Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán

Chương 145: Chương 145: Cải tử hoàn sinh?




Tiểu mỹ nam đẹp trai có tiền, vây quanh người là một đám nữ nhân xinh đẹp gợi tình, ha ha, sắp xếp thật chu đáo không có kẽ hở nào, Thất Thất của chàng lúc nào cũng sáng suốt, nếu như không phải bị nàng quấy rầy, đánh rơi mắt kính, thì có lẽ hiện giờ vẫn chưa hay biết gì, nàng rốt cuộc muốn giấu diếm tới khi nào nữa, thật sự nhẫn tâm khiến mình đau lòng đoạn tuyệt tình yêu hay sao?

Một ngàn lượng bạc, là lấy cớ đi, phải chăng vì mình xuất chinh nửa năm, Uy Thất Thất nhớ nhung da diết, cố ý chắn xe hoa giữa đường, lừa bịp tống tiền chàng một ngàn lượng?

Lưu Trọng Thiên xoa cằm, lòng tràn đầy vui sướng mỉm cười, có điều hôm qua cú té ngã kia, quả thực đau điếng người, chắc hẳn bây giờ nàng đang giận dỗi chàng, trách chàng không biết thương hương tiếc ngọc, trong lòng Lưu Trọng Thiên bất giác hối hận, chàng ra tay có phần hơi nặng, còn chảy cả máu mũi, nếu biết đó là nàng, Lưu Trọng Thiên thương xót còn chưa kịp, sao có thể cam lòng để nàng bị thương chứ.

Lưu Trọng Thiên xúc động đồng thời cũng bắt đầu nổi lên bất an, Thất Thất của chàng đang có ý tránh né chàng, không biết tới khi nào thì phu thê bọn họ mới có thể đoàn tụ đây, loại giày vò này, dù chỉ một ngày Lưu Trọng Thiên cũng không muốn chờ đợi thêm nữa.

Thất Sắc Giai Nhân? Lòng Lưu Trọng Thiên trăm mối tơ vò, vội vã đến đường phố Trường An, đi tới quán thẩm mỹ viện tráng lệ, nơi đây buôn bán quả thật không tệ, Thất Thất bắt đầu kinh doanh từ khi nào nhỉ? Có lẽ Thất Thất không chỉ đang buôn bán, mà còn đang tìm một chỗ lánh nạn, Thất Sắc Giai Nhân này quả nhiên là nơi tuyệt vời để nàng ẩn náu! Ai có thể nghi ngờ chỗ này chứ?

Lưu Trọng Thiên cất bước tiến vào, đám cận vệ Thất Sắc Giai Nhân lập tức xông lên, khi phát hiện ra là Lưu Trọng Thiên, không dám lỗ mãng nữa, lập tức lui trở về.

Náo động một hồi ngoài cửa, tiếng cười đùa vang lên, Lưu Trọng Thiên lập tức ngoảnh lại, trông thấy Tiền Thiên Tâm từ đằng xa, không, phải là Uy Thất Thất mới đúng, dưới chân nàng đương giẫm lên một ván trượt, rất nhanh trượt tới, thân hình di chuyển linh hoạt, ván trượt vênh lên, người liền dừng lại, trên mặt chẳng biết từ lúc nào đã đeo đôi kính mắt nhỏ màu đen, vô cùng khôi hài, thật là một tiểu nữ nhân đáng yêu, nàng luôn có kha khá những phát minh như vậy.

Thiên Tâm lấy tay nhấc ván trượt lên, sải bước tiến vào Thất Sắc Giai Nhân, giả bộ cũng thật giống nam nhân, tư thế kia, thần sắc kia, song bất luận giống thế nào đi chăng nữa, cũng có thể nhận ra được bóng dáng Thất Thất, đám cận vệ đều cung kính đứng ở một bên, xem ra Tiền Thiên Tâm rất có địa vị ở nơi đây, không thể xem thường nàng được.

“Ông chủ Tiền!” Một nữ tử vận xiêm y màu đỏ nũng nịu bổ nhào tới, nép vào trong lòng Thiên Tâm, Thiên Tâm vội vàng bỏ ván trượt xuống, ôm nữ nhân kia, động tác kia, không khách khí chút nào.

