Cuộc Sống Sâu Gạo Của Mọt Sách Ở Thanh Triều

Chương 16: Chương 16: Bị ghét bỏ




Sự việc qua một ngày, Dận Chân lại một lần nữa bước vào gian phòng khách có thể được xưng là thư các kia. Cùng một chỗ, cùng một nữ nhân, cúi đầu đứng ở nơi đó, vung khăn với hắn, thỉnh an.

“Tất cả các ngươi lui hết ra.”

“Dạ.”

Tiểu Thúy lần thứ hai lo lắng liếc nhìn tiểu thư, nhẹ nhàng khép cửa lại.

“Đông Giai thị Thục Lan, xem ra, ta thật sự đã xem thường ngươi.” Giọng nói Dận Chân bình thường.

“Thiếp thân không rõ ý tứ của Tứ gia.”

“Không rõ?” Dường như có một chút châm biếm.

“Thiếp thân ngu xuẩn, xin bối lặc gia chỉ rõ.”

“Ngu xuẩn? Không, ngươi không ngu xuẩn, chỉ là quá tham lam thôi.”

“Chỉ như vậy? Nếu như bối lặc gia ám chỉ là sách, thiếp thân thừa nhận mình tham lam. Về phần những cái khác, thiếp thân không có yêu cầu.”

“Không có?”

“Không có. Nếu như bối lặc gia có bất kỳ nghi vấn nào thì hãy nói ra, thiếp thân có thể giải thích. Nhưng nếu trong lòng bối lặc gia đã có nhận định mà không tin lời giải thích của thiếp thân, thiếp thân cũng không có cách nào. Có điều, thiếp thân nghe nói Tứ bối lặc gia luôn luôn lấy nghiêm cẩn tự hạn chế, nổi danh thưởng phạt phân minh…”

“Mồm miệng rất sắc bén.”

“Tạ ơn bối lặc gia khen ngợi, vậy tội danh mà bối lặc gia tự đặt cho nô tỳ lúc trước cũng nên khiến cho nô tỳ tâm phục khẩu phục có phải hay không?”

“Hoàng a mã hiếu học, ái tài, sách tốt của ngươi, việc thu sách của ngươi không phải rõ ràng rất hợp ý? Nghĩ muốn được chú ý sao?”

“Thiếp thân không nghĩ xa như vậy. Nếu không phải đọc sách khó khăn, thiếp thân cũng sẽ không nảy ra hạ sách này, thiếp thân không thể tùy ý ra vào thư phòng bối lặc gia để tìm sách nếu không sẽ bị trách mắng; còn nữa thiếp thân cũng không thể tùy ý xuất phủ đến thư cục, huống chi tiền tháng của thiếp thân cũng không đủ để thiếp thân mua bộ sách mình muốn đọc.”

“Vậy dùng trò chơi lôi kéo Thập Lục a ca cũng là vì đọc sách? Không có lý do khác? Hắn bây giờ đối với ngươi cũng thật là tốt. Hôm nay còn đặc biệt chạy tới thư phòng chỉ trích ta đã phạt ngươi quá nặng.”

“Thập Lục a ca hiểu lầm, hơn nữa thiếp thân cũng không biết nên giải thích loại chuyện này với một đứa trẻ như thế nào. Nếu bởi vì chuyện này, thiếp thân nguyện ý thay Thập Lục a ca bồi tội với Tứ bối lặc, hắn tuổi còn nhỏ, cái gì cũng chưa hiểu, ngài không nên vì chuyện này mà so đo nhiều với đệ đệ của mình a.”

“Không, dĩ nhiên là không, hắn nói rất đúng, ta không nên làm ngươi mệt đến bị bệnh. Cho nên, ta sẽ nghe theo lời khuyên của hắn, để ngươi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thật tốt.”

“Nếu như có thể khôi phục cuộc sống yên bình có sách để đọc, thiếp thân cũng sẽ cực kỳ vui vẻ.”

“Vậy thì ngươi đi đến cảnh uyển ở ngoài thành mà dưỡng bệnh thật tốt đi!” Vung tay áo, Dận Chân cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Chờ Dận Chân vừa đi khỏi, Tiểu Thúy liền lập tức xông ào vào phòng: “Tiểu thư, làm sao vậy, bối lặc gia nói cái gì?”

“Tiểu Thúy, ngươi cấu ta đi. Đau, đau, đây không phải là nằm mơ!”

“Làm sao vậy, tiểu thư, người đừng dọa Tiểu Thúy a!”

“Tứ bối lặc cho chúng ta đến ở cảnh uyển bên ngoài thành, thật quá tốt! Không cần ngày ngày thỉnh an phúc tấn, hơn nữa trong núi không có hổ, khỉ xưng vương(*), chúng ta cũng không cần cẩn thận từng li từng tí nữa, không cần đem bút với mấy thứ đồ giấu đông giấu tây nữa, thật…thật sự là quá tốt, Tiểu Thúy, đi, thêm đồ ăn, tiểu thư ta vừa rồi ăn vội quá bây giờ lại có chút đói bụng rồi.”

(*) sơn trung vô lão hổ, hầu tử xưng đại vương.

“Vâng, nô tỳ lập tức đi chuẩn bị.” Sau khi Tiểu Thúy chuẩn bị xong một ít thức ăn, vẫn là không nhịn được hỏi: “Tiểu thư, tại sao bối lặc gia đột nhiên lại nghĩ tới cho người đến cảnh uyển ở a?”

“Muốn nghe nói dối hay là nói thật?”

“Tiểu thư…”

“Đó là bởi vì tiểu thư ta bình thường đối nhân xử thế quá thành công. Được rồi, đừng vẻ mặt hoài nghi nữa, tiểu thư ta đối đãi ngươi không tốt sao?”

