Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 126: Chương 126: cuộc thi hùng biện (3)




Luyện một buổi trưa, Vương Tinh Tinh tự tin hơn, từ trong phòng Chu Tiểu Vân ra ngoài, bước đi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang giống như sắp ra chiến trường.

Bước vào lớp học, hai thầy Phương Văn Siêu và Trịnh Băng đã tới, hai thầy là ban giáo khảo, các bạn trong lớp là khán giả.

Phương Văn Siêu không nhìn thấy tên Chu Tiểu Vân trong danh sách, ngạc nhiên lắm: “Chu Tiểu Vân, hoạt động có ý nghĩa như vậy sao em không tham gia?”

Chu Tiểu Vân dõng dạc nói: “Em thấy nếu em và Trịnh Hạo Nhiên đồng thời báo danh sẽ làm giảm nhiệt tình tham gia của các bạn.” Cô không dám nói thẳng, có Trịnh Hạo Nhiên tương đương với mất đi một suất, nếu cô tham gia chẳng phải là không cho các bạn khác trong lớp một cơ hội sao?

Trong lòng Phương Văn Siêu luôn hi vọng vào Chu Tiểu Vân. Phóng mắt nhìn cả lớp không ai nói tiếng phổ thông tốt hơn cô. Giọng nói của Chu Tiểu Vân ngọt ngào, không vội vàng hấp tấp, tính tình trầm ổn, nếu chuẩn bị tốt có thể nắm được giải nhất chưa biết chừng?

Dưới sự chủ trì của Chu Tiểu Vân, vòng thi đấu ở lớp chính thức bắt đầu.

Đúng là rất buồn cười. Có người đang nói một nửa thì quên mất, phải đi tìm bản nháp. Có người nói lắp bắp, run rẩy từ đầu đến cuối như trúng gió. Có người thì khẩn trương, một câu nói đi nói lại bốn, năm lần, rất đặc sắc.

Chu Tiểu Vân cười đau cả bụng, các bạn đáng yêu quá.

Trịnh Hạo Nhiên xuất thủ bất phàm, giọng trầm bồng du dương rất tình cảm nói “Tôi yêu thầy cô”. Cả bài đều là lời khen ngợi, nịnh hót, được các bạn vỗ tay rào rào.

Nụ cười trên mặt Trịnh Băng càng sâu, sâu trong nội tâm cảm thấy kiêu ngạo vì con trai mình. Từ nhỏ đến lớn, tính Trịnh Hạo Nhiên tranh cường hiếu thắng, có liên quan đến cách giáo dục của Trịnh Băng. Ông tự tin cho rằng, mình là giáo viên, con trai mình há chịu thua kém đứa trẻ khác?

Vì thế khi trẻ con còn tỉnh tỉnh mê mê, không biết học tập là việc gì, cả ngày chơi đùa ngoạn nháo, Trịnh Hạo Nhiên đã bắt đầu tập nói aoe, tập tính nhẩm.

Khi mới chuyển trường, Trịnh Băng cố ý xin đến lớp 4-2 dạy toán, nhân tiện chuyển cả Trịnh Hạo Nhiên đến đây. Không phải vì ông nghe tin giáo viên dạy ngữ văn lớp 4-2 Phương Văn Siêu là tài tử nổi danh, một tay chữ tốt, nói tiếng phổ thông đúng chuẩn sao?

Tất nhiên, ông phải chọn cho con mình giáo viên ngữ văn giỏi nhất. Đến lơp mới, tiếp xúc với Phương Văn Siêu một học kỳ, Trịnh Băng có ấn tượng rất tốt với anh.

Đương nhiên, đối với người trong lớp học đứng hạng nhất, danh tiếng vượt qua Trịnh Hạo Nhiên – Chu Tiểu Vân, Trịnh Băng cũng thích, có cô học trò như thế, không có thầy giáo nào ghét cả. Nói thật lòng thì, nếu con mình có thể cao điểm hơn Chu Tiểu Vân, có lẽ Trịnh Băng càng vui mừng hơn.

Lúc Tinh Tinh bước lên bục rất khẩn trương, đến khi nhìn thấy ánh mắt cổ vũ của Chu Tiểu Vân mới bình tĩnh lại.

Thanh âm trong trẻo, đứng thẳng lưng, cộng thêm các động tác đưa tya thích hợp, khiến ai đó được đánh giá rất cao.

Chu Tiểu Vân vỗ tay đầu tiên, cả lớp hùa theo vỗ tay ầm ĩ.

Trong tiếng vỗ tay ầm trời, Vương Tinh Tinh mặt đỏ bừng, kích động về vị trí.

Tiếp theo: “Sau đây, mời bạn Lý Thiên Vũ.”

Lời còn chưa dứt, đã thấy cậu bước lên bục. Chưa nói gì, Cố Xuân Lai đã khuấy động không khí, cùng những người hay chơi với Lý Thiên Vũ reo hò cổ vũ.

Chu Tiểu Vân nhíu hàng mi thanh tú: “Yên lặng!”

Mọi người mới nhỏ tiếng đi.

