Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ

Chương 769: Chương 769: Chương 703




Lúc này một mình Tô Duy Nam ra sân bay tiễn họ, khi Tô Kim Thư hỏi thì anh chỉ nói Mộ.

Mẫn Loan toàn thân khó chịu, lát nữa anh ấy sẽ cử máy bay khác đưa cô ta về nước.

Máy bay bên phía Tô Kim Thư đã chuẩn bị xong, không có cách nào hoãn lại, chỉ có thế gật đầu đồng ý.

Lệ Hữu Tuấn ôm đứa trẻ trên tay và đứng sang một bên, Tô Kim Thư đang ôm hai đứa trẻ, cô nhìn Tô Duy Nam, hai mắt rưng rưng, cuối cùng không kìm được mà ôm chặt lấy anh ấy: “Anh trai, anh nhất định phải thường xuyên tới thăm em!”

“Ừm”

Như thể đã nhận ra ánh mắt ngày càng khó chịu phía sau mình, Tô Duy Nam nới lỏng vòng tay của mình và để Tô Kim Thư rời khỏi vòng tay của mình.

Ngay khi anh ấy nhìn lên, anh ấy thấy Lệ Hữu Tuấn đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt oán hận: “Được rồi, đàn ông đàn ang sao lại nhỏ nhen như vậy?”

“Hừ”

Lệ Hữu Tuấn khit mũi lạnh lùng: “Nếu là người đàn ông khác, đã bị tôi xé thành tám mảnh từ lâu rồi, anh không biết sao?”

Tô Kim Thư đỏ mặt vì những gì anh nói, sau đó nhìn anh ta một cách tức giận: “Anh đang làm gì vậy?”

Người đàn ông này thật là, sao có thể ghen với cả anh trai của cô chứ!

Sau khi Lệ Hữu Tuấn đưa Tô Kim Thư đang không nỡ rời đi và ba đứa trẻ lên máy bay, anh quay lại và đứng ở cổng lên máy bay và nhìn Tô Duy Nam một lúc lâu rồi mới uể oải nói: “Sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả ơn này”

Tô Duy Nam nhún vai: “Vậy thì tôi sẽ sống và chờ đợi”

Ngay sau đó, cửa máy bay đã được đóng lại.

Máy bay cất cánh chậm rãi giữa tiếng gầm rú, vẽ một vòng cung trên bầu trời.

Tô Duy Nam đứng tại chỗ, gió thổi tà áo bay trong gió.

Vẻ mặt của anh ấy trông có chút nghiêm nghị, nhưng đôi mắt ấy lại chứa đựng sự kiên cường vô song, hồi lâu sau anh ấy mới quay người lại.

Tô Duy Nam bước sang phía bên của chiếc xe thể thao, vừa định mở cửa, chiếc điện thoại trong túi của anh ấy rung lên.

Sau khi nhìn lướt qua, anh ấy thấy rằng đó là cuộc gọi từ Trang viên Elburg.

Anh ấy nhấn nút trả lời, vừa bắt máy, anh ấy đã nghe thấy một giọng nói rất vội vã từ phía đối diện, đó là người hầu gái của trang viên Elborg: “Cậu Tô, cô Mộ đi rồi.”

“Cái gì?”

Tô Duy Nam lên xe với tốc độ nhanh nhất, anh ấy nhấn ga hết cỡ và đi thẳng đến trang viên Elburg.

Sau khi anh ấy lao vào phòng ngủ của mình và Mộ Mãn Loan, anh ấy thấy không có ai bên trong.

Mắt anh lóe lên, nhanh chóng đi đến trước tủ, mở một cánh cửa, nhìn vào trong thì thấy những bộ quần áo của Mộ Mẫn Loan đã biến mất.

Chết tiệt, chắc là cô sợ anh ấy đưa cô về nước nên mới trốn!

Với vẻ mặt ủ rũ, Tô Duy Nam nhanh chóng lấy điện thoại ra và gọi cho Thomas: “Kiểm tra ngay cho tôi xem, Mộ Mẫn Loan đã đi đâu?”

Cùng lúc đó, tại tòa nhà văn phòng của Công ty Điện ảnh Nữ Hoàng, một phụ nữ trẻ kéo vali, đeo kính râm bước vào.

“Cô Elena, có một cô gái từ phía Đông cầm danh thiếp của cô và nói rằng cô ấy muốn gặp cô”

Elena đang thử chiếc váy phiên bản giới hạn mới của mình. Khi nghe tin một cô gái phương Đông đang tìm kiếm mình, cô nghĩ ngay đến cô gái châu Á xinh đẹp và tinh tế trên du thuyền ngày hôm đó.

Ánh mắt Elena lóe lên, lập tức đặt chiếc váy trong tay xuống: “Mời vào đi”

Mười phút sau, Elena liếc nhìn tấm danh thiếp trên tay, rồi nhìn lên người phụ nữ đang đứng trước mặt mình: “Tên cô là Mộ Mãn Loan?”

Mộ Mẫn Loan gật đầu: “Tôi muốn gia nhập công ty của cô”

“Cô gái này, tôi ngưỡng mộ lòng can đảm của cô. Cô là người đầu tiên đến gặp trực tiếp tôi và nói rằng muốn gia nhập công ty của tôi.

Phải biết là, việc gia nhập công ty của tôi không dễ dàng như vậy!”

Biểu cảm trên khuôn mặt của Mộ Mẫn Loan không khiêm tốn cũng không hống hách, đôi mắt của cô ta mờ mờ xa xăm: “Không phải cô có hứng thú với tôi sao?”

Tư thế ngẩng cao đầu của Mộ Mãn Loan hoàn toàn không giống như đang cần người khác giúp đỡ.

Elena nhìn cô ta với tâm trạng vui tươi: “Cho bằng cô cho tôi một lý do để ký hợp đồng với cô đi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.