Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 575: Chương 575: Chương 585




“Ba, đừng chiều hư nó!” Hạ Vân Khuynh cười.

“Bé gái sinh ra là để thương mà!” Mộ Bác Minh ôm cháu gái qua:” Đóa Đóa là tiểu tâm can của ông nội.”

Hạ Băng Khuynh đưa quà trong tay cho cháu gái: “Đóa Đóa, đây là búp bê Barbie dì mua cho con.”

Bé nhìn búp bê trên tay Hạ Băng Khuynh, tay mập mạp đưa ra cầm đầu nó, lúc lấy qua kéo mạnh, k tới nửa phút, búp bê liền “tan xác”

Hạ Băng Khuynh nhìn đến ngây ng.

“Anh rể, Đóa Đóa sau này có thể sẽ đóng vai ác!”

“Chắc là vì mẹ nó, suốt ngày coi fim kinh dị” Mộ Cẩm Đình nói đùa.

Những ng khác cũng cười lên.

Tự nhiên thân mật, k có sự lạnh lẽo xa cách, khiến hiện trường vốn khó xử trở nên dễ thở hơn nhiều.

Hạ Băng Khuynh thành thục hơn trc, phóng khoáng, k còn là cô gái nhỏ lúc nào cũng xấu hổ nữa, nhưng cô vẫn như cũ rất sáng chói.

Ng trong phòng bao cô đều nói chuyện hơn r, chỉ duy 1 ng.

Anh cao lạnh kiêu ngạo. Hoàn toàn k thấy k tự nhiên vì sự xa cách của mình.

“Mọi ng đều ngồi đi, có thể kêu phục vụ lên món” Tân Viên Thường nhẹ giọng dặn Mộ Cẩm Đình.

Mộ Cẩm Đình nghe lời liền đi.

Hạ Băng Khuynh nhìn mọi ng đều vào chỗ, cũng tìm chỗ ngồi.

Mộ Nguyệt Sâm ngồi ở đó.

Cô sớm tính xong. Nếu anh chào cô, v cô sẽ lễ phép chào lại.

Nếu anh cứ v, k nói chuyện với cô, cô tiết kiệm nước miếng.

Nhìn Mộ Nguyệt Sâm 1 cái, thấy a hình như k muốn nói gì, cũng trực tiếp bơ qua, ngồi xuống.

Mông cô chưa ngồi xuống, liền nghe tiếng lạnh lùng truyền đến: “Lâu rồi không gặp!”

4 chữ, chỉ là chào hỏi bình thường đến k thể bình thường hơn, Hạ Băng Khuynh khẽ ngây ng, nhàn nhạt đáp lại:”Uhm, lâu r k gặp!”

Nói xong, cô tiếp tục ngồi xuống.

Những ng khác thấy cũng giả bộ k thấy.

Tình cảm “khắc cốt ghi tâm” giữa họ ng ngoài k thể chen vào.

Tuy nhiên, vì tư tâm của Tân Viên Thường, bà hi vọng con trai có thể cố gắng 1 lần, theo đuổi ng ta quay lại.

Lên món r.

Dạ dày Hạ Băng Khuynh cực tốt, cũng k giả bộ, với lại chưa ăn sớm.

Mộ Nguyệt Sâm ăn ít nhất, rượu cũng k uống nhiều, mắt lâu lâu sẽ lướt qa khuôn mặt của Hạ Băng Khuynh.

Mà cô, rất ít nhìn anh, lâu lâu chạm mắt, cô cũng k né mà cười nhạt với anh.

Cô đối với anh, giống như mỗi ng đang ngồi ở đây v, khách khí, thân mật, nhưng lại k thể tiến thêm bước nữa.

Họ từ, mãnh liệt như v.

“Băng Khuynh, tiếp sau tính thế nào? Vẫn đi nơi khác?” Tân Viên Thường cười ôn hòa hỏi.

Tay cầm đũa của Mộ Nguyệt Sâm khẽ dừng lại.

Hạ Băng Khuynh cười đáp: “Chiều mai con liền đi, tiếp sau vẫn tiếp tục đi học tập thực tiễn với thầy Quý.”

“Như v à!” Tân Viên Thường gật đầu, nghe cô nói, lòng tiếc nuối.

Hạ Băng Khuynh cúi đầu, lấy ly rượu đỏ nhấp miếng nhỏ.

Đột nhiên nghe tiếng nhàn nhạt lạnh trầm vang lên: “Cuộc sống như v, e thật sự thích?”

Ng xung quanh lần lượt buông đũa.

Vì đây k fai ng khác hỏi, mà là Mộ Nguyệt Sâm.

- -------- ----------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.