Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán

Chương 135: Chương 135: Nữ tướng quân xuất chinh (2)




Đại Hán thiên tử đâm lao phải theo lao đành phải ban bố thánh chỉ, lệnh Uy Thất Thất nắm giữ ấn soái xuất chinh, thánh chỉ hạ xuống, chấn động khắp cả triều đình, quần thần nghị luận sôi nổi, vì sao dưới trướng Hoàng thượng có bao nhiêu võ tướng như vậy lại không dùng, nhất định phải dùng một nữ tướng quân chứ? Đây cũng không thuộc phong cách làm việc suy tính thấu đáo của Hoàng thượng.

Hoàng thượng ban bố thánh chỉ xong, tâm tình không yên, sau khi lắng nghe qua quýt tấu chương của mấy vị đại thần, liền hạ triều, y không sao bình tâm trở lại, cô đơn ngồi trước Dưỡng Tâm điện, rất buồn khổ, thở ngắn than dài.

Hoàng thượng đột nhiên liếc nhìn Tiểu Vu Tử đứng bên cạnh “Tiểu Vu Tử!”

“Hoàng thượng!” Tiểu Vu Tử sợ sệt quỳ rạp xuống, hầu như cả ngày nay, Tiểu Vu Tử đều ở trong trạng thái thấp tha thấp thỏm, chờ Hoàng thượng xử lý hắn, đều là vì hắn không trông chừng Uy Thất Thất cẩn thận, mới xảy ra tai họa lớn như vậy, khiến Hoàng thượng phiền não không thôi.

“Đứng lên đi, trẫm muốn hỏi ngươi một chuyện!”

Tiểu Vu Tử lau mồ hôi, đứng lên “Chuyện gì ạ? Xin Hoàng thượng cứ hỏi.”

“Ngươi nói xem, trẫm và Tam vương gia Lưu Trọng Thiên, ai thích hợp làm Đại Hán thiên tử hơn?”

“Hoàng thượng...” Tiểu Vu Tử khiếp sợ nằm bò trên mặt đất “Hoàng thượng ban cho Tiểu Vu Tử được chết đi, Tiểu Vu Tử tuyệt không oán hận!”

“Đứng lên, trẫm nếu muốn ngươi chết, ngươi đã sớm chết rồi, đâu còn sống để nói chuyện với trẫm chứ?” Hoàng thượng rất tức giận, vừa rồi còn quỳ nửa người, giờ sao lại nằm bò trên mặt đất thế kia?

“Vấn đề Hoàng thượng hỏi kia, không phải muốn ban tội chết cho Tiểu Vu Tử sao?”

Hoàng thượng cảm thấy cũng đúng, sao lại đặt ra câu hỏi như thế chứ “Vậy ngươi nói xem, vì sao Uy Thất Thất không thích trẫm, thà chết chứ không muốn làm nữ nhân của trẫm?”

“Đó là bởi vì Uy Thất Thất không ý thức được lợi thế của Hoàng thượng, nàng là nữ nhân ngu ngốc!”

“Theo như lời ngươi nói, thì nàng cảm thấy Lưu Trọng Thiên tốt hơn trẫm, nàng ý thức được lợi thế của Lưu Trọng Thiên!”

“Ôi trời, tiểu nô tài đáng chết, vả miệng!” Nói xong, Tiểu Vu Tử tát vào miệng mình mấy tiếng bốp bốp, sao lại hồ đồ như vậy, phủi sạch những lời không nên nói.

Lúc này Hoàng thượng đã đứng dậy, phiền não nói “Trẫm muốn ở lại đây một lát, ngươi lui xuống đi!”

Tiểu Vu Tử rất kinh ngạc, Hoàng thượng tự nhiên không trách tội hắn, gương mặt cô đơn đối diện với bức tranh sơn thủy treo trên vách tường, như có điều suy tư... Tiểu Vu Tử lặng lẽ lui xuống.

Hoàng thượng nhíu chặt hàng lông mày, ngày mai Uy Thất Thất sẽ phụng chỉ xuất chinh, hoàn cảnh địa lý Cao Ly cực kỳ ác liệt, bất luận là hành quân hay là vận chuyển lương thảo đều sẽ gặp vô vàn khó khăn, lần này cấp cho Uy Thất Thất đội hình ít ỏi, hoàn toàn là muốn dồn Thất Thất vào chỗ chết, y cũng là nhất thời kích động, đâm lao phải theo lao.

