Cuộc Hôn Nhân Chớp Nhoáng, Vợ Yêu Không Được Chạy

Chương 35: Chương 35: Tề Duệ thì ra thích kiểu phụ nữ này




“Lên xe.” Tề Duệ lạnh lùng thúc giục một câu.

Mộ Diệc Kỳ bám dính ở cửa xe, chết cũng không đi vào. “Đi đâu, vệ sĩ của tôi đang lấy thuốc trong đó, tôi sẽ quay lại Tề gia cùng anh ta sau.”

Mộ Diệc Kỳ có chút sợ hãi khi ở cùng anh. Mới nãy, anh ta đâm chảy máu người khác bằng dao...

Tề Duệ nhìn cô chằm chằm, giọng anh ảm đạm và cảnh báo, “Lên xe ngay, nếu không tôi liền đem cô đến nơi hoang vu, giết người phi tan chứng cứ.”

Mộ Diệc Kỳ liền ngơ ngác, Tề Duệ có vẻ thiếu kiên nhẫn trực tiếp đưa cô vào xe.

Chu Phi Hoa, người ngồi ở ghế lái, cười, nhìn hai người ngồi sau xe. Thực tế, anh ta đồng cảm với Mộ Diệc Kỳ, bộ dáng này chắc chắn là đã bị Tề Duệ dọa cho sợ rồi.

Mộ Diệc Kỳ áp toàn bộ khuôn mặt vào kính cửa sổ và hét lên: “Nếu vệ sĩ đi ra và thấy tôi không ở đây, anh ta sẽ rất lo lắng...”

Cho tôi xuống xe, tôi không muốn ở chung với Tề Duệ mà...

“Mộ Diệc Kỳ, nếu cô nói thêm một điều nữa, tôi sẽ...”

Mộ Diệc Kỳ toàn thân kéo căng, không dám nói nữa. Cơ thể co lại đang ngồi trật tự, hông cô di chuyển dần về phía tấm cửa, ở xa anh càng xa càng tốt.

Tề Duệ nhìn chuyển động nhỏ của cô, khuôn mặt anh trở nên tối sầm đi.

Chu Phi Hoa nhìn họ từ gương chiếu hậu và cuối cùng không thể nhịn được cười.

Trên thực tế, anh ta vẫn còn ấn tượng sâu sắc với Mộ Diệc Kỳ. Năm đó, anh ta và Tề Duệ đã đến Mỹ chơi cùng nhau.Khối băng Tề Duệ kia không ngờ lại nhảy xuống sông cứu lấy một nữ nhân xa lạ Anh đã rất tò mò, nhưng sau khi Tề Duệ cứu người, anh ấy cũng không xem qua cô, và sau đó để cô ở đó một mình.

Chiếc xe chạy suốt quãng đường và Mộ Diệc Kỳ vẫn cứng cổ, nhìn chằm chằm vào khung cảnh bên ngoài cửa sổ xe. Cuối cùng, cô vẫn không yên tâm, vật lộn một lúc, và thì thầm, “Cái kia... còn người đàn ông đó...”

Cơn giận của Tề Duệ vừa nguôi ngoai một chút, trầm giọng, “Hắn ta không chết được”

Nhưng người đàn ông trông như rất lớn tuổi và chảy máu rất nhiều...” Mộ Diệc Kỳ vẫn hơi lo lắng, “trong trường hợp anh ta chết... thì anh...”

“Thế nào!Cô còn định đến đốn cảnh sát tố cáo tôi cố ý đả thương người!” Tề Duệ khịt mũi và trừng mắt giận dữ.

“Tôi không có.” Mộ Diệc Kỳ nhìn thấy sự tức giận của anh và ngay lập tức trả lời như vậy, nhưng nghĩ trong lòng suy nghĩ cẩn thận, cho dù có đi tố cáo hắn, có thể cũng chả làm gì được.

Mộ Diệc Kỳ trầm tư suy nghĩ mãi, Tề Duệ nhìn cô đang suy nghĩ gì đó. Càng nhìn cô ấy, anh càng khó chịu, sau đó liền quay đầu sang chỗ khác coi như cô không tồn tại.

“Cạnh tranh thương mại chắc chắn sẽ tạo ra kẻ thù. Qua một đêm, gia đình tan vỡ và tích lũy sự căm thù. Tôi nghĩ rằng ông ta đang tuyệt vọng,một cái chết có lẽ còn có thể giúp ông ta giải thoát...” Chu Phi Hoa ung dung mở miệng, dám tập kích Tề Duệ, 9 phần là muốn chết rồi.

Mộ Diệc Kỳ không hiểu rõ về cạnh tranh kinh doanh, nhưng sau khi thấy ông ta nằm với người đẫm máu, rốt cuộc cô vẫn sẽ không thể chịu đựng nổi.

Chu Phi Hoa nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Diệc Kỳ, rồi nhìn Tề Duệ, người tối tăm ở phía bên kia, và nín cười tận đáy lòng. Hai người làm thế nào để hòa hợp?

Chu Phi Hoa vui lòng nói thêm: “Chúng tôi đã thông báo cho bệnh viện khi chúng tôi rời đi và tôi nghĩ ông ta sẽ ổn thôi.”

“Thật sao?” Mộ Diệc Kỳ đột nhiên mở to mắt ra.

Chu Phi Hoa thấy cô đột nhiên trở nên phấn chấn, anh đột nhiên cảm thấy rằng vợ mới cưới của Tề Duệ rất thú vị và biểu cảm của cô thực sự rất phong phú.

