Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 518: Chương 518: Chương 529




Tay lạnh vừa chạm vào mật khẩu, cửa liền mở ra.

Mặt Mộ Nguyệt Sâm phóng to trc mắt cô, toàn thân căng thẳng, như lúc nào cũng có thể nổ: “E đi đâu v? K fai nói ngoan ngoãn ở này đợi s?”

Hạ Băng Khuynh nâng mi lên, nhìn anh.

Động tác đơn giản này, cô lại cảm thấy, đã cố hết sức mình r.

Cất bước, lướt qa anh, đi vào phòng ngủ.

Mộ Nguyệt Sâm ngây ng: “ Hạ Băng Khuynh! A đang nói chuyện với e! Thái độ của e là gì!”

Đáp lại a, là tiếng đóng cửa.

Lửa giận lên đỉnh đầu, anh bước lớn qua, trực tiếp đẩy cửa lớn phòng ngủ, sau đó đi đến bên giường---

Trên giường, Hạ Băng Khuynh ôm gối, cuộn thành 1 cục.

Nửa khuôn mặt vùi trong gối, mắt bị tóc che mất, thấy k rõ gì,

Mộ Nguyệt Sâm dừng lại, nhìn 1 lượt cả ng cô.

Vẫn may, k bị thương.

Tay, đưa qua, muốn sờ trán coi nhiệt độ.

Mới chỉ chạm vào, liền bị cô dùng gối chặn lại.

K sốt.

Nhưng, anh lại càng tức!

“Hạ Băng Khuynh, e nói với a mua đồ trên mạng, kết quả biết e lén ra ngoài chơi, e biết bây h là thời kì quan trọng, e lúc nào cũng gặp nguy hiểm, nếu xảy ra chuyện thì làm s!” A chất vấn cô.

Gối, để bên tai cô, k có ý muốn lấy ra.

“ Hạ Băng Khuynh, anh đang nói chuyện với e, nghe k!” Anh vẫn trong cơn tức giận, như lúc nào cũng có thể đánh cô 1 trận.

Tay để dưới gối của cô, dần dần, cuộn chặt.

Anh vẫn đang nói.

Nhưng, cô vẫn bất động.

Chỉ là lòng bàn tay, đã nắm chặt, móng tay, đâm vào da thịt.

Mộ Nguyệt Sâm k nhịn đc nắm vai cô:”Dù e k quan tâm mình, cũng quan tâm con đi!”

Hạ Băng Khuynh mạnh mẽ đứng dậy, lấy gối đập mặt anh: “Anh đủ r!”

Sắc mặt Mộ Nguyệt Sâm lập tức đen lại:”Thái độ này của e là gì? K lẽ e còn có lí s? E phạm lỗi, a k thể nói e? K nói lần sau còn phạm lỗi nữa!”

Hạ Băng Khuynh dùng sức nắm chặt tay: “A nói e? A có tư cách gì nói e? Có tư cách gì quản e?”

Mộ Nguyệt Sâm ngây ng: “E nói gì?”

Hạ Băng Khuynh đứng dậy, đứng trc mặt anh: “E chẳng qua chỉ đi chơi với bạn thôi, đi về cũng đâu xảy ra gì! A dựa vào đâu dữ với e?”

“Bây h e đang trong thời kì quan trọng!”

“Đúng, v thì s? E vẫn chưa là vợ anh! A k có tư cách quản e!” Hạ Băng Khuynh cười lạnh.

“E nói gì? Nói lại lần nữa!” Ngữ khí Mộ Nguyệt Sâm nguy hiểm, rất nguy hiểm.

“E chỉ là may mắn có đc 1 con t*ng trùng từ anh, bây h mang con của anh thôi! Anh k có bất kì tư cách gì quản e!”

Sự tức giận anh nhẫn nhịn cuối cùng bộc phát, hít sâu 1 hơi: “E đừng náo nữa, có phải mệt k? Nghỉ chút. Lần sau đừng tự đi chơi nữa.”

Nói xong, a đưa tay ôm cô.

Hạ Băng Khuynh đưa tay lên, đánh tay anh ra: “A đủ r! E mệt hay k liên quan gì đến anh? E nghỉ ngơi hay k lq gì đến a? E đi lúc nào, đi đâu, gặp ai, tất cả đều klq đến a! Anh Mộ Nguyệt Sâm, k quản đc bất cứ chuyện gì của Hạ Băng Khuynh!”

Cô dùng hết sức, đánh đến tay đau, dẫn đến tim, cũng hung hăng thắt lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.