Uy Thất Thất vì sao cứ không chịu khuất phục, cho dù không làm nữ nhân thị tẩm, chỉ cần van xin Hoàng thượng, khẩn cầu không đi xuất chinh, Hoàng thượng cũng sẽ mềm lòng, nhưng hôm nay lời vàng ý ngọc đã thốt ra, chẳng lẽ bảo Hoàng thượng chủ động huỷ bỏ quân lệnh hay sao? Thật khó mà tự bào chữa, Hoàng thượng vừa thương tiếc lại vừa căm hận, lẽ nào thực sự muốn để cho Hoàng thượng trông thấy thi thể mỹ nhân mới vừa lòng sao?

Giờ này khắc này, trong vương phủ Trường An, Lưu Trọng Thiên nhìn bản đồ địa hình của Cao Ly, trong lòng lo lắng bất an, lúc này Cao Ly đương vào mùa lạnh giá, trời lạnh thấu xương, ngay cả nam nhân cũng không chịu nổi, huống chi vóc người gầy gò ốm yếu như Uy Thất Thất?

Chàng tưởng tượng dáng vẻ Uy Thất Thất cuộn tròn trong tiết trời rét buốt, trong lòng càng thêm ưu lo xót xa, Hoàng thượng đã hạ lệnh rồi, không thể thay đổi được nữa, đêm đó lẽ ra nên trực tiếp đưa Uy Thất Thất về phủ tướng quân, nhưng không khống chế được bản thân đã giữ nàng lại, chọc giận Hoàng thượng, hiện giờ đã vô phương cứu chữa.

Lưu Trọng Thiên nổi cáu đứng lên, bước nhanh ra khỏi phòng, ngẩng đầu nhìn bóng đêm, cảm khái vô hạn...

Ngày hôm sau, Uy Thất Thất mặc áo giáp, cưỡi trên lưng ngựa, nhìn năm nghìn binh lính và chồng lương thảo chất đầy ắp phía sau, trong lòng đột nhiên thấy lo sợ, trước đây có Lưu Trọng Thiên đi theo bên mình, chàng là người chín chắn dũng mãnh, đa mưu túc trí, hành động thận trọng, bây giờ chỉ còn lại một tiểu nữ tử như cô, ngoại trừ có vài mánh khóe khôn vặt ra, nếu phải cầm binh đánh giặc thực sự, không có khả năng chiến thắng tẹo nào, còn có chút cảm giác tứ cố vô thân.

Đêm trước khi xuất chinh, Lưu Trọng Thiên tức tối đi gặp Hoàng thượng, yêu cầu Hoàng thượng cho phép chàng dẫn quân tiến đánh Cao Ly, để Uy Thất Thất ở lại, hoặc là cho chàng đi theo cũng được, Hoàng thượng kiên quyết cự tuyệt, y muốn Uy Thất Thất khuất phục, nhưng nữ nhân kia, quá quật cường, lẽ nào Hoàng thượng là nam nhân kém cỏi nhất thiên hạ hay sao?

Cục diện ra nông nỗi này, Hoàng thượng cũng đã nhượng bộ, chỉ cần trước lúc xuất chinh, Uy Thất Thất chịu cúi đầu van xin Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng có thể bất chấp thánh chỉ, giữ nàng lại.

Mũi tên đã kéo căng trên dây cung, không bắn không được, Uy Thất Thất thay vì cả đời này phải ở lại bên Hoàng thượng, chi bằng tới Cao Ly còn hơn, chỉ là chuyến đi này có thể kéo dài một năm hoặc lâu hơn, cũng có khi vĩnh viễn không trở về được, dù cho có trở lại, khi đó liệu Tam vương gia có còn giống hiện tại, một lòng si mê cô hay không?

Sự đời khó liệu, đây là cổ đại, chàng là Vương gia, Vương gia cũng không thiếu nữ nhân, chỉ cần muốn, là có thể trái ôm phải ấp, cho dù Uy Thất Thất có mê người cỡ nào, cũng là nước xa không cứu được lửa gần.

