Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán

Chương 108: Chương 108: Nữ nhân mê hoặc lòng quân vương (5)




Nghĩ tới Quý phi nương nương, Lưu Trọng Thiên chợt cảm khái vô hạn, năm đó phụ thân nàng đến vương phủ cầu hôn, Lưu Trọng Thiên lúc ấy cũng vô cùng yêu mến Hàn Vũ, nếu không phải hoàng huynh chen ngang phá đám, thì lúc này Vương phi hẳn là Hàn Vũ mới đúng.

Đáng tiếc vận mệnh trêu ngươi, Hàn Vũ và chàng hữu duyên vô phận, giờ đây, khi mọi thứ đã trôi xa, Lưu Trọng Thiên đã sớm đoạn tuyệt sợi dây tình cảm ấy, quên nữ nhân kia, nhưng còn Hàn Vũ? Lại không thể từ bỏ được như chàng vậy, khiến cho mối quan hệ giữa Hoàng thượng và Lưu Trọng Thiên vẫn hết sức căng thẳng, nữ nhân đáng thương, quả là trời cao trêu đùa con người ta.

Lưu Trọng Thiên nhớ lại ngày đó trước lúc xuất chinh, hai người không may gặp gỡ trong cung, Hàn Vũ bất chấp tất cả bổ nhào lên, ôm chặt lấy chàng, nói gì cũng không chịu buông chàng ra, hoàng huynh nghe được tin vừa lúc chạy đến bắt quả tang, thiếu chút nữa dưới sự giận dữ, đã xảy ra cảnh đầu rơi máu chảy, huynh đệ hai người trừng mắt nhìn nhau, tình hình lúc đó thật sự rất tồi tệ.

Hàn Vũ bị hoàng huynh bắt giam mấy ngày, cuối cùng do thân thể suy yếu, được thả ra, Lưu Trọng Thiên cảm thấy việc náo loạn có phần quá mức, mới rời khỏi Trường An, chờ lệnh đi tiến đánh Hung Nô, kết quả...

Lưu Trọng Thiên đột nhiên phá lên cười, vận mệnh đúng là trêu đùa con người ta, hóa ra vòng tới vòng lui, nữ nhân trong số mệnh lại là một người khác hoàn toàn, một Vương phi xấu như ma lem, luôn trói chặt nội tâm Lưu Trọng Thiên, sau đêm đầu tiên, xấu nữ hóa mỹ nhân...

Không biết Hoàng thượng khi biết dung mạo Uy Thất Thất động lòng người, có nổi trận lôi đình hay không, cho nên biện pháp tốt nhất chính là đừng để hoàng huynh trông thấy Thất Thất, cứ như vậy cả đời này làm Vương phi của Lưu Trọng Thiên.

Nhưng Uy Thất Thất thật là một nữ nhân ngang bướng, độc lập, mạnh mẽ, đầy cá tính, khác xa so với những thiếu nữ Đại Hán, chuyện gì cũng muốn tranh luận đấu lý, không chịu thua kém nam nhân. Song chuyện phiền phức nhất chính là, cô không chịu ngoan ngoãn hầu hạ chàng, khiến chàng luôn rơi vào cảnh chăn đơn gối chiếc, đây quả là việc Lưu Trọng Thiên đau đầu, mới chỉ có hai lần, chàng dường như khó có thể tự kìm chế.

Uy Thất Thất quả nhiên trở về từ rất sớm, mồ hôi đầm đìa cô quăng chiếc xe đạp sang một bên, nhanh chóng chạy vào phòng Lưu Trọng Thiên, Lưu Trọng Thiên đang xem sách yên tĩnh, trông thấy Uy Thất Thất hùng hùng hổ hổ, bất chợt nhíu mày.

“Em không thể bước vào nhẹ nhàng lặng lẽ hay sao?”

“Lặng lẽ, ờ!” Thất Thất chớp chớp mắt, đi tới trước mặt Lưu Trọng Thiên, giật quyển sách xuống “Em muốn nhìn cảnh đêm Trường An, chẳng phải chàng nói dẫn em đi xem hội hoa đăng sao?”

“Thời gian vẫn còn sớm, em tắm rửa đi, thay trang phục đẹp vào!” Lưu Trọng Thiên lại cầm sách lên, tiếp tục xem.

