Cuộc Chiến Bất Thành

Chương 16: Chương 16




NHẬT KÍ # 10

(TIẾP THEO)

TRÁI ĐẤT THỨ NHẤT

(@Chipmuck type)

Spader ngước lên hỏi:

-Thấy gì rồi, anh bạn?

Mình nhìn xuống, đưa ngón tay lên môi, suỵt một tiếng. Chỉ cần một tên trong đám cô hồn kia nghe tiếng là chúng mình tiêu luôn. Muốn thoát, hai đứa phải chuồn gấp trước khi chúng chán chê ngắm nhìn ngôi nhà cháy. Trở lại xe là chúng phát hiện ra tụi mình ngay. Chỉ còn cách chạy thật lẹ. Chắc chắn chúng sẽ phát hiện, nhưng ít ra là còn có cơ hội. Mình nhìn quanh tìm hướng tốt nhất.

Đậu cách mình chừng hai mươi mét là một chiếc xe tải cà tàng, hai bên hông kẻ hàng chữ THỊT HEO RỪNG. Chiếc xe nằm giữa mình và con đường bên kia. Nếu chạy được tới xe mà không bị phát hiện, tụi mình có thể cầu may phóng qua được những kẻ xấu kia, vọt ra đường. Từ đó tụi mình có thể biến vào thành phố. Căng nhất là đoạn đường từ chỗ hai đứa tới chiếc xe. Một khoảng hoàn toàn trống trơn. Chỉ một tên tình cờ quay lại trong khi hai đứa đang cắm đầu chạy là… chúc yên giấc ngàn thu!

Mình tụt xuống, cho Spader biết kế hoạch của mình. Anh ta nói ngay:

-Rồi. Để mình chạy trước.

Mình chưa kịp tranh luận, Spader đã thoăn thoắt leo lên cầu thang hẹp. Tới cầu thang, anh quay lại nhìn mình nháy mắt và… biến mất. Mình vội vã leo lên thang, nhìn theo.

Spader lom khom chạy rất nhanh. Mình nín thở. Anh ta hoàn toàn đang ở ngoài khoảng trống. Nhưng không bị tên đàn em nào của Farrow phát hiện. Chạy tới xe tải, Spader đưa cao tay, thụt lên thụt xuống, mừng chiến thắng. Rồi anh ta lên nhìn qua mui xe, thăm dò đám găng-xtơ. Chúng hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra sau lưng. Spader ngoắc mình theo. Ui da. Tới phiên mình thôi. Nhảy qua đầu thang, mình chạy.

Nhưng không được may mắn như Spader. Mình mới chạy được mấy bước, một tên cô hồn bỗng quay lại. Đơn giản và ngớ ngẩn vậy đó.

-Ê!

Thằng du đãng la toáng lên. Lập tức cả đám quay lại và… thấy mình. Chạy tới xe tải, mình rạp mình, núp bên Spader. Điều sau cùng mình nhìn thấy trước khi thụp xuống là Winn Farrow giận dữ giật khẩu súng từ tên đàn em. Mình bảo Spader:

-Kế hoạch này dở ẹc.

Pằng! Farrow nổ súng rồi. Cửa xe vỡ tung, mảnh kính rào rào trút xuống đầu hai đứa. Đám đệ tử bắn theo sếp. Chúng toàn nhắm vào hướng cái xe tải. Bùm! Bùm! Bùm! Chiếc xe rung lên theo từng loạt đạn. Tụi mình được bảo vệ, nhưng được bao lâu?

Spader lèm bèm:

-Biết vậy, cứ ở dưới cầu tàu chờ tụi nó đi khỏi.

Mình gào lên trong tiếng đạn nổ:

-Sao bây giờ anh mới nghĩ ra điều đó?