“Tiểu thư đối đãi nô tỳ thật là tốt nhất, có điều, tiểu thư, người lạc đề.”

“Nói đơn giản, cũng là bởi vì bối lặc gia thân vẫn đang ở trong triều đình tranh đấu, cho nên không cách nào hiểu được việc thích đọc sách đơn thuần của chúng ta, một mực cho rằng chúng ta làm như vậy là dụng tâm kín đáo, có ý đồ, chỉ là hắn tạm thời nhìn không ra, đoán không ra thôi. Để phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện, sợ Thập Lục đệ đệ đơn thuần dễ thương của hắn bị lợi dụng, cho nên chỉ còn cách chọn biện pháp cách li kiểu này.”

“Nói như vậy, tiểu thư chẳng phải là rất oan ức?”

“Thân trong vòng thị phi, nghĩ nhiều một chút cũng không có gì sai, nếu như theo cân nhắc ban đầu của bối lặc gia mà suy tính, hắn làm như vậy cũng không sai. Chúng ta có thể rời xa vòng thị phi, ít nhất ngươi không cần nghe những thứ lời ra tiếng vào kia nữa, mỗi lần phải nhìn sắc mặt ta nữa.”

“Tiểu thư…”

“Được rồi, ngươi dọn dẹp một chút, bảo bọn họ cài khóa, mọi người đi ngủ sớm một chút, ngày mai thu thập thật tốt, đừng kéo theo mọi thứ, đồ nào có thể mang đi thì mang đi, cầu ông trời phù hộ chúng ta có thể ở chỗ kia lâu lâu.”

“Ở trong phủ Tứ bối lặc của chúng ta cũng chỉ có tiểu thư nghĩ như vậy. Tiểu thư yên tâm, nô tỳ có thể quên cái gì thì cũng phải đem theo những cuốn sách bảo bối kia của tiểu thư đi.”

“Này…Tiểu Thúy a, nếu như sau này ngươi lập gia đình, tiểu thư ta phải làm cái gì bây giờ?”

“Tiểu thư yên tâm, Tiểu Thúy không lấy chồng, Tiểu Thúy cả đời này đều hầu hạ tiểu thư, tiểu thư không phải đã nói, bất kể là đến nơi nào, chỉ cần tiểu thư có một phần thì nhất định Tiểu Thúy sẽ có một miếng sao? Chẳng lẽ là tiểu thư muốn ăn quịt rồi?”

“Đương nhiên là không, tiểu thư ta cầu cũng không được đâu. Đi, đi, mau đi ngủ, dù sao cũng đừng để mệt nhọc.”

“Dạ.”

Ngày thứ hai trời vừa sáng tinh mơ đã rời giường, Đông Thục Lan bỏ đi chán chường của hai ngày trước, cả người tinh thần phấn chấn, thần thanh khí sảng, giấc ngủ ngày hôm qua thật sự rất thư thái! Dĩ nhiên thời điểm đi thỉnh an phúc tấn vẫn phải giả vờ giả vịt. Dựa vào đó trong phủ lưu truyền thêm một tin đồn mới, chính là Đông thứ phúc tấn hầu hạ bối lặc gia bị ghét bỏ, bị bối lặc gia cách chức đến biệt uyển. Hiển nhiên phúc tấn cũng đã nghe được tin tức, không biết phải làm sao mà an ủi Thục Lan hai câu.

“Qua ít ngày, chờ bối lặc gia hết giận, tỷ sẽ tìm cơ hội nói chuyện với gia, để cho muội nhanh nhất có thể trở về.”

“Phúc tấn có lòng.” Hi vọng tức giận của bối lặc gia vĩnh viễn không tiêu, mặc dù cái này là không có khả năng. “Có điều, phúc tấn vẫn là không cần vội vã nói tốt thay Thục Lan, nếu Tứ bối lặc không thích nhìn thấy Thục Lan, chỉ cần không thấy được Thục Lan, vô luận Thục Lan ở nơi nào cũng đều giống nhau. Vì vậy Thục Lan cho rằng không cần thiết vì chuyện nhỏ nhặt này mà chọc cho Tứ bối lặc mất hứng.”

“Muội biết điều như vậy, ta chính là nghĩ mãi mà không rõ, rõ ràng hai ngày trước còn thăng vị cho muội, sao lại chớp mắt đã đem muội đưa đến cảnh uyển ở chứ?”

“Duyên phận thứ này rất khó nói, có lẽ chính là Thục Lan không hợp ý bối lặc gia.”

Phúc tấn an ủi vỗ vỗ tay Đông Thục Lan, cũng không giữ nàng ở lại lâu. Vừa về tới viện của mình, Thục Lan tiểu thư lại bắt đầu làm tổng chỉ huy, để ý đặc biệt là mấy bộ sách, yêu cầu phân loại, cẩn thận đóng gói, mấy cái bút tự chế lại càng đóng gói cẩn thận, đeo bên người. Sau khi sắp xếp xong, Đông Thục Lan mong muốn ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, thu thập xong trong thời gian ngắn nhất, lúc lên xe ngựa lại càng không quay đầu lại, chỉ sợ Tứ bối lặc nhất thời tâm huyết dâng trào mà đổi ý, hoặc là trong cung nghe được tin tức, vạn nhất tiểu Thập Lục làm loạn, chuyện gì cũng có thể phát sinh. Trước kia còn có thể không tin tà, cho rằng vận khí của mình không tệ, không đụng phải định luật xui xẻo của nữ xuyên không, bây giờ thì không tin cũng không được, cho nên có thể trốn thì trốn, có thể chạy bao lâu thì chạy bấy lâu. Đông thứ phúc tấn một lòng rất AQ muốn chạy về phía bầu trời tự do.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.