“Tiểu Quân à, chẳng phải không cho phép cô đến thẫm mỹ viện tìm tôi nữa hay sao?”

“Ngài đã nói tìm người ta, nhưng lần nào cũng không đến, làm cho người ta đau lòng.” Tiểu Quân dẩu môi, vẻ mặt không vui.

Tiền Thiên Tâm thoáng nâng mắt kính đen lên, véo má Tiểu Quân một cái “Cục cưng à, chẳng phải tôi buôn bán bận rộn, hiếm khi rảnh rỗi hay sao?”

Dứt lời ôm Tiểu Quân nghênh ngang tiến vào, khi trông thấy Lưu Trọng Thiên ngồi phía trong đương nhìn cô, tức thì lúng túng quay người lại, khẩn trương đẩy Tiểu Quân ra phía ngoài “Về trước đi, hôm khác lại đến.”

“Vì sao? Ông chủ Tiền, người ta vất vả lắm mới gặp được ngài! Tiểu Quân không đi đâu!” Tiểu Quân cự nự kéo cánh tay Thiên Tâm, Thiên Tâm không biết phải làm sao.

Lưu Trọng Thiên cố kìm nén, thiếu chút nữa bật cười, xem ra hồng nhan tri kỷ của Uy Thất Thất cũng không ít, hôm qua một cô Tố Tố, hôm nay một cô Tiểu Quân, sung sướng hơn nhiều so với Tam vương gia, có điều... Lưu Trọng Thiên xoa cằm, nàng sẽ đối phó với những nữ nhân kia thế nào đây, chẳng lẽ những nữ nhân kia...

Ha ha, thật thú vị, Uy Thất Thất tiểu nữ nhân xảo quyệt này, trông thấy mình liền trốn đông né tây, nhưng ánh mắt kia không che giấu được nỗi hoang mang trong lòng nàng, đặc biệt là khoảnh khắc khi nhìn thấy mình.

Tiền Thiên Tâm thực sự bất đắc dĩ, dẫn Tiểu Quân đi tới trước mặt Lưu Trọng Thiên, ngẩng cao đầu, dáng vẻ vênh váo tự đắc.

“Sao? Vẫn muốn đánh nhau à?” Dứt lời xắn ống tay áo lên, lộ ra cánh tay mảnh khảnh, Lưu Trọng Thiên thấy cánh tay gầy gò nước da trắng mịn như vậy, còn phăm phăm xông về phía Tam vương gia, chẳng phải định đánh nhau ư? Nhưng chàng cam lòng sao?

Lưu Trọng Thiên rút từ trong ngực ra tờ ngân phiếu, đưa cho Tiền Thiên Tâm “Bổn vương tới trả bạc cho ngươi!”

Trả bạc? Tiền Thiên Tâm nghi hoặc nhìn Lưu Trọng Thiên, lại giở trò đùa bỡn gì đây, hôm qua rõ ràng không muốn trả cho cô, còn vì chuyện này mà giáo huấn mình, hôm nay bỗng thay đổi tính tình?

“Vậy... Là ngài chủ động đấy, không được đánh người!” Thiên Tâm nhanh chóng vươn tay ra, Lưu Trọng Thiên lại rút tay về, đùa giỡn nhìn Thiên Tâm, Thiên Tâm nhất thời nổi đóa “Này, là ngài nói muốn trả tiền, làm gì vậy, muốn bỡn cợt Thiên Tâm sao?”

Lưu Trọng Thiên kéo đôi tay Tiền Thiên Tâm vừa vươn ra “Tam vương gia muốn cùng ngươi kết giao bằng hữu, cho ngươi thêm một ngàn lượng, xem như tiền uống rượu!” Nói xong đặt hai tấm ngân phiếu vào tay Thiên Tâm.

