Cưng Vợ Đến Tận Cùng

Chương 67: Chương 67: Vợ là của mình




Bạch Nguyệt rất mất mặt, hơn nữa lại còn bị Cố Lăng Kiệt nghe thấy.

Nhưng ngẫm lại, nghe thấy thì sao chứ!

Cô đã chẳng có hình tượng tốt gì trước mặt anh rồi.

Cố Lăng Kiệt và người nhà của anh tới, tất cả mọi người trong nhà họ Tô đều đứng lên đón tiếp.

Tô Khánh Nam ngạo nghễ ngồi trên sofa, lạnh lùng nhìn Cố Lăng Kiệt, hắn nhếch môi, trông rất biếng nhác.

“Mời mọi người mấy lần rồi, cuối cùng hôm nay cũng được toại nguyện, mau ngồi đi.” Bố của Tô Tiểu Linh - Tô Chung bắt tay với Cố Thanh Hùng, nói thân thiện.

“Trước đó cứ bận suốt, vậy nên hôm nay rảnh là phải tới ngay.” Cố Thanh Hùng cười khẽ, nói.

“Thật sự là rất vinh hạnh.” Tô Chung dẫn đường.

Tất cả bắt đầu ngồi xuống.

Mấy người đàn bà gật đầu với nhau xem như chào hỏi.

Trên chiếc bàn tròn lớn, bắt đầu từ vị trí chủ nhà, bên phải lần lượt là Tô Chung, Cố Thanh Hùng, mẹ của Cố Lăng Kiệt, Cố Lăng Kiệt, Tô Tiểu Linh, mẹ của Tô Khánh Nam, Bạch Nguyệt, Tô Khánh Nam, Tô Sỹ Hào, mẹ Tô Tiểu Linh, tất cả có mười người.

Sau khi ngồi xuống, Cố Thanh Hùng mới nhìn sang Bạch Nguyệt.

Trước kia ông từng gặp Bạch Nguyệt trong quân khu của Cố Lăng Kiệt: “Cháu là…”

Tô Khánh Nam khoát tay lên vai Bạch Nguyệt, mỉm cười giới thiệu: “Vợ cháu ạ.”

“Ồ.” Cố Thanh Hùng cười sâu xa, nói: “Tốt đấy, tốt đấy.”

Đôi mắt lạnh lùng của Cố Lăng Kiệt liếc về phía Bạch Nguyệt.

Bạch Nguyệt cụp mắt xuống, cô không nhìn ai cả, cũng không để bất cứ ai nhìn thấy cảm xúc trong mắt mình.

“Bác à, chuyện tuyển bác sĩ bên bộ đội đặc chủng thế nào rồi ạ? Cháu chờ lâu lắm rồi đó.” Tô Tiểu Linh nói nũng nịu, cô ta ôm lấy cánh tay Cố Lăng Kiệt.

Đôi mắt của Bạch Nguyệt hơi lóe lên, nhìn về phía cánh tay của Cố Lăng Kiệt đang bị Tô Tiểu Linh ôm lấy.

Cố Lăng Kiệt không đẩy ra.

Bạch Nguyệt nuốt một ngụm đắng chát.

Nhà của Tô Tiểu Linh mời đầu bếp chuyên nghiệp tới, trợ lí của đầu bếp rót rượu mạnh cho từng người.

“Chuyện này không phải do bác quyết định, còn phải xem ý của Lăng Kiệt nữa, nó là chỉ huy của quân khu đặc chủng, bác không ra lệnh cho nó được.” Cố Thanh Hùng trêu ghẹo nói.

“Lăng Kiệt, con mau xử lí chuyện này luôn đi, sau này có thể ở bên Tiểu Linh hàng ngày, cô nhóc này ngày nào cũng nhắc tới chuyện này với mẹ đấy.” Mẹ của Cố Lăng Kiệt vừa cười vừa nói.

Bạch Nguyệt không khỏi nhìn sang mẹ của Cố Lăng Kiệt.

Mẹ của Cố Lăng Kiệt rất đẹp, quý phái, trang nhã, tóc búi lại, có nét quả quyết, dày dặn của một người phụ nữ mạnh mẽ, đôi mắt lộ vẻ nhanh nhạy và trí tuệ như biết rõ mọi chuyện.

Về mặt ngoại hình, Cố Lăng Kiệt giống mẹ mình nhiều hơn.

“Ừm.” Cố Lăng Kiệt ừm một tiếng, anh nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt không có biểu cảm gì cả.

“Trước khi mọi người tới, chị dâu của bác đã nói bạn trai của Linh Nhi rất xuất sắc, cứ khen không ngớt lời, bây giờ xem ra, quả nhiên là bất phàm hơn người, bác mời cháu.” Hùng Đại Ninh nâng ly về phía Cố Lăng Kiệt.

Cố Lăng Kiệt cũng nâng ly, đôi mắt anh nhìn về phía Bạch Nguyệt.

Bạch Nguyệt vẫn cúi đầu, Tô Khánh Nam gặp một miếng thịt bò cho cô.

“Xem chị khen nó kìa, đây là con chị à?” Mẹ của Cố Lăng Kiệt nhìn về phía Tô Khánh Nam.

“Khánh Nam, giờ nó đang làm phó cục trưởng ở cục vệ sinh, hơi nghịch ngợm chút.” Hùng Đại Ninh nói kiêu ngạo.