Lý Thiên Vũ lớn tiếng nói ra tiêu đề: “Hôm nay tôi xin diễn thuyết với đề tài là “Tôi yêu lớp mình”…”

Chu Tiểu Vân đứng cạnh chủ trì liếc mắt nhìn chân Lý Thiên Vũ khuất sau bàn giáo viên hơi run, không ngờ tên nhóc này cũng biết khẩn trương cơ đấy.

Chu Tiểu Vân vui sướng khi người gặp họa cười.

Lý Thiên Vũ nhìn thấy nụ cười của Chu Tiểu Vân, trái lại bình tĩnh hơn. Nghĩ thầm không được đi tiếp, cũng không thể để bạn ấy xem thường .

Sau khi kết thúc Lý Thiên Vũ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cúi thấp người: “Đã nói hết, cảm ơn mọi người đã lắng nghe!”

Chu Tiểu Vân không thể không thừa nhận Lý Thiên Vũ nói khá tốt, còn làm gì nữa? Vỗ tay đi!

Lý Thiên Vũ thấy Chu Tiểu Vân vỗ tay đầu tiên, vui sướng trở về vị trí, Cố Xuân Lai giơ ngón tay cái lên khen cậu: “Người anh em giỏi lắm, còn hay hơn Trịnh Hạo Nhiên kia!”

Lời này Lý Thiên Vũ thích nghe, cười toe toét nhìn đối thủ của mình. Vừa vặn, Trịnh Hạo Nhiên cũng nhìn qua đây rồi quay mặt đi .

Thuần túy đố kị mình nói tốt hơn hắn, Lý Thiên Vũ nghĩ thầm.

Hai vị giám khảo từ đầu không công bố điểm, hai người đang bàn xem nên chọn ai để đi thi cấp trường.

Phải chọn hai trong ba người tương đối xuất sắc: Trịnh Hạo Nhiên, Vương Tinh Tinh, còn có Lý Thiên Vũ.

Nhìn một cách khách quan, Vương Tinh Tinh đã được chọn.

Mấu chốt là trong Trịnh Hạo Nhiên và Lý Thiên Vũ, hai người sàn sàn như nhau nên chọn ai, vấn đề này làm khó Phương Văn Siêu.

Chọn Lý Thiên Vũ? Trịnh Băng chẳng phải không thoải mái?

Chọn Trịnh Hạo Nhiên? Nhưng bài viết của em ấy không tốt bằng Lý Thiên Vũ.

Làm sao bây giờ?

Trịnh Băng cũng biết Trịnh Hạo Nhiên diễn thuyết không phải tốt nhất, dù ông rất hi vọng con trai được chọn để rèn giũa thêm nhưng không tốt nói cái gì. Cười đem vấn đề khó khăn này ném cho Phương Văn Siêu.

Phương Văn Siêu đứng trên bục giảng đầu tiên là biểu dương mười bạn hôm nay đã dự thi, cổ vũ mọi người sau này siêng tham gia các hoạt động như thế này vân vân.

Sau một loạt lời vô ích, cuối cùng đi vào chính đề: “Mặc dù các bạn học sinh đều thể hiện rất ưu tú, nhưng danh ngạch hữu hạn chỉ có thể cử hai người đi. Hai người đó là…”

Cả lớp lập tức yên tĩnh không tiếng động, mọi người vểnh tai lên lắng nghe.

Vương Tinh Tinh khẩn trương nắm chặt tay Chu Tiểu Vân tay, tim đập thình thịch.

“… Vương Tinh Tinh, Trịnh Hạo Nhiên, chúng ta vỗ tay chúc mừng hai bạn ấy nào.”

Vương Tinh Tinh sung sướng cười ra tiếng, không nhìn thấy mắt đâu nữa.

Trịnh Hạo Nhiên cực kì kích động, khóe mắt lén quan sát Lý Thiên Vũ, nghĩ thầm: hừ! đấu với tôi à? Cậu chỉ giỏi nghịch ngợm gây sự hơn tôi thôi.

Bất ngờ nhất là Lý Thiên Vũ , tự cho là đã nắm chắc một suất, không ngờ bị kéo xuống không tức mới lạ.

Đáng giận nhất là nụ cười của Trịnh Hạo Nhiên cực kì chói mắt.

Sau khi Thầy Phương dặn dò Vương Tinh Tinh và Trịnh Hạo Nhiên chuẩn bị tốt liền tuyên bố tan học .

Lý Thiên Vũ xúc động muốn chạy đi xoá sạch nụ cười trên mặt Trịnh Hạo Nhiên, bị Cố Xuân Lai kéo lại: “Đừng, Tiểu Vũ, ông đừng xúc động. Bình thường đấu võ mồm với tên đó thì không sao, đừng động tay động chân! Hắn là con thầy Trịnh, dù không muốn Thầy Phương nể mặt thầy Trịnh mới đem danh ngạch cho hắn. Bỏ đi!”

Lý Thiên Vũ bất bình lắm, nhưng lời Cố Xuân Lai là sự thật. Cậu chẳng làm gì được tên đó cả?

Hừ! Tức chết cậu!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.