Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ

Chương 757: Chương 757: Chương 691




Khi giọng ông Hồng vừa dừng lại thì có ba tiếng võ tay vang lên, lập tức mấy tên vệ sĩ từ cuối hành lang bước vào.

Họ cầm súng lục trong tay, và một người phụ nữ bị bịt mắt đứng giữa họ.

Đầu súng mờ nhạt áp vào eo người phụ nữ, và đồng tử của Lệ Hữu Tuấn đột nhiên co lại: “Tô Kim Thư!”

Đúng vậy, người bị đưa lên không phải ai khác mà chính là Tô Kim Thư.

Khi cô bỏ chạy ban nấy, vừa leo lên tàu du lịch, chưa kịp tìm chỗ trốn thì bị người của ông Hồng phát hiện.

Sau đó cô lại bị trói, thậm chí bị bịt mắt.

Tô Kim Thư im lặng nãy giờ, vừa nghe thấy giọng nói của Lệ Hữu Tuấn và toàn bộ cơ thể của cô ngay lập tức trở nên phấn khích: “Lệ Hữu Tuấn, Lệ Hữu Tuấn có phải anh không? Có phải anh không?”

Lệ Hữu Tuấn lúc này không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, anh bước chân lên và lập tức đi về phía Tô Kim Thư.

Nhưng ông Hồng ngay lập tức mặt lạnh tanh, nhanh chóng bước đến bên cạnh Tô Kim Thư và chộp lấy khẩu súng từ tay vệ sĩ.

Sau khi nạp đạn xong, ông ta quay lại và ấp súng vào trán Tô Kim Thư: “Thử lại gần một bước!”

Bước chân của Lệ Hữu Tuấn đột ngột dừng lại.

Đầu súng đang áp vào đầu của Tô Kim Thư, nhưng lại như đang dí vào ngực của anh.

Tô Kim Thư có thể cảm nhận được đầu súng lạnh lẽo đang áp vào trán, lúc này, dù có ngốc đến đâu, cô cũng biết mình đang ở trong tình huống nào.

Cô cứng đờ không dám nhúc nhích, cô không phải là người sợ chết, chẳng qua là bây giờ trong bụng cô vẫn còn một đứa trẻ.

Nếu cô ấy hành động nông nổi, chắc chắn Lệ Hữu Tuấn sẽ lao ra, đến lúc đó, khẩu súng.

không chỉ hướng về một mình côi Lệ Hữu Tuấn lạnh lùng nhìn ông Hồng, lúc này, anh như một con sư tử đang đi trên bờ vực của sự tức giận: “Ông muốn làm cái quái gì vậy?”

Ông Hồng nhìn anh: “Nói như thế từ đầu có phải tốt rồi không?

Cứ muốn động tay động chân. Cô Tô là khách quý của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không làm tổn thương cô ấy, nhưng nếu các cậu hành động hấp tấp lúc này sẽ chỉ làm cho mọi thứ trở nên t hơn thôi. Phải biết là, trên hòn đảo này, nếu tôi muốn mạng của các cậu, dễ như trở bàn tay!”

Mặt Tô Kim Thư tái đi sau khi nghe điều này.

Hóa ra cả anh trai cô và Lệ Hữu Tuấn đều ở đây, họ đã nhận được tin nhắn từ cô, và cả hai đều lao vào cứu c; Nhưng ông Tư Đồ này dường như không dễ đối phó như cô tưởng tượng..

Tô Kim Thư đột nhiên hối hận, cô nên tự mình giải quyết với ông Tư Đồ, không nên liên quan đến cả Lệ Hữu Tuấn và Tô Duy Nam, điều này chỉ khiến hai người họ tự sa vào bẫy mà thôi “Ông Hồng, không phải các ông muốn tôi cam tâm tình nguyện tham gia vào bữa tối ngày hôm nay sao?”

Tô Kim Thư đột ngột lên tiếng.

Khi ông Hồng quay lại và nhìn Tô Kim Thư, thái độ của ông ta đột nhiên trở nên vô cùng tôn trọng: “Gô Tô, cô nghĩ thông rồi chứ?”

Tô Kim Thư thở dài: “Cho dù tôi không nghĩ thông, các ông cũng không cho tôi cơ hội từ chối đúng không?”

Ông Hồng không nói.

“Vì vậy, trước khi tôi sẵn lòng tham dự bữa tối này, tôi có một yêu cầu”

“Cô Tô, xin mời cô nói.”

“Tôi muốn gặp ông Tư Đồ. Khi tôi gặp ông ấy, ông không được gây khó dễ cho anh trai tôi và Lệ Hữu Tuấn, nếu không, dù có phải liều mạng, tôi cũng sẽ không bao giờ để anh ông có được thứ mình muốn!”

Trên gương mặt ông Hồng thoáng chút ngập ngừng, nhưng một lúc sau, ông ta vẫn gật đầu: “Được”

“Kim Thư!”

“Tô Kim Thư!”

Nhìn thấy Tô Kim Thư bị bọn chúng bắt đi lần nữa, trên mặt cả Tô Duy Nam và Lệ Hữu Tuấn đều hiện lên vẻ tức giận.

Nếu không phải có khẩu súng trên trán, e rằng hai người bọn họ đã lao tới không chút do dự.

Nhưng bây giờ, họ chỉ có thể nhìn những người đó đưa Tô Kim Thư rời khỏi tầm mắt của họ một lần nữa, bất lực.

Mười phút sau, trong phòng tiếp tân trên lầu hai của sảnh tiệc.

Sau khí thay lại trang phục, Tô Kim Thư ngồi trên ghế sô pha rất yên tĩnh, chờ đợi sự xuất hiện của ông Tư Đồ.

Sau tiếng bước chân đều đều, cánh cửa kính nặng nề từ bên ngoài nhẹ nhàng đẩy ra.

Ông Tư Đồ xuất hiện trước mặt Tô Kim Thư trong bộ đồ đen.

Lúc này ông ta vô cùng yên lặng, uyển chuyển ngồi đối diện với Tô Kim Thư, cứ như: vậy nhìn cô: “Tôi nghe nói cô muốn gặp tôi?”

Tô Kim Thư lúc này cực kỳ yên tĩnh và dịu dàng, duyên dáng như một chú mèo.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt mình bằng ánh mắt kiên định, và đột nhiên nói sau một hồi im lặng: “Ông Tư Đồ, nếu ông muốn tôi tham dự bữa tiệc, ông ít nhất phải nói cho tôi biết tôi cần làm gì cho ông? Nếu không, tôi làm thế nào để giao dịch với ông?”

“Giao dịch?”

Ông Tư Đồ khẽ nhướng mày và đột nhiên cười trầm xuống: “Hiện tại cô đang nằm trong tay tôi, còn anh trai cô và chồng cô đều bị tôi giam giữ.

Cô nghĩ rằng mình có gì để giao dịch với tôi không?”

Mặt của Tô Kim Thư không thay đối, cũng không bị lời nói của ông ta làm cho bị sốc, cô chỉ bình tĩnh nói: “Tất nhiên là có”

“Nói tôi nghe xem”

“Bản thân tôi là chính là điều kiện”

Ông Tư Đồ hơi chau mày, lập tức nhìn thấy Tô Kim Thư từ từ cầm lấy một cái gạt tàn thuốc trong suốt trên bàn trước đó, sau đó chỉ vào bụng của mình.

Ông Tư Đồ không bao giờ ngờ rằng Tô Kim Thư lại có động thái như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.