Rồi mình nghe có tiếng còi xe chói lói và tiếng bánh xe rít trên mặt đường. Tiếng súng ngừng bặt, mình và Spader tranh thủ ló đầu ra nhìn. Mình đã hy vọng được xe cảnh sát giải cứu, nhưng trái lại, đó là một chiếc xe màu đen phóng như bay, đâm thẳng vào đám găng-xtơ. Chúng nháo nhào chạy tản ra như những con ki bowling khi chiếc xe gần như cày lên chúng. Chiếc xe điên không ngừng lại. Tiếp tục hú còi, nó trượt qua đám găng-xtơ tản mác, nhào thẳng lại hai đứa mình. Đám găng-xtơ xúm lại, nhắm vào cái xe điên kia mà bắn. Kính sau xe vỡ tan tành.

Nhưng chiếc xe ma vẫn tiếp tục chạy.

Gã điên này định húc vào xe tải sao? Hai đứa mình không biết phải làm gì. Chạy ra thì bị mấy thằng cô hồn bắn. Chỉ còn nước đứng nhìn và sẵn sàng nhảy tránh. Gã tài xế phóng thẳng tới chỗ hai đứa mình đang núp, rồi quặt tay lái vào giây cuối, vừa vặn né được xe tải. Chiếc xe điên trượt nghiêng sang bên, rồi lấy lại thăng bằng lao về phía trước. Chỉ một giây sau nó quay bánh, vòng lại bên xe tải, giảm hẳn tốc độ. Gã tài xế điên này là ai vậy kìa?

Từ sau tay lái, ông Gunny la lớn:

-Vào xe!

Không hề chậm trễ, mình và Spader chạy tới, chui tọt vào băng sau. Ông Gunny chỉ giảm tốc độ để hai đứa mình nhảy lên xe, chứ không dừng xe lại. Cửa chưa kịp đóng, mình đã thét lên:

-Phóng đi!

Ông nhấn ga. Bánh xe rít trên đường nhựa, mình và Spader bị bật ngửa trên ghế. Nhưng chưa yên thân đâu. Thêm hai tiếng nổ nữa làm cửa xe bẹp dí.

-Rạp người xuống!

Gunny không cần phải bảo, hai đứa mình đã ở dưới sàn xe đầy mảnh kính vỡ rồi. Thêm ba tiếng nổ nữa, nhưng lần này, chỉ một viên đạn trúng xe. Tụi mình đang cấp tốc thoát thân. Ông Gunny cho xe vọt lên lề đường, bẻ tay lái, phóng khỏi vùng nguy hiểm. Một giây sau, mình và Spader đã đủ gan ló đầu nhìn lại phía sau.

Qua lớp kính dập vỡ, mình nhìn thấy khu nhà giết mổ đang rã rời sụp đổ từ xa. Thành công rồi! Hai đứa mình đã an toàn. Cám ơn ông Gunny!

Cả mình và Spader đồng thanh vui sướng hét toáng lên:

-Yeah! Gunny! Hô hây hô! Ông đã cứu mạng tụi cháu.

Gunny quay lại. Mắt ông mở lớn đầy khiếp đảm. Đúng là ông vừa mới bình tĩnh thực hiện một pha giải cứu liều lĩnh đáng kinh ngạc, nhưng điều đó đã làm ông phát khiếp.

Ông run giọng, nói:

-Không bao giờ, không bao giờ ta muốn làm những chuyện như thế này nữa đâu. Tim còn như muốn bung khỏi ngực đây này.

Mình bảo:

-Giảm tốc độ đi ông. Chúng ta thành công rồi.

Nhấc chân ra khỏi bàn đạp ga, Gunny giảm tốc độ xe trở lại bình thường. Mình thấy tay ông vẫn còn run bắn trên bánh lái. Ông lo lắng nói:

-Ta sẽ bị mất việc vì vụ này, mấy đứa biết không.

Spader hỏi:

-Vì sao?

-Chiếc xe này thuộc quyền ông Caplesmith, quản lý khách sạn. Ông ấy sẽ nói sao khi thấy xe bị bắn tơi tả thế này?