Tề Duệ liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh không hài lòng. Anh nói cô không nghe, nhưng Chu Phi Hoa nói cô lại tin sái cổ!

“Mang thai rất khó khăn?” Chu Phi Hoa quan tâm đến Mộ Diệc Kỳ, và tìm lấy một chủ đề để cố gắng làm quen với cô.

Mộ Diệc Kỳ cảm thấy đôi mắt lạnh lùng của Tề Duệ dán lên người Chu Phi Hoa. Cẩu bằng hữu của Tề Duệ, chắc chẳng phải hạng tốt lạnh gì.

Nhưng Mộ Diệc Kỳ lại luôn phải khép nép trước những người có quyền thế và phải nghiêm túc nhìn lại, “Cảm ơn vì sự quan tâm của anh.”

Chu Phi Hoa thấy rõ từ gương chiếu hậu rằng Mộ Diệc Kỳ rất bài xích, nhưng cô lại giả vờ cười với khuôn mặt nhỏ. Anh ta cười thầm. Tề Duệ thì ra thích kiểu phụ nữ này...

“Tôi nghe nói rằng ốm nghén rất khó chịu trong giai đoạn đầu của thai kỳ...” Chu Phi Hoa đang thể hiện mình hẳn là hoa hoa công tử, giỏi giao tiếp với phụ nữ nhất. Anh ta mỉm cười và nói với vẻ quan tâm.

Một câu nói của anh,nói đúng nỗi đau của Mộ Diệc Kỳ mấy ngày hôm nay, cô rất tự nhiên trả lời: “Nó thực sự là không hề thoải mái.”

“Nghe nói ốm nghén uống một chút nước ô mai sẽ dễ chịu hơn.”

Đột nhiên, Mộ Diệc Kỳ đang nằm trên ghế ô tô, nhìn chằm chằm vào người đàn ông ngồi trên ghế lái, “Thật sao? Tôi sẽ tranh thủ thử nghiệm một chút. Nước ô mai kia, làm thế nào để pha chế...”

Chu Phi Hoa thấy cô ấy đột nhiên nhiệt tình, và hơi ngạc nhiên, tiếp tục phong độ nhẹ nhàng. “Mẹ tôi thích những thứ này, tôi sẽ sai người hầu làm cho cô một chút”

“Anh thật là một chàng trai tốt...”

Mộ Diệc Kỳ luôn miệng nói cảm ơn,cô ngay lập tức quên sạch định kiến ban đầu, chỉ thấy đích thực rằng Chu thiếu gia chính là người bạn đường đời của phụ nữ.

Tề Duệ, người một mực trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đột nhiên sắc mặc tối sầm,họ ở chung dường như rất hợp nhau.

Mộ Diệc Kỳ hỏi với khuôn mặt nghiêm túc, “Xin hỏi cái nước ô mai kia, ngoại trừ thả điểm ô mai, có hay không còn cho thêm cái gì...”

“Có thể thêm một chút đường nâu...”

“Không cho phép ăn!” Tề Duệ ngắt lời họ đột ngột bằng giọng nói lạnh lùng. “Ăn quá nhiều đồ chua có ảnh hưởng xấu đến đứa bé.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Diệc Kỳ sụp đổ ngay lập tức, đáy lòng tràn đầy oán niệm,tại sao bạn anh ta thấu hiểu lòng người như thế, mà hắn ta lại, aiguzzzzzzz, tiểu tiện nhân xấu xa...

Mỗi lần ốm nghén đều muốn đem cả dạ dày phun ra,chỉ đứng một bên cười hả hê, còn không biết thông cảm cho người ta, có phương pháp hóa giải một chút còn không cho người ta uống, không nhân tính!

Tề Duệ quay đầu lại và liếc nhìn khuôn mặt nhỏ bé quanh co của cô, và ân cần an ủi một câu, “Nôn nhiều sẽ thành thói quen thôi...”

Mộ Diệc Kỳ nhìn chằm chằm vào anh với khuôn mặt vặn vẹo, giận dữ nhưng không dám nói.

Chu Phi Hoa cố ý nén cười anh và Tề Duệ đã biết nhau rất nhiều năm, và ngày hôm nay anh mới biết rằng Tề Duệ thích bắt nạt phụ nữ.

Chiếc xe dừng lại tại Tề gia. Chu Phi Hoa bước vào sảnh chính của Tề gia cùng với Tề Duệ để chào hỏi Tề lão gia.

Ông Tề thấy Tề Duệ và Mộ Diệc Kỳ trở về với nhau, đôi mắt già lóe lên một chút ngạc nhiên, nhưng không nói gì nhiều,họ cùng nhau trò chuyện vài lời, Chu Phi Hoa ngồi một lúc, rồi đứng dậy và rời đi.

“Cậu không đi à?” Chu Phi Hoa ngồi trong xe và thấy Tề Duệ đứng ngoài xe với một chút do dự.

“Việc An DĨ Nhu cậu đi thăm dò rõ ràng rồi nói lại với tôi...”

Biểu cảm của Tề Duệ hơi lạ. Lông mi hơi khó chịu một chút. Sau khi nói nhanh,anh có vẻ rất vội vàng, quay lại và đi về phía nhà chính Tề gia.

Chu Phi Hoa nhìn về bóng lưng của Tề Duệ. Anh hơi nhíu mày, một số người không biết. Trước đó cả hai đã thảo luận để cùng nhau đến đồn cảnh sát, vì tai nạn của An Dĩ Nhu không hề đơn giản.

“Có phải vì vợ mới đang mang thai?..........”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.