Đội ngũ xuất phát, Uy Thất Thất lưu luyến nhìn thoáng qua thành Trường An, không thấy bóng dáng Tam vương gia tới tiễn biệt đâu, trong lòng bất giác có chút thẫn thờ, tạm biệt, Trường An, tạm biệt, nam nhân cô yêu sâu đậm nhất, có lẽ... Vĩnh viễn không còn gặp lại.

Uy Thất Thất hoàn toàn không có ý định khẩn cầu Hoàng thượng, việc tỏ ra yếu thế vô lý đó, Uy Thất Thất không làm được, dù cho khó khăn, cũng phải dũng cảm đương đầu, cô dứt khoát bắt đầu hành trình lặn lội đường xa gian nan.

Đội quân hành quân về phương bắc, điều kiện ngày một khắc nghiệt, thời tiết càng lúc càng lạnh giá, Uy Thất Thất mặc y phục rõ dày mà vẫn cảm thấy rét căm căm, toàn thân như đóng băng, trên đường đi phải phát cỏ tiện cho việc thông hành, gặp đoạn đường nào cũng đều trắc trở, xe ngựa di chuyển hết sức khó khăn.

Cưỡi trên lưng ngựa quá lạnh, Uy Thất Thất buộc phải xuống ngựa, gian nan đi trên băng tuyết ngập trời, hai tay không ngừng xoa xoa, hàm răng không ngừng va vào nhau lập cập.

“Cao Ly là chỗ quái quỷ nào vậy?”

“Đó là nơi vô cùng buốt giá!” Lưu Duẫn bước tới bên cạnh Thất Thất.

“Ngài biết rõ mục đích của Hoàng thượng, vậy mà còn đi theo? Muốn tự tìm cái chết?” Uy Thất Thất vừa đi vừa nói, thỉnh thoảng nhảy lò cò vài bước, chân cô đã sắp lạnh cóng rồi.

“Ha ha, thói quen rồi, đi theo Thất tướng quân đánh trận, phải để binh lính duy trì thể lực nhiều một chút, không thể hành quân suốt đêm.”

“Có lý!”

Lưu Duẫn quan sát sắc trời “Nghỉ ngơi thôi, càng ngày càng lạnh, dựng lều trại đi.”

Uy Thất Thất đặt tay ở bên miệng, đôi tay kia đã sắp đông cứng lại rồi, cô xoa xoa mũi, may mà cái mũi không bị sao, chờ trở về Trường An, nếu có dịp xuất chinh nữa, gì thì gì cô cũng phải bắt đàn vịt, vặt lông chúng, làm thành chiếc áo lông để mặc, Cao Ly chết tiệt, chết cóng con người ta.

Lều trại vừa được dựng xong, Uy Thất Thất liền chui vào trong, treo bội kiếm lên, đôi chân tê cóng, căn lều chỉ cản được gió lạnh, không ngăn được sự buốt lạnh, Thất Thất trùm chăn bông lên người, vẫn lạnh chết mất, bất giác bắt đầu hoài niệm về cuộc sống giường ấm nệm êm trong vương phủ, lúc này Vương gia nhất định đương ngủ rất thoải mái, không biết chàng có biết Thất Thất hiện giờ lạnh thế nào hay không.

Đám binh lính quây quần một chỗ để sưởi ấm, còn cô là nữ nhân, đành phải chịu đựng giá lạnh một mình, Thất Thất run lẩy bẩy chìm vào giấc ngủ, cô vừa mới tiến vào mộng đẹp, liền mơ thấy có đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy cô, ấm áp khoan khoái, cảm giác lạnh lẽo trên người cũng dần dần biến mất, trở nên ấm cúng khác thường...

Uy Thất Thất ngủ một đêm thật thoải mái, khi trời sắp sáng, cơ thể lại cảm thấy lành lạnh, cô tê cóng người ngồi dậy, Cao Ly chết tiệt, thời tiết quái quỷ gì không biết, chẳng phải Lưu Duẫn nói ban đêm rất lạnh sao? Tại sao khi ngủ lại ấm áp như vậy, trời sáng rồi trái lại lạnh buốt nhỉ?

Đường hành quân dài đằng đẵng, những khi Uy Thất Thất rét lạnh, liền mong đợi đêm đến, bởi mỗi lần cô ngủ say, đều thấy rất ấm áp, loại cảm giác ấm áp đó khiến cô càng lúc càng lưu luyến, so ra, cô ngày càng sợ hãi cái lạnh giá ban ngày.

