Cưng Vợ Đến Tận Cùng

Chương 53: Chương 53: Chú à, chúng ta cùng nhau sướng đi




Hai người họ mỗi người một phòng.

Loại hình nhà nghỉ này, thiết bị cách âm rất kém.

Bạch Nguyệt nghe thấy tiếng rên rỉ của phòng bên cạnh truyền lại, cô trằn trọc khó ngủ bởi tiếng ồn đó.

Đôi tình nhân phòng bên cạnh… dường như không cần ngủ hay sao vậy.

Không dễ dàng mới lắng lại, nhưng được một lúc lại gì gì đó.

Bọn họ còn dựa trên chiếc tường ngăn với phòng cô mà làm chuyện đó, uỳnh uỵch uỳnh uỵch, tiếng kêu của bạn nữ rất thê thảm.Ồn đến mức khiến Bạch Nguyệt muốn sụp đổ.

Cô ra ngoài hít thở không khí, đợi họ làm xong chuyện đó rồi mới quay lại.

Không khí nơi thôn quê tốt hơn ở thành phố rất nhiều.

Mặc dù cũng rất nóng lực, muỗi cũng rất nhiều.

Ánh trăng sáng vằng vặc, trong những ngọn cỏ ẩn nập những chú đom đóm đang bay lượn.

Đã rất lâu rồi cô chưa nhìn thấy đom đóm.

Còn nhớ hồi nhỏ, cô bỏ rất nhiều đom đóm trong chai, rồi để trong màn của mình, nhưng, đom đóm rất ít khi phát sáng trong màn, chúng chỉ phát sáng, vui vẻ khi được tự do bay lượn trên đồng cỏ.

Bạch Nguyệt cảm thấy như đã đánh rơi thứ gì đó sau lưng.

Cô quay đầu, cánh cửa sổ phòng bên cô lộ rõ một cô gái đang nằm sấp.

Cô gái dường như không mặc quần áo, nhoài trên nền đất, vội vàng kéo rèm cửa sổ lại.

Bạch Nguyệt nhìn trên đất, là một chiếc áo màu hồng đỏ.

Trên chiếc áo có viết dòng chữ “cứu tôi” màu đen.

Trong lòng Bạch Nguyệt bỗng căng thẳng, lẽ nào cô gái phòng bên cạnh bị cưỡng bức.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Bạch Nguyệt chạy thẳng đến trước cửa phòng Cố Lăng Kiệt, sốt ruột gõ cửa.

Cố Lăng Kiệt mở cửa: “Sao vậy?”

“Cố Lăng Kiệt, em nghi ngờ cô gái cạnh phòng em bị cưỡng hiếp, anh nhìn đi, đây là cách cô ấy xin cầu cứu.” Bạch Nguyệt lo lắng nói.Cố Lăng Kiệt nhìn lướt qua nội dung trên chiếc áo: “Em đừng quá lo lắng, anh cần xác định xem ở đây có bao nhiêu người.”

“Họ…” Bạch Nguyệt khó mà mở lời, nhưng nghĩ đến an nguy của cô gái cô cũng bất chấp sự ngượng ngùng của bản thân.

“Họ luôn làm chuyện đó nên đã làm ồn đến em, em có thể dùng lý do này để gõ cửa, nhìn xem bên trong có bao nhiêu người, đến lúc đó sẽ nói với anh.” Bạch Nguyệt nói hết suy nghĩ của bản thân.

“Một mình em đi gõ cửa quá nguy hiểm, chúng ta cùng đi.” Cố Lăng Kiệt nắm tay Bạch Nguyệt, đi đến phòng bên cạnh cô.

Cố Lăng Kiệt gõ cửa.

Cửa mở ra.

Một người đàn ông tóc nhuộm vàng đứng chặn cửa: “Có chuyện gì?”

“Bây giờ đã rất muộn rồi, mọi người quá ồn ào ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của chúng tôi.” Cố Lăng Kiệt nói rồi nhìn vào trong phòng.