“Đúng là thế hệ sau càng ngày càng giỏi nhỉ, trẻ vậy mà đã có thành công lớn thế rồi.” Mẹ của Cố Lăng Kiệt khen ngợi.

“Vẫn còn đang cố gắng ạ, cháu mời dì một ly.” Tô Khánh Nam nói, hắn giơ ly rượu lên uống một ngụm lớn.

“Tính cách thằng bé này được đó, chị thật có phúc, nhìn là biết tình cảm giữa hai mẹ con rất sâu đậm.” Mẹ của Cố Lăng Kiệt cũng uống một hớp rượu, sau đó hơi nhíu mày: “Ông Tô này, nồng độ cồn của rượu này không thấp đâu, ông không sợ tôi uống nhiều rồi say khướt ở nhà ông à.”

“Sao tôi lại sợ bà say chứ, có ông Cố nhà bà ở đây, ông ấy còn trẻ lắm, thừa sức trị bà.” Tô Chung cười trêu ghẹo.

“Có phải tôi không trị được đâu, không dám trị ấy chứ, sếp Tống mà ra uy thì xui cho tôi rồi.” Cố Thanh Hùng cười dịu dàng nhìn mẹ Cố Lăng Kiệt – Tống Tâm Vân.

“Ôi ôi ôi, hai người còn tình tứ với nhau ở đây nữa, có xấu hổ không hả, nào, cùng nhau uống một ly.” Mẹ của Tô Tiểu Linh nói, bà ta cầm ly rượu lên.

Bạch Nguyệt cũng uống một ngụm theo mọi người.

Không biết loại rượu này là của nhãn hiệu nào, quá cay, cô không thích.

Mỗi người nói một câu, ai nấy trò chuyện rất vui vẻ.

Cô thì ngược lại, chẳng hề nói năng gì, không hợp với không khí rầm rộ của bữa tiệc này.

Sau khi uống mấy ngụm rượu, cảm thấy ngà ngà, cô nhìn sang Cố Lăng Kiệt, vừa hay đụng phải ánh mắt của anh, cô vội quay sang nơi khác.

truyện được cập nhập trên !

Tô Khánh Nam bỗng cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô.

Tô Khánh Nam đã uống không ít, mùi rượu nồng nặc ập vào mũi cô.

Bạch Nguyệt ngẩn người ra, cô không thích bị hắn đụng vào, nhưng dưới tình cảnh này, cô lại không thể làm gì được.

Tô Khánh Nam nhếch miệng, hắn bình tĩnh nhìn cô, đôi mắt hơi mê ly, hắn nâng cằm cô lên, bờ môi từ từ áp sát lại.

Động tác này của hắn khiến những người khác chú ý tới.

Bạch Nguyệt nắm chặt bàn tay.

Né tránh, hay là tiếp nhận?

Đầu óc cô rối bời, không thể quyết định ngay được.

“Hai người tình cảm ra phết nhỉ.” Tô Sỹ Hào lên tiếng, ngăn chặn cái hôn của Tô Khánh Nam.

“Những người phụ nữ khác dù có tốt thì cũng kém vợ mình, suy cho cùng thì họ đều là của người khác, chỉ có vợ là của mình thôi.” Tô Khánh Nam giơ ly rượu lên cụng với Tô Sỹ Hào.

Hắn uống một hơi cạn sạch.

Tô Tiểu Linh cười, anh họ thật biết cách theo đuổi phụ nữ.

Cô ta nhìn về phía Cố Lăng Kiệt: “ Lăng Kiệt, vào phòng em một chút, em có đồ tặng anh.”

Cố Lăng Kiệt nghiến chặt răng, sắc mặt xanh mét, đôi mắt thâm trầm ẩn chứa sự giận dữ, nanh đứng lên đi theo Tô Tiểu Linh.

“Con nhóc này, thật không biết xấu hổ là gì, chưa kết hôn mà đã dẫn người ta vào phòng rồi.” Mẹ Tô Tiểu Linh nói một cách bất đắc dĩ.

“Có sao đâu, dù sao thì chúng cũng sẽ lấy nhau, quan hệ sớm hay muộn thì cũng thế cả thôi. Hơn nữa Lăng Kiệt cũng không còn bé bỏng nữa, sức sống dồi dào, có nhu cầu mà.” Tô Chung bao che cho con.

Trái tim Bạch Nguyệt thắt lại, như bị thứ gì đó bóp nghẹt, sự chua xót dần ngấm cả vào máu cô.

Cô uống một hớp rượu, định để vị cay, vị chát làm tê liệt dòng suy nghĩ của mình.

“Được thôi, ông Tô đã nói vậy rồi thì tôi cũng không dài dòng nữa, hay là chúng ta chọn luôn ngày cưới đi.” Cố Thanh Hùng nói.

Bạch Nguyệt cảm thấy đầu óc quay cuồng, có gì đó dâng lên cổ họng, cô che miệng lại: “Xin lỗi, cháu đi một lát ạ.”

Bạch Nguyệt xông vào nhà vệ sinh, nhìn chính mình trong gương. Đôi mắt cô đỏ bừng, nó cứ dần nhòa đi, chẳng thể khống chế nổi nữa, nước mắt cô tràn mi mà ra…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.