“Được, em đi ngay đây, nhưng, Vương gia, để cảm tạ chàng năm ngàn lượng bạc, Thất Thất sẽ tặng chàng một bất ngờ!”

“Bất ngờ?”

“Có điều chưa phải bây giờ!” Thất Thất làm cái mặt quỷ.

“Thật nghịch ngợm!” Lưu Trọng Thiên khẽ cười, nhưng trong lòng, trái lại rất chờ mong bất ngờ từ Uy Thất Thất.

Uy Thất Thất tắm gội tỉ mỉ, vận bộ y phục bằng tơ lụa màu lam, ở trước ngực thắt một dải ruy-băng màu lam, sau đó đeo khăn che mặt lên, xuất hiện ở trước mặt Lưu Trọng Thiên, ngẩng đầu lên “Thế nào? Trang phục chàng thích đấy, đi thôi!”

Lưu Trọng Thiên hài lòng gật đầu một cái, dáng vẻ này thoạt nhìn càng thêm mê người, y như nữ nhân thùy mị yểu điệu, tà váy đẹp làm tôn lên vòng eo thon của cô, nhưng xem dáng vẻ cô cố ý học cách đi đứng, trái lại có chút khiến Lưu Trọng Thiên không quen.

Lưu Trọng Thiên cùng Uy Thất Thất đi ra cửa chính vương phủ, Ninh Vân Nhi đứng ở trước cửa, ngắm nhìn từ đằng xa, lòng tràn đầy sầu não, Tam vương gia lạnh lùng ngạo mạn đã thay đổi rồi, tới mức khiến nàng không còn nhận ra, vì Uy Thất Thất kia, còn chịu đi xem hội đèn lồng, nàng nằm mơ cũng không dám tưởng tượng tình cảnh như vậy, chàng làm là vì Uy Thất Thất.

Uy Thất Thất vừa bước ra khỏi cửa vương phủ, thì hoàn toàn quên mất những lễ nghi này nọ, lôi kéo tay Lưu Trọng Thiên, trên đường phố Trường An giăng mắc đèn khắp nơi, tràn đầy hiếu kỳ, Lưu Trọng Thiên về cơ bản không nhìn thấy ánh đèn, Uy Thất Thất lượn quanh chàng, vòng đi vòng lại, khiến chàng hoa cả mắt.

Có lẽ chỉ ở nơi này, Lưu Trọng Thiên thay thường phục, mới có thể thoải mái tự nhiên nắm đôi bàn tay nhỏ bé mềm mại của Uy Thất Thất, để cô không tài nào thoát khỏi mình, Lưu Trọng Thiên bỗng nhiên có loại cảm giác rất thư thái, thì ra Uy Thất Thất hấp dẫn chàng không chỉ ở vẻ mỹ mạo và trí tuệ, mà còn khiến người ta khoan khoái ung dung, những thứ lễ tiết kia lúc này cũng không tồn tại nữa, chàng không còn là Vương gia, nàng cũng không phải Vương phi, mà là một đôi nam nữ bình thường trong đoàn người tấp nập.

“Chàng có biết cảm giác yêu đương thế nào không?” Uy Thất Thất đột nhiên thốt ra một câu.

“Yêu đương?” Lưu Trọng Thiên không hiểu cho lắm câu nói kia của Thất Thất, lên tiếng hỏi có chút kinh ngạc.

“Ha ha, quên đi, nơi này là Đại Hán, chàng là Vương gia!” Thất Thất che miệng bật cười “Ở chỗ chúng em, trong tình yêu, đôi tình nhân sẽ dắt tay nhau đi dạo phố, mua đồ ăn ngon, xem phim, uống cà phê, nói một chút về... chủ đề thân mật, sau đó ôm hôn nhau, rất lãng mạn...!”

“Em nói cái gì...” Lưu Trọng Thiên có phần giật mình nhìn Uy Thất Thất, cô đang nói gì thế? Trông dáng vẻ ngưỡng mộ của cô, liền biết cô đang khát khao những thứ đó.

Thất Thất kéo tay Lưu Trọng Thiên, mắt chăm chú nhìn hoa đăng, dường như đang né tránh ánh mắt của Lưu Trọng Thiên.