Thật mắc cỡ khi nhắc lại chuyện này: Lúc đó cả hai đứa mình đều phì cười. Tụi mình đâu muốn hô hố cười vậy đâu. Nhưng chuyện đó quá…tức cười. Làm sao có thể so sánh một cái xe ăn mấy viên đạn với những gì hai đứa mình vừa trải qua?

Ông Gunny phát bực:

-Ta chẳng thấy có gì đáng cười cả.

Mình bảo:

-Cháu xin lỗi. Ông nói đúng. Chuyện đó không có đáng cười.

Spader nói thêm:

-Cám ơn ông đã đến đúng lúc. Chúng cháu mang nợ ông nhiều lắm.

-Nợ? Đúng là hai đứa nợ ta một cái xe mới.

Ông cười lớn, thoải mái lại. Nhìn tụi mình trong kính chiếu hậu, Gunny nháy mắt nói:

-Ổn chứ? Trông hai đứa như vừa đụng đầu với quỉ sứ vậy.

Spader bảo:

-Chính xác vậy đó.

Mình nói:

-Chúng cháu đã tìm ra Saint Dane, hay chính xác hơn là hắn đã tìm ra chúng cháu.

Gunny nắm chặt tay lái hơn:

-Hắn có dính dáng gì vào vụ đốt lò sát sinh không?

Mình đáp:

-Theo một cách nào đó thì đúng thế. Dù vậy, Winn Farrow mới là kẻ châm mồi lửa.

-Chính hắn tự đốt tài sản của mình sao?

-Hắn đang mưu đồ một việc. Chúng có loại pháo hoa nổ bùng như quả cầu lửa, và sẽ dùng để triệt hạ Max Rose.

Spader thêm vào:

Tất cả chỉ nhằm trả thù nhau.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, mình vội kêu lên:

-Khách sạn! Đúng rồi, hắn sẽ bắn hỏa tiễn lên lầu thượng Manhattan Tower, vì đó là nơi ở và làm việc của Max Rose.

Spader nói ngay:

-Đúng rồi! Chắc chắn hắn sẽ đốt khách sạn. Chỉ cần dùng một trong mấy cây đuốc khốn kiếp đó, hắn có thể thiêu rụi khách sạn rồi.

Mình sôi nổi đưa ý kiến:

-Phải di tản mọi người, báo cảnh sát để họ bảo vệ.

Ông Gunny trầm tĩnh nói:

-Mục tiêu của hắn không phải là khách sạn đâu.

Hai đứa đờ người. Mình hỏi:

-Sao ông biết?

Gunny bình thản đáp:

-Vì ta đã tìm hiểu được LZ một-hai-chín là gì rồi.

Cả Spader và mình đều không thốt được một lời. Ông Gunny đột ngột cho biết đã khám phá ra phần điên đầu nhất của bài toán đó. Mình suýt quên vụ bí ẩn của LZ-129. Hai đứa mình lom lom nhìn ông. Nhưng ông chỉ chăm chăm nhìn con đường trước mặt. Sau cùng mình phải lên tiếng hỏi:

-Sao? Ông có định cho chúng cháu biết không?

-Pendragon, thư đó nói gì? Lá thư có dấu hiệu của Quốc xã đó.

Mình nhớ lại lá thư Ludwig gửi Max Rose.

-Thư viết là, tiền trả sẽ đến vào ngày 6 tháng Năm, thông qua LZ một-hai-chín.

Ông Gunny gật đầu:

-Vậy là, bất kể chuyện gì Max Rose đã làm cho tụi Quốc xã thì tiền trả công sẽ được chuyển cho hắn vào ngày mai bằng LZ một-hai-chín. Nếu Winn Farrow thật sự muốn làm cho Max Rose điêu đứng, hắn sẽ ngăn chặn Rose nhận được món tiền này.

Spader kêu lên:

-Đó chính là những gì Farrow đã nói. Hắn sẽ đánh vào đúng điểm làm Max Rose đau đớn nhất.

Mình nôn nóng hỏi:

-Vậy thì LZ một-hai-chín là gì?

Ông Gunny điềm tĩnh nói:

-Hôm nay đọc báo, ta không ngờ mình lại không đoán được ra từ trước. LZ một-hai-chín chính là Luft Zeppelin một-hai-chín. (Zeppelin là tên một loại khinh khí cầu làm bằng hợp kim nhôm cứng, có thân hình trụ dài, đã được người Đức sử dụng cho mục đích quân sự và chở hành khách từ đầu thế kỷ 20. “Luft” (tiếng Đức) trong tiếng Anh có nghĩa là “air”, tức “không khí”. (Nxb))

Spader vội hỏi:

- Luft Zeppelin là gì?

Thình lình mình chợt hiểu.

Mình muốn bịnh luôn. Saint Dane đã nói đúng. Đáng lẽ mình phải chăm chỉ hơn trong giờ học sử. Câu trả lời lồ lộ trước mắt mà mình không tìm ra. Đó là một sự kiện nổi tiếng trong lịch sử Mỹ. Phim ảnh, truyền hình, sách báo đã nhiều lần đề cập đến sự kiện này. Đó là một thảm kịch nổi tiếng ngang ngửa vụ đắm tàu Titanic hay vụ nổ tàu con thoi Challenger.

Spader hỏi mình:

-Pendragon, cậu có biết ông Gunny nói gì không?

-Có. Mình nghĩ là mình biết. Điều đó mang nhiều ý nghĩa lắm.

Nhặt tờ báo từ ghế kế bên, ông Gunny nói:

-Luft Zeppelin một-hai-chín rời Đức tuần trước, và sáng mai sẽ đáp xuống phi trường hải quân tại Lakehurst, New Jersey.

Ông ném tờ báo lên đùi mình. Một tấm hình lớn của Luft Zeppelin-129 nằm ngay trên trang nhất. Đó là một khí cầu khổng lồ màu bạc. Nhưng nó mang một cái tên thông dụng hơn. Cái tên đó được viết ngay trên đầu mũi khí cầu.

Đó là Hindenburg.

Gunny nói:

-Chắc tiền trả cho Max Rose được gửi trực tiếp từ Đức bằng khí cầu đó và ta tin rằng đó là mục tiêu của Winn Farrow.

Spader cầm tờ báo, ngắm nghía hình khí cầu với chữ vạn của Quốc xã sơn trên phần đuôi, hỏi:

-Cái này cũng bay được sao? Trông nó không giống phi cơ của Jinx.

Ông Gunny trả lời:

-Đây là một quả bóng lớn. Nhẹ hơn không khí. Người ta đã bay qua đại dương bằng quả bóng này từ mấy năm nay rồi. Họ nói đó là sự đột phá vào tương lai.

Ông Gunny hỏi:

-Cháu nói vậy là sao, Pendragon? Đây là lịch sử của cháu. Cháu chưa bao giờ nghe nói tới Hindenburg à?

Mình thở dài, nuốt nước bọt rồi trả lời:

-Có. Cháu đã nghe về vụ này. Khi Hindenburg tới New Jersey, nó đã bị nổ. Quả cầu bùng cháy và khoang hành khách đâm sầm xuống đất. Phi thuyền hoàn toàn bị thiêu rụi và rất nhiều người chết. Theo cháu biết, người ta mãi mãi không hiểu được chuyện gì đã xảy ra. (New Jersey: một bang ở miền Trung –Đông Hoa Kỳ, bên bờ Đại Tây Dương, kế bên thành phố New York. (Nxb))

Cả ba im lặng một lúc lâu. Sau cùng Spader nói ra điều ba người đều đang nghĩ tới:

-Bây giờ thì chúng ta đều biết, Hindenburg sẽ bị nổ tung.

Mình gật đầu:

-Phải. Điều chúng ta không biết là, liệu chúng ta có thể ngăn chặn được chuyện này không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.