“Ngài nói xem Cao Ly rốt cuộc là lạnh ban ngày, hay là lạnh ban đêm vậy?” Uy Thất Thất không nhịn được hỏi Lưu Duẫn.

Lưu Duẫn nhìn Uy Thất Thất với vẻ kỳ lạ, nữ tướng quân này nhất định là đầu óc bị đông cứng lại đơ rồi, tự dưng đi hỏi vấn đề vớ vẩn “Chuyện này còn phải hỏi sao, ban ngày có ánh mặt trời…”

“Nhưng sao tôi cảm thấy ban đêm ấm áp, còn khi trời sáng lại lạnh vậy?” Uy Thất Thất liếc nhìn sắc trời, bất giác rùng mình một cái.

“Thất tướng quân cảm giác thật đặc biệt, có lẽ cô là nữ nhân, chúng ta đều là nam nhân, không có loại cảm giác như cô!”

Uy Thất Thất nghi hoặc nhìn Lưu Duẫn, điều ấy Uy Thất Thất sao lại không biết nhỉ, trong giờ học giáo dục thể chất, giáo viên cũng đâu có nói là nữ nhân có loại tố chất tiềm ẩn này đâu, chẳng lẽ trong quá trình vượt thời không, có thêm công năng đặc biệt? Rõ thật quái lạ, không sao lý giải nổi.

Trải qua quãng đường hành quân dài dằng dặc, đội quân cuối cùng cũng đã tới quận Hữu Bắc Bình, bèn dừng lại, nơi này dân cư thưa thớt, một vùng đồng bằng, đây chính là địa phương Cao Ly gây rối với Đại Hán.

“Đóng quân ở đây!” Uy Thất Thất kêu đội ngũ ngừng lại, phía trước nữa chính là quận Ngư Dương đã bị Cao Ly đánh chiếm, quận trưởng nơi đó đã tử trận, bởi vì mùa đông khí hậu khắc nghiệt, Cao Ly cũng hành quân gian nan, cho nên tạm thời mọi hoạt động đều ngưng lại.

Năm nghìn người này, có thể đánh hạ được Cao Ly mới là chuyện lạ? Nếu như Cao Ly xâm phạm, bọn họ có thể tử thủ chiến đấu cho quận Hữu Bắc Bình.

Uy Thất Thất biết cứng đối cứng (*) không có cơ hội, nếu muốn thắng, phải cần đến vài ngón đòn ranh ma của cô, nhưng lúc này thực sự chưa có phương án nào khả thi, thời tiết khắc nghiệt cộng thêm gió Tây Bắc lạnh cắt da cắt thịt, khiến cô chỉ muốn trốn trong lều trại sưởi ấm, chẳng nghĩ ra kế gì hết.

(*) ví với dùng thái độ cứng rắn đối phó với thái độ cứng rắn

“Thất tướng quân, làm sao bây giờ? Thời tiết thế này, chúng ta tạm thời không thể tấn công vào doanh trại Cao Ly ở quận Ngư Dương được.”

“Tôi biết, để tôi suy nghĩ! Trước tiên phòng ngự, lạnh quá đi, tôi phải trú rét cái đã!”

Uy Thất Thất đâu còn để ý xem Lưu Duẫn nói cái gì, dù sao Hoàng thượng muốn dồn cô vào chỗ chết, không phải muốn cô đến đánh trận, chỉ cần kiên trì phòng thủ là được, dù sao cũng chết, nhưng tuyệt đối không thể chết cóng.

Thất Thất thực sự quá lạnh, cô đông cứng người run cầm cập, bực tức khoác chăn bông bên ngoài áo giáp, vì sao ban đêm không thấy lạnh, ban ngày lại lạnh dữ vậy? Lúc này một binh lính từ ngoài cửa tiến vào, đặt đồ ăn trước mặt Thất Thất.

“Khốn kiếp, chết cóng người mất!” Uy Thất Thất hắt hơi một cái, chết tiệt, không phải cảm cúm chứ, đánh giặc? Nếu bị dồn vào thế bí, Uy Thất Thất chỉ còn cách cho đại quân Cao Ly tràn qua, đánh thẳng vào Trường An, phá sập sào huyệt của tên Hoàng thượng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.