Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra Công

Chương 117: Chương 117




CHƯƠNG 31 QUYỂN 3

Tạ Tư lệnh chán nản nghiêng đầu, vẻ mặt vô cùng đau đớn. ‘Chiến cuộc phân tích, sinh tử tồn vong, dân tộc đại nghĩa ! Không ngờ…  thứ này liền từ đó hiểu được chuyện này !’

 

Một cái quay đầu, tên này độc nhãn mở rất tròn, lại phối lên bịt mắt tròn tròn bên trái, hai cái vòng tròn lớn nhỏ cùng nhau trông mong nhìn về phía hắn…

 

Dưới ánh sáng lờ mờ, Tạ Tư lệnh rốt cục xoay đầu lại. Hắn quân trang phẳng phiu, ba ngôi sao trên vai rạng rỡ sinh huy, vẻ mặt nghiêm túc, phái đoàn mười phần duy nhất gật đầu.

 

– Được.

 

Nghe vậy, Lý Hổ đầu tiên là sửng sốt, sau một lát, hắn đột nhiên giật giật lỗ tai, rồi bỗng nhào vào Tạ Viễn…

 

Đầu chống ngực Tạ Viễn, dùng sức ở trên dụi đến dụi đi, cuối cùng, tên này rốt cục ngẩng đầu lên,  tròng mắt còn lại ở trong bóng tối lấp lánh tỏa sáng ! Hắn đè thấp giọng, dùng một loại giọng điệu lẩm bẩm nói.

 

– Vậy… Chúng ta trở về nhà giờ đi ?

 

Không biết nên khóc hay cười, Tạ Viễn khóe miệng hơi hơi nhếch lên, hắn dịu dàng nhìn về phía Lý Hổ, rành mạch đáp.

 

– Được.

 

Nơi bọn họ đứng lặng, là vạn trượng thâm uyên, lui về phía sau nửa bước, gia quốc thiên hạ đều là tan xương nát thịt ! Nếu như thế, hà tất so đo chi nhiều, ở bên nhau, đã là “Tốt” !

 

vực sâu vạn trượng.

 



 

Trên sân khấu, Ngọc Phúc Phương quang thải chiếu nhân.

 

chói lọi.

 

Y đang êm tai xướng.

 

“Loạn lạc chết chóc đã yên,

đã an mà tĩnh…

Thê tử hảo hợp,

Như cổ sắt cầm.

Huynh đệ đã hòa thuận,

Vui vẻ mà vui… ”

 

Trong ghế lô, hai người đứng lên khỏi ghế, đều là quân trang phẳng phiu, khí phái mười phần, sóng vai xoay người mà đi, vừa xuất môn, Lý Hổ hăng hái quay đầu nhìn trên đài một cái. ‘Đây là ông mai của của bố a… Chốc nữa thưởng lì xì cho ngươi !’

 



Dưới ánh đèn.

 

Tạ Viễn tà tà dựa vào ngồi ở đầu giường. Hắn vẫn mặc quân phục thượng tướng ngay ngắn chỉnh tề, bên hông đeo đai võ trang, ngay cả móc gài cũng buộc chặt. Hai cái chân dài gác lên nhau ở trên giường, giày quân ống dài màu đen bóng lưỡng.

 

Hắn trong tay mang theo một điếu thuốc, đang ra vẻ nhàn nhã nhìn tên kia hoang mang rối loạn vội trong vội ngoài.

 

Lý Hổ trốn ở trong phòng tắm, đầu tiên là tỉ mỉ tắm rửa xà phòng nước ngoài một cái, tiếp lại vội vã không ngừng nửa ngày. Cẩn thận bôi lên dầu, rẽ tóc chải bóng loáng, cuối cùng, phun lên một ít nước hoa Pháp …

 

Sau khi chiếu gương đổi tới đổi lui quan sát thật lâu, hắn rốt cục nhận định bản thân anh tuấn tiêu sái không chê vào đâu được, vì thế mới buộc bộ áo tắm từ trong phòng tắm đi ra.

 

Đi trước đến cạnh tủ đứng, lục ra cái bình nhỏ nắm trong tay mới xoay người thật cẩn thận đi tới Tạ Viễn.

 

Tạ Viễn hít mạnh một hơi điếu thuốc trong tay, trên mặt ung dung thản nhiên, bày ra một bộ  tư thế thản nhiên vô vị. Tên kia tiến về phía hắn hai bước, lại ngừng chân, dừng một chút, lại xoay người, nhanh như chớp ra ngoài.

 

Tạ Viễn lông mi một đường, miệng “A” hơi mở.

 

Qua một hồi, tên kia một lần nữa tiến vào, cầm trên tay một cái chén sứ.

 

Lý Hổ rón ra rón rén nấn ná đến bên giường, vẻ mặt nịnh bợ lấy lòng.

 

– Đây…  ngươi…  muốn uống ly sữa trước không ?

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.