Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán

Chương 52: Chương 52: Hai yêu cầu của Thất Thất




Thất Thất bước tới trước mặt Lưu Trọng Thiên, liếc nhìn vẻ mặt của chàng, nói tiếp “Tại nơi tôi ở đã không còn tồn tại Đại Hán triều, chỉ có xã hội hiện đại văn minh, máy bay, tàu hỏa, tàu thuỷ, xe hơi, còn phải kể đến chiếc xe dài sang trọng của tôi. Tôi là nữ thừa kế của Uy Thị, không biết tại sao lại chạy tới nơi khỉ gió này, còn trở thành Vương phi gì đó của ngài nữa chứ...”

Lưu Trọng Thiên kéo Thất Thất đến trước mặt mình, xém tức điên rồi “Cô đúng là một con điên, xem ra sau này phải tìm chuyên gia đến dạy dỗ cô mới được!”

“Ngài không tin tôi?” Thất Thất thật phí lời, đã biết Lưu Trọng Thiên sẽ chẳng tin cô mà, Vương gia khốn kiếp, còn bắt cô nói, xem cô là đứa ngu ngốc sao?

“Tin, ta tin ta sắp cưới phải một nữ nhân vừa điên, vừa xấu làm Vương phi!”

“Đáng ghét!” Thất Thất đoạt lại bút và quyển sổ nhỏ, bực bội cất vào trong túi sách “Chúng ta, hiện tại sẽ thảo bản hiệp nghị, không dùng đồ của tôi nữa, dùng của ngài đi, tôi mài mực giúp ngài!”

“Cô muốn viết cái gì?”

“Tôi nói ngài viết!”

“Thật nực cười, được!” Lưu Trọng Thiên mở thẻ tre ra.

Thất Thất đứng bên cạnh Tam Vương gia bắt đầu mài mực, tay vừa mài vừa nói “Thứ nhất, sau khi thành thân tôi vẫn là Thất tướng quân, tôi muốn ra chiến trường!”

“Chuyện này không thể được!” Lưu Trọng Thiên lạnh lùng nói, Vương phi của chàng sao có thể quay lại chiến trường chứ! Nam nhân bảo vệ nữ nhân vốn là lẽ bất di bất dịch, sao có thể để nữ nhân xông pha trận mạc?

“Vậy tôi không thành thân, ngài cứ việc giết tôi đi!”

“Uy Thất Thất!” Lưu Trọng Thiên có hơi cáu tiết “Thiên hạ Đại Hán, há có thể để nữ nhân xông pha trận mạc!”

“Hoàng thượng đã chịu thừa nhận nữ tướng quân như tôi, còn ban hôn cho ngài, điều này minh chứng không có gì là không thể!” (Nothing is impossible)

“Cô dám mang Hoàng thượng ra ép ta!”

“Đương nhiên, chẳng phải ngài cũng lôi Hoàng thượng ra gây áp lực với tôi sao? Như nhau cả thôi!” Thất Thất không tỏ ra yếu thế nói.

“Ta phải suy nghĩ đã!”

“Không cần suy nghĩ gì hết, ngày mai thành thân rồi, nếu không viết sẽ không mặc bộ áo cưới kia!”

Ngữ khí Uy Thất Thất kiên định nói, Lưu Trọng Thiên thật muốn bắt cô lại, đánh cô vài cái, can tội dám uy hiếp chàng. Nếu để cô làm Vương phi chẳng phải càng thêm kiêu ngạo sao, nhưng hôn sự đã vô cùng cấp bách rồi, chi bằng cứ nhượng bộ cô đã, dù sao cuộc chiến với Hung Nô cũng sắp sửa kết thúc rồi.

“Được, chỉ cần ta còn ở trên chiến trường, cô có thể ra chiến trường!” Lưu Trọng Thiên rốt cuộc chịu thỏa hiệp, viết điều thứ nhất lên trên thẻ tre!

Uy Thất Thất lanh lợi bắt đầu nói điều kiện thứ hai “Có thể thành thân, nhưng không được ở cùng một chỗ, hay nói cách khác, không thể có chuyện vợ chồng thực sự!”

Lưu Trọng Thiên quăng bút xuống “bụp” một tiếng “Vậy ta lấy cô có ích lợi gì? Cô định bỡn cợt bổn vương có phải không?”

“Tôi lại không muốn lấy ngài.”

Thất Thất ủ rũ ngồi xuống đất bên cạnh Lưu Trọng Thiên “Tôi mới 17 tuổi, vẫn chưa muốn cùng nam nhân phát sinh những chuyện như: mang thai, sinh con, trở thành bà lão, tôi sợ lắm! Tôi không thành thân đâu, tôi muốn về nhà, tôi muốn tìm ông nội!”

Lưu Trọng Thiên lập tức bịt miệng Thất Thất lại “Cô nói nhảm nhí gì đó? Bị người bên ngoài đại bản doanh nghe thấy thì sao, cô, cô, nữ nhân này... Được, ta bằng lòng với cô, xấu như vậy, ai thèm thích cô...”

“Thật nha!” Thất Thất phấn khởi đứng lên, xem ra những cách đã từng dùng để ứng phó ông nội có thể áp dụng với tên Vương gia này. Tóm lại, bất luận dùng biện pháp gì, miễn là đạt được mục đích, dù sao cũng không thể dâng bản thân mình cho vị Vương gia cổ đại này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.