“Thật không ngờ, nắm tay em đi dạo phố chính là Vương gia Đại Hán...” Ánh mắt cô nhanh chóng liếc nhìn Lưu Trọng Thiên “Thế nhưng... ở Đại Hán, có lẽ em vĩnh viễn cũng không thể biết được cảm giác được hôn trên đường phố!”

Uy Thất Thất say mê ngắm nhìn hoa đăng, chợt cảm thấy có chút mất mát, người hiện đại vì sao phải sống ở cổ đại? Tư tưởng mãi mãi cũng không thể hòa hợp với người cổ đại, muốn lãng mạn tuyệt nhiên chẳng có hi vọng rồi, haizzz! Chấp nhận số mệnh thôi.

“Thất Thất...” Tay Lưu Trọng Thiên dùng sức kéo, Uy Thất Thất liền ngã vào trong lòng Lưu Trọng Thiên, đôi tay kia nhanh chóng ôm eo cô, khiến cô hoảng hồn, Lưu Trọng Thiên nhìn lướt qua mọi người xung quanh, đột nhiên cúi đầu xuống thoáng hôn lên môi Thất Thất, sau đó rất nhanh đẩy Thất Thất ra, lại bày ra dáng vẻ trang nghiêm, giống như nụ hôn kia vốn chưa từng xảy ra.

Uy Thất Thất thật lâu sau cũng không có phản ứng gì, cô ngẩn ngơ ngước nhìn Lưu Trọng Thiên, nét mặt hoảng hốt khẽ vuốt đôi môi, lập tức xấu hổ đỏ mặt, trong lòng dâng lên một đợt sóng gợn, Vương gia cổ hủ này, vậy mà lại... Thật không ngờ, chàng cho cô nụ hôn lãng mạn bấy lâu nay mong chờ, tuy rằng rất ngắn ngủi, nhưng cũng rất rung động.

“Xem hoa đăng đi, hoa đăng tối nay rất đẹp, không nhìn thì phí đấy!” Lưu Trọng Thiên nắm chặt tay Thất Thất, cố ý phân tán lực chú ý của cô, mà ngay chính chàng... Ánh mắt dừng lại trên gương mặt đỏ bừng của Thất Thất, nhìn tới mức có chút ngây dại.

Hội đèn lồng lần này ở Trường An quy mô rất lớn, thắp sáng năm vạn ngọn đèn, vô số loại đèn màu rực rỡ, nghe nói Hoàng thượng còn sai người làm căn gác lầu treo đèn khổng lồ, rộng chừng hai mươi gian, cao 150 thước, phía trên gác lầu có thể tiến hành ca hát nhảy múa, ánh sáng chói lọi, cực kỳ tráng lệ. Trên cửa mỗi nhà đều treo hai ngọn đèn, cứ 10 hộ thì hợp lại thành một tòa cổng chào, có đủ mọi loại tạo hình hoa đăng, đẹp không sao tả xiết.

“Nhìn căn gác lầu kìa!” Thất Thất kéo tay Lưu Trọng Thiên, chỉ vào căn gác rộng lớn “Tại sao tối nay lại có hội đèn lồng, cũng chẳng phải Tết Nguyên Tiêu!”

“Là để ăn mừng tiêu diệt Hung Nô! Hoàng thượng đặc biệt tổ chức hội đèn lồng.”

“Để ăn mừng chiến tích!” Thất Thất giật mình liếc nhìn Lưu Trọng Thiên, Đại Hán lúc này đương vào thời kì hưng thịnh, quả là xa xỉ phô trương. Tên Hoàng thượng kia vừa nhìn đã biết là loại nam nhân chỉ vì cái lợi trước mắt, Thất Thất lại nghĩ tới ánh mắt Hoàng thượng, bất chợt có chút lo âu.

“Có thích không?” Lưu Trọng Thiên nhìn Uy Thất Thất với vẻ ân cần, tay không nhịn được siết càng chặt hơn.

“Thích!”

“Vậy sau này, bổn vương sẽ thường xuyên dạo phố Trường An cùng em, em thích gì, bổn vương đều đáp ứng em.”

