Cuối Con Đường Tình

Chương 17: Chương 17: Nụ Hôn




Bà Lâm nhanh chóng nhận ra sự khác thường, trực giác của phụ nữ vốn rất nhạy.

“Nặc Nặc, gần đây cô cãi nhau với Tiểu Từ à?”, một hôm bà không nhịn được hỏi cô.

“Đâu có”, Lâm Nặc vờ như không có chuyện gì dán mắt vào ti vi, thuận miệng hỏi: “Bố vẫn chưa về hả mẹ? Mẹ cũng không gọi điện tra khảo ư?”.

Bà Lâm nhướn mày: “Con đừng xúi mẹ làm nhưng chuyện đó. Đàn ông mà, ra ngoài rất cần thể diện”.

Lâm Nặc cười khúc khích, chồm người sang ôm chặt mẹ: “Bố lấy được mẹ, quả là có phúc”, rồi dụi đầu vào người mẹ. Bà Lâm mặt mày tươi cười rạng rỡ.

Đang trò chuyện thì cửa mở, ông Lâm thốt lên “Chà” một tiếng: “Hai mẹ con tình cảm quá nhỉ!”

Lâm Nặc nhảy cẫng lên nói: “Sau này bố về nhà sớm nhé, ở nhà với hai mẹ con con được không?”.

“Được rồi, bố sẽ cố gắng!”, ông Lâm mỉm cười nói: “Tuần sau dẫn mẹ con đi du lịch coi như đền bù, được chưa nào? Còn con thì đợi đến kỳ nghỉ bố sẽ dẫn con đi”.

“Vâng”, cô quay lại nhìn bà Lâm, bà chẳng hề có chút biểu hiện kinh ngạc nào, chỉ tủm tỉm cười, rõ ràng là hai người đã bàn bạc với nhau từ trước.

Lúc cả nhà cùng ngồi ăn cơm, cô ngẫm nghĩ, đây mới chính là cuộc sống khiến người ta cảm thấy hài lòng nhất.

Cái gì mà tình yêu tan vỡ chứ, cùng lắm là chia tay, đỡ tốn thời gian vừa phiền phức lại khổ mình, khổ người.

Việc đi du lịch nhanh chóng được tiến hành, Lâm Nặc tạm trở thành “người vô gia cư”, cơm tối hàng ngày đều giải quyết bên ngoài. Cũng may cô vẫn còn Hứa Tư Tư bầu bạn, thi thoảng cả hai ra ngoài dạo phố, thời gian trôi qua thật nhanh.

Buổi tối hai người đang ngồi trong quán kem thì Hứa Tư Tư nhận được điện thoại, vội vã quay về công ty tăng ca đột xuất. Lâm Nặc một mình đi dọc con phố trở về nhà.

Tiết trời nóng bức nhưng người đi bộ qua lại trên đường vẫn rất đông. Khi băng qua đường, cô lơ đãng quay đầu sang nhìn, dưới ánh đèn đường sáng choang, cô vừa trông thấy xe của Giang Doãn Chính.

Chiếc xe đậu ngay hàng đầu xe dài, ngoài biển số xe quan thuộc, cô còn trông thấy anh ngồi trong xe đang cúi đầu tìm vật gì.

Khẽ sững sờ, cô bước qua vạch sang đường theo dòng người. Khi đèn đỏ chuyển sang xanh, cô ngoái đầu nhìn, đèn xe choáng ngợp tạo thành dải ánh sáng chuyển động nhưng chẳng thấy bóng dáng quen thuộc đó đâu nữa.

Ngày hôm sau đi làm, cô gặp Giang Doãn Chính ngay tại cửa thang máy.

Lần này, anh cùng cô sánh vai bước vào thang máy nhân viên, anh tỏ vẻ thờ ơ trước ánh nhìn né tránh của mọi người xung quanh, tay đút vào túi quần ngắm nhìn dãy số màu đỏ đang chuyển động nhịp nhàng.

Bên trong thang máy chỉ có hai người, lúc thang máy di chuyển lên, cửa mở ra, nhân viên bên ngoài vừa trông thấy Giang Doãn Chính, tất thảy đều đứng nguyên tại chỗ chờ đợi chuyến tiếp theo.

Không khí trầm lắng, Lâm Nặc cảm thấy không quen ngày thường không nhận ra thang máy lại đi chậm đến vậy, trong lòng suy ngẫm hồi lâu, thật sự cô vẫn không hiểu vì sao tất cả đồng nghiệp đều có ý tránh né hai người.

Cô đang nghĩ có nên nói với anh chuyện tối qua mình gặp anh trên phố thì Giang Doãn Chính mở miệng hỏi: “Hôm qua sao không chào hỏi anh?”

Tối qua, chính trong khoảnh khắc cô di chuyển ánh nhìn, anh vừa ngẩng đầu lên trông thấy bóng dáng mỏng manh lướt qua xe anh, ánh mắt không kịp giao nhau nhưng anh chắc chắn cô đã trông thấy mình.

Đáng tiếc lúc đó đèn giao thông chuyển quá nhanh, lại là đường một chiều, quay xe lại tìm đã là chuyện không thể.

“À, em cứ tưởng anh đang bận”, cô cười lại thấy mình vô cùng ngớ ngẩn, bận gì chứ, bận lái xe ư?

Giang Doãn Chính thờ ơ nhướn mày, hỏi: “Làm gì đi loanh quanh ngoài phố một mình vậy?”

Cô nhún vai, mỉm cười: “Mấy ngày nay bố mẹ em không ở nhà, về nhà sớm cũng chẳng để làm gì”.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, hồi sau nói: “Tối nay cùng đi ăn cơm với anh nhé!”.

Cô “Hả” một tiếng, “Đi đâu cơ…với ai?”, ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “Vì sao?”

“Hỏi nhiều vậy?”, anh khẽ cười, “Đi cùng vài người bạn, em cũng quen đấy”.

Bạn của anh làm sao cô quen biết chứ? Cô đang định nói không đi nhưng nắm bắt thời gian là điểm mạnh của anh, chưa kịp mở miệng khước từ thì thang máy đã dừng ở tầng lầu của cô.

Cửa thang máy đối diện cánh cửa kính phòng Hành chính, bên trong đã có vài đồng nghiệp qua lại, trông thấy anh đưa tay nhấn nút mở cửa thang máy giúp, cô chẳng tiện nói gì thêm nữa đành đeo túi lên vội vã rời đi.

Bận rộn túi bụi cô gần như quên mất chuyện đó. Mãi đến khi sực nhớ ra, cầm điện thoại cô ngần ngừ hồi lâu rồi lại thôi. Ai biết được lúc này anh đang làm gì, chẳng may đang có chuyện quan trọng, cô lại gọi điện thoại hay nhắn tin khác nào quấy rối, phiền nhiễu.

Giữ khuôn phép có chừng có mực, mãi đến khi tan ca nhận được điện thoại của anh, cô mới phát hiện ra mình chẳng còn cơ hội khước từ.

Thật ra thì chuyện họ cùng nhau ăn bữa cơm cũng chẳng có gì đáng sợ đến thế.

Giờ phút này, dù Lâm Nặc cảm thấy mâu thuẫn về chuyện hai người tiếp xúc nhau quá nhiều nhưng một khi chuyện đã xảy ra, cô cũng chẳng e ngại nhiều nữa, vẫn bình thường như trước kia.

Địa điểm ăn cơm là ở một câu lạc bộ cao cấp, không gian yên tĩnh, ít người qua lại, nhưng bãi đỗ xe có đủ các loại