Cô lại mở cửa nhìn ra ngoài, bên ngoài vắng tanh, Như Sênh đã đi rồi.

Đêm hôm đó, Khinh Văn đi ngủ rất sớm, lần này, cuối cùng không còn phải mang nỗi cô đơn vào giấc ngủ nữa, đây là giấc ngủ ngon nhất, say nhất của cô trong năm năm qua.



Buổi sáng, vừa đến công ty đã thấy từ xa có người gọi: “Khinh Văn, tổng biên tập đang tìm chị!”.

Khinh Văn đặt túi xuống và đến trước cửa phòng làm việc của tổng biên tập rồi gõ cửa, rất nhanh bên trong có tiếng đáp lại.

Đẩy cửa bước vào, tổng biên tập là một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, dày dạn kinh nghiệm, tài giỏi và thẳng thắn, cũng có thể coi là lão làng ở đây, nghe nói cô ấy vẫn độc thân.

-“Tổng biên tập, có chuyện gì vậy?”.

-“À, là như thế này!”. Tổng biên tập nói, “Gần đây dòng tiểu thuyết quan chức tiêu thụ rất tốt, kỳ này công ty chúng ta dự định làm một chuyên đề, tiến hành phỏng vấn các tác giả tiểu thuyết quan chức, vừa hay cô lại phụ trách tác giả nổi tiếng ở thành phố G tên Âu Dương Liễu Như, việc này cô đảm nhiệm luôn nhé!”.

Ngày hôm sau, khi Khinh Văn gặp Âu Dương Liễu Như, trong lòng không khỏi than ngầm, thế giới này quả thật là nhỏ bé, vì cuộc phỏng vấn đột xuất này nên trước đó cô đã dành cả một đêm để chuẩn bị, vẫn chưa kịp xem ảnh của tác giả này nên không biết cô ta chính là người đẹp “hồ ly tinh” đi cùng Thang Bồng mà cô và Tô Nghệ đã gặp trên đường lần trước.

Âu Dương Liễu Như là giám đốc của một tập đoàn thương mại lớn của thành phố G, tuổi trẻ mà tài cao, nhìn là biết là một phụ nữ mạnh mẽ và thành đạt. Hai người hẹn gặp tại phòng họp của công ty, câu đầu tiên Âu Dương Liễu Như nói khi trông thấy cô là: “Hình như chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải?”.

Cũng chẳng đợi Khinh Văn trả lời, cô ta nói ngay: “Đúng rồi, cô là bạn của Tô nghệ nhỉ?”.

Khinh Văn gập đầu.

Sau đó cô ta cũng than thở rằng: “Thế giới này quả thật quá nhỏ!”.

Đúng vậy, thực sự là rất nhỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.