“Vương gia?” Uy Thất Thất kinh ngạc nhìn Lưu Trọng Thiên, Tam vương gia hôm nay làm sao vậy? Ban nãy hôn cô lãng mạn như vậy, khiến Thất Thất có cảm giác không sao lý giải nổi, hiện tại, chàng hệt như một người bạn trai cuồng nhiệt trong tình yêu, mong muốn có thể làm tất cả để lấy lòng người yêu mình, điều này khiến Thất Thất có loại cảm giác vui mừng xen lẫn âu lo.

“Đừng nhìn bổn vương như vậy...” Ánh mắt Lưu Trọng Thiên rời khỏi khuôn mặt Thất Thất, có vẻ như mất tự nhiên.

“Vương gia, chàng ở chỗ này chờ em một chút, xem bất ngờ mà em dành cho chàng!”

“Bây giờ ư?”

“Đúng vậy, em đi một chút sẽ trở lại! Nhìn lên căn gác lầu treo đèn ý, Thất Thất sẽ xuất hiện ở nơi đó!”

Lưu Trọng Thiên chưa kịp nói gì, Uy Thất Thất liền nhanh chóng bỏ chạy, thật là một nữ nhân lanh lẹ, cơ trí, chàng chợt bật cười.

Đột nhiên đám người trở nên lặng ngắt như tờ, Lưu Trọng Thiên nhìn theo ánh mắt mọi người, trên gác lầu xuất hiện hơn chục nữ tử y phục hồng phấn, dẫn đầu là một nữ nhân đeo khăn che mặt vận bộ y phục màu lam, đó chẳng phải là Thất Thất sao? Lưu Trọng Thiên có chút căng thẳng, Uy Thất Thất này lại định giở trò gì đây.

Tiếng nhạc nổi lên trên gác lầu khiến người ta hào hứng, vui sướng, Uy Thất Thất dẫn dắt những nữ tử kia ca múa, điệu múa vui nhộn sống động, khiến từng tế bào con người ta đều hưng phấn, Lưu Trọng Thiên cảm thấy vô cùng ngạc nhiên thú vị, đây chính là điều bất ngờ Thất Thất dành cho chàng sao? Quả thực đã đạt hiệu quả, tuy rất vui thích, song lại có chút không thoải mái, nữ nhân của chàng vậy mà lại ở chốn đông người nhảy múa cho chàng xem, nếu người xem chỉ một mình chàng thôi thì chẳng sao, hiện tại tất cả mọi người trên đường phố Trường An đang nhìn...

Đường phố Trường An đám đông tụ hội, tiếng reo hò không ngớt, đối với màn ca múa xuất sắc như vậy, người Trường An lần đầu tiên được thưởng thức, đều bị thu hút bởi kỹ thuật múa uyển chuyển của nữ nhân trên gác lầu.

Đèn lồng rực rỡ trên căn gác lầu vừa xoay, trên hai bên cột lập tức mở ra hai tranh thư rất dài, bên trái đề “Thẩm mỹ viện Thất Sắc Giai Nhân” bên phải ghi “Nữ nhân mỹ lệ tuyệt lắm thay.”

Quả là một mũi tên trúng hai đích, trước tiên là lấy lòng Lưu Trọng Thiên, sau là để quảng cáo cho thẩm mỹ viện của mình, có ai như Uy Thất Thất nhanh trí nghĩ ra cách này, đương nhiên gây ra sự náo động cũng không phải là nhỏ, Lưu Trọng Thiên kinh ngạc nhìn những tranh thư kia, song chàng cũng đoán không ra, Uy Thất Thất đang làm trò quỷ gì.

Cảnh náo nhiệt trên đường phố Trường An vẫn không sao yên tĩnh trở lại, nhưng náo nhiệt thực sự còn chưa bắt đầu, mãi tới khi xuất hiện một đại nhân vật quan trọng.

Đại Hán thiên tử cải trang vi hành, y buồn bã muốn xuất cung, thay đổi tâm tình, để giải sầu trong lòng. Ngẫm nghĩ, vì vậy mang theo Tiểu Vu Tử và hơn chục hộ vệ rời hoàng cung, quẩn quanh trong trí não Đại Hán thiên tử toàn là hình bóng thiếu nữ áo lam xinh đẹp, đôi mắt đẹp mê hoặc người, ngang nhiên dám bỏ chạy, còn hung hăng đánh y một quyền, nếu như bắt được nàng, nhất định phải “trừng phạt” tiểu mỹ nhân này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.