Trong phòng có hai cô gái và năm, sáu người đàn ông, tuổi tác vẫn rất còn trẻ.

“Hahaha. Chú à, chú cũng nhiều tuổi rồi, có cô bạn gái xinh như này cũng nên làm thôi, hay là, chúng ta cùng nhau, chú xem đi chúng tôi cũng kích thích biết chừng nào.” Cậu nhóc tóc vàng trêu đùa nói.

Cố Lăng Kiệt nhếch miệng, trong ánh mắt ẩn chứa sự nhạy bén: “Được thôi.”

Cố Lăng Kiệt đi vào trong phòng.

Bạch Nguyệt biết anh làm vậy là muốn đi vào cứu hai cô gái kia, nghe chúng nói như vậy, khuôn mặt vẫn như cũ cuộn dâng nét ửng đỏ.

Cô nắm chặt cánh tay Cố Lăng Kiệt.

“Chị à, một mình chị muốn thách thức mấy người chúng tôi sao, hay là, sáu đứa bọn tôi cùng nhau, để chú kia thách thức hai đứa nó, sao nào? Chúng tôi chắc chắn hơn chú kia.” Cậu nhóc tóc vàng cười chế diễu, đưa tay nâng cằm Bạch Nguyệt.

Cố Lăng Kiệt nhanh hơn một bước kéo cô về phía sau mình: “Nguyệt à, em về phòng, mặc bộ đồ ngủ anh mua rồi quay lại đây nhé.”

Bạch Nguyệt nhìn Cố Lăng Kiệt.

Anh mua đồ ngủ cho cô từ lúc nào.

Cô gần như đã hiểu, là anh không muốn cô dính líu đến chuyện này.

“Một mình anh có được không?” Bạch Nguyệt thăm dò hỏi anh.

Cố Lăng Kiệt cười phá lên: “Em nói xem, đi đi.”

“Chú cũng có sở thích đặc biệt đấy chứ? Chúng tôi không thể chờ để được cùng bắt đầu với chị nữa rồi?” Cậu nhóc tóc vàng nói rồi cứ thế nhìn Bạch Nguyệt.

Bạch Nguyệt không muốn trở thành gánh nặng của Cố Lăng Kiệt, đi ra khỏi cửa, cô trở về phòng và bấm gọi 113.

Cố Lăng Kiệt nhìn lướt qua căn phòng, khắp nơi đều là bia và đồ ăn vặt, trên bàn còn dụngcụ phục vụ hút ma tuý.

“Căn phòng này của các cậu bừa quá, hay là đi đến phòng của tôi, sạch hơn chút.” Cố Lăng Kiệt nói rồi kéo cánh tay hai cô gái lên, đi ra ngoài.

Sáu tên kia cũng theo sau họ với ánh mắt ra dấu xảo quyệt gì đó.

Cố Lăng Kiệt gõ cửa.

Bạch Nguyệt nhìn thấy Cố Lăng Kiệt, liền mở cửa.

Cố Lăng Kiệt đẩy hai cô gái vào trong, rồi đóng cửa, nhắc nhở nói: “Khoá cửa vào.”

Sáu tên đằng sau phát hiện ra chuyện bất thường liền ùa vào cùng đánh Cố Lăng Kiệt.

Bạch Nguyệt lo lắng cho an nguy của Cố Lăng Kiệt,liền nhìn ra ngoài từ lỗ mắt mèo trên cửa.

Bên ngoài rất hỗn loạn, cô không thể nhìn rõ ai với ai.

“Chị à, một mình anh rể có thể đánh lại bọn họ sao? Tóc vàng có học qua võ rồi đó.” Cô gái bị mất áo lo lắng hỏi.

“Các em ở yên trong phòng, đừng ra ngoài.” Bạch Nguyệt tìm một vòng quanh nhà, duy nhất chỉ có cái gạt tàn mới có sức sát thương.