Tiền Thiên Tâm không khách khí nhận lấy tờ ngân phiếu, phấn khích cất vào trong ngực, phủi phủi tay “Ngân phiếu kia, có nhiều hơn một tờ, Thiên Tâm không ngại nhiều, về phần kết giao bằng hữu, Thiên Tâm thích kết giao với nữ nhân hơn, tỷ như Tiểu Quân mỹ nhân!” Dứt lời hôn một cái lên má Tiểu Quân, Tiểu Quân xấu hổ đánh hắn một cái, tiện thể dựa vào trong lòng Thiên Tâm, thật là một cảnh tượng nhạt nhẽo.

Lưu Trọng Thiên phục Thất Thất của chàng sát đất, giả bộ quá đạt, chàng đứng lên, đi tới trước mặt Thiên Tâm, cưỡng ép kéo nữ nhân kia ra, ôm bả vai Thiên Tâm.

“Đừng vội thân mật cùng nữ nhân, hãy xem chỗ một ngàn lượng đi, uống một chén với Vương gia thôi.”

“Uống, uống một chén?” Tiền Thiên Tâm bị Lưu Trọng Thiên lôi xềnh xệch ra khỏi Thất Sắc Giai Nhân, Thiên Tâm vẫn không quên ngoảnh lại an ủi Tiểu Quân “Mỹ nhân, chờ Thiên Tâm ra ngoài một lát, lúc khác sẽ tới tìm cô!” Giả bộ khéo ghê.

Lưu Trọng Thiên không biết làm sao, bèn gia tăng lực đôi tay, xương cốt Tiền Thiên Tâm đã sắp rã rời, chẳng phải chỉ uống một chén ư? Tam vương gia muốn đòi mạng hay sao! Đồ tồi Lưu Trọng Thiên, muốn hành hạ mình tới khi nào đây?

Lưu Trọng Thiên dường như đã sớm sắp xếp xong xuôi hết thảy, Túy Nguyệt Lâu tao nhã nhất thành Trường An, rượu và thức ăn đều đã chuẩn bị đầy đủ, bốn bề giăng đầy dải lụa màu bồng bềnh, từng cơn gió mát rượi băng qua lầu các, mang theo hương hoa tươi thơm ngát, nói uống rượu, chi bằng hãy nói đây là thiên đường để trò chuyện yêu đương.

Tiền Thiên Tâm cố trấn tĩnh tâm tình, không chút khách khí ngồi xuống “Tam vương gia, cho thêm một ngàn lượng bạc, còn có rượu ngon thức ăn ngon, sớm biết vậy mang cả hồng nhan tri kỷ của Thiên Tâm đến, cùng vui vẻ náo nhiệt một bữa, bằng không hai nam nhân cô quạnh biết bao!”

“Ai nói tri kỷ nhất định phải là hồng nhan, Lưu Trọng Thiên hôm nay chỉ muốn kết giao bằng hữu với Tiền Thiên Tâm đây!” Lưu Trọng Thiên rót đầy rượu vào chén của Tiền Thiên Tâm, đưa chén rượu đến trước mặt Thiên Tâm.

Tiền Thiên Tâm vội xua tay “Tửu lượng Thiên Tâm rất kém! Không thể cạn chén cùng Vương gia!”

Lưu Trọng Thiên cười xởi lởi “Vậy ngươi hãy nhìn ta uống đi, hơn một năm qua ta chưa lúc nào vui vẻ như thế này, còn ngươi? Có phải vẫn rất vui vẻ, có nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy, thật khiến người ta ghen tị, nhưng, là một Vương gia, hồng nhan duy nhất cũng đã rời bỏ ta, nhẫn tâm mang theo cả những niềm vui kia đi mất.” Dứt lời nâng chén uống một hơi cạn sạch, ánh mắt si ngốc nhìn Thiên Tâm, lẽ nào Thất Thất không muốn nhận Lưu Trọng Thiên sao?

Tiền Thiên Tâm cúi đầu xuống, vân vê chén rượu, không nói lời nào, hình như đầy ắp tâm sự. Đeo cặp kính mắt đáng ghét kia, hầu như không nhìn thấy đôi mắt đẹp mê người của cô.

Lưu Trọng Thiên liếc nhìn Tiền Thiên Tâm, “Gỡ kính mắt đen của ngươi xuống được không? Hiện tại sắc trời cũng tối rồi, ngươi không cảm thấy khó chịu sao? Ngươi có thể nhìn rõ mọi người sao? Nhìn rõ khuôn mặt ta sao?”