Cô lấy gạt tàn.

Một con dao kè vào cổ của Bạch Nguyệt.

Cảm giác tiếp xúc với con dao lạnh băng kích thích da của cô.

Bạch Nguyệt nhìn cô gái bị mất áo và không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Như vậy là sao?” Bạch Nguyệt không hiểu mà hỏi.

“Xin lỗi, chị à, chúng em thiếu tiền, lấy một chút tiền của chị để dùng tạm.” Cô gái bị mất áo nói.

Cô gái còn lại thì đi lục lọi ví tiền trong phòng của cô, lấy đi điện thoại của cô và anh.

Truyện được cập nhập mỗi ngày trên

“Là các cô cố ý để mất áo dụ dỗ tôi đến cứu các cô sao?” Bạch Nguyệt nghi hoặc.

“Tôi còn tưởng chị có một mình cơ, tóc vàng nhìn trúng chị, không ngờ chị ở cùng một người đàn ông khác. Kỹ năng của tóc vàng cũng không tệ đâu, chị coi như hưởng thụ một lần, bỏ ra ít tiền đi.” Cô gái bị mất áo cười nói.

“Cô bỏ dao ra trước.” Bạch Nguyệt ra lệnh nói.

“Vậy không được, người đàn ông của chị rất biết đánh nhau, tôi còn phải lợi dụng chị để có đường lui chứ.” Cô gái bị mất áo uy hiếp nói.

Cô gái còn lại mở cửa.

Bạch Nguyệt thấy Cố Lăng Kiệt đã hạ gục được 6 tên kia nằm bệt dưới đất.

“Dừng tay.” Cô gái bị mất áo nói, kéo cánh tay Bạch Nguyệt lôi ra ngoài.

Ánh mắt Cố Lăng Kiệt sắc bén, lạnh lùng nhìn cô gái bị mất áo đó.“Tóc vàng, người đẹp em đã bắt được cho anh rồi, đừng quên tặng em 5g đó.” Cô gái bị mất áo đắc ý nói.

Tóc vàng đứng dạy: “Không vấn đề.”

Hắn nhìn về phía Bạch Nguyệt: “Hôm nay ở cái nơi khỉ ho cò gáy này lại gặp được người đẹp, hôm nay mấy tên bọn anh chắc chắn rất phê đây.”

Bạch Nguyệt nhíu chặt mày, nhân lúc cô gái bị mất áo phân tâm, liền hất tay cô ta ra, chạy về phía Cố Lăng Kiệt.

Cô gái bị mất áo nhìn thấy Bạch Nguyệt chạy mất, liền giơ dao đâm về phía Bạch Nguyệt.

Cố Lăng Kiệt cảnh giác liền kéo Bạch Nguyệt lùi lại phía sau.

Cô gái bị mất áo đột nhiên đổi hướng dao, dâm vào Cố Lăng Kiệt.

Cố Lăng Kiệt không thể tránh, tránh sẽ đâm phải Bạch Nguyệt.

Anh đứng sừng sững ở đó, lấy tay chặn lại.

Con dao đâm vào cánh tay anh.

Khi cô gái bị mất áo chuẩn bị vung đâm nhát dao thứ hai, Cố Lăng Kiệt đã nắm chặt được cổ tay cô ta, bóp chặt.

Cô gái đó không chịu được đau liền rời tay khỏi con dao, dao rơi xuống đất.

Bạch Nguyệt lập tức nhặt con dao lên.

Tít, tít, tít.

Bên ngoài truyền đến tiếng còi xe cảnh sát.

Mấy tên cùng nhóm tên tóc vàng lập tức chạy về phía cầu thang bỏ chạy, liền bị cảnh sát chặn ở đó.

Cố Lăng Kiệt nói với cảnh sát: “Bọn chúng tổ chức hút thuốc phiện, dùng dao uy hiếp người, có lẽ camera cũng đã ghi lại hết rồi, giải quyết đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.