“Không cảm thấy khó chịu, quen rồi!” Thiên Tâm căng thẳng thoáng sờ qua kính mắt, né tránh ánh mắt nóng rực của Lưu Trọng Thiên.

“Ha ha!” Lưu Trọng Thiên không nhịn được cười lớn “Đừng sợ, tối qua ta trông thấy ngươi, chỉ là nhất thời không khống chế được, Vương phi của ta đã mất được một năm rồi, đó là sự thật không thể thay đổi, ngươi chỉ có dáng vẻ giống nàng mà thôi, ngươi là nam nhân, chẳng lẽ sợ ta vô lễ với ngươi hay sao?”

Lưu Trọng Thiên đứng dậy, vươn tay ra, Thiên Tâm hơi né tránh, Lưu Trọng Thiên chợt cảm thấy có chút thất vọng, chẳng lẽ không nhận nhau, nhìn một chút cũng không được sao? Thiên Tâm thoáng nhìn thấy vẻ thất vọng của Lưu Trọng Thiên, đặt tay lên mắt kính, từ từ tháo xuống, cười gượng một cái.

“Mọi người đều nói bộ dáng Thiên Tâm giống nữ nhân, nên mới đeo kính mắt, cho có chút vị nam nhân!”

“Vị nam nhân?” Nữ nhân xinh đẹp như vậy, tại sao lại muốn có vị nam nhân?

Lưu Trọng Thiên mê mẩn nhìn dung nhan yêu kiều của Thiên Tâm, đây là Thất Thất của chàng, không thể giả được, chỉ cần chàng khẽ vươn tay, là có thể ôm nàng vào lòng, nhưng chàng không thể, Uy Thất Thất nhất định đương lo sợ sự việc bại lộ, chỉ cần để lộ thân phận nữ nhân, ắt sẽ gặp họa sát thân.

“Như vậy tốt chứ sao, có phải đã cảm thấy khuôn mặt tôi rõ ràng hơn nhiều rồi không!” Lưu Trọng Thiên ép bản thân mình trở về chỗ ngồi, cầm chén rượu lên tiếp tục uống.

Sắc trời tối dần, ánh trăng lên cao, Lưu Trọng Thiên cũng uống không ít, có vẻ say ngà ngà, Tiền Thiên Tâm chỉ uống một chút xíu, cô quả thực vô cùng cẩn thận, không dám lơ là tẹo nào, đặc biệt là đối mặt với Lưu Trọng Thiên nam nhân đã từng yêu sâu đậm, chàng là Tam vương gia Đại Hán, khắp nơi đều có tai mắt người ngoài, không thể chủ quan.

“Vương gia, Thiên Tâm đã uống rượu cùng Vương gia rồi, Vương gia cũng đã uống không ít, chi bằng hôm nay đến đây thôi!”

Lưu Trọng Thiên kéo tay Tiền Thiên Tâm đang muốn rời đi “Chờ chút, uống hết mình cùng ta, không say không về! Đừng vội bỏ đi!”

Tiền Thiên Tâm hất bàn tay kia ra, giật lấy chén rượu trong tay Lưu Trọng Thiên, đặt mạnh xuống bàn, căm tức đứng lên.

“Vương gia, đừng uống nữa, Thiên Tâm phải về rồi!”

“Ngồi thêm một lát với ta đi, Thiên Tâm!” Lưu Trọng Thiên cầm tay cô, ra sức kéo Tiền Thiên Tâm lại, ôm vào trong lòng “Ta đã căn dặn bọn họ không được tới quấy rầy, Thất Thất, hãy để ta ôm em một cái! Hơn một năm qua, chẳng lẽ em cứ nhẫn tâm như vậy sao?”

“Vương gia, ngài uống say rồi, tôi là Thiên Tâm, không phải là Thất Thất của ngài, để người khác nghe thấy sẽ phiền toái đó!”

“Bổn vương biết, thế nhưng bổn vương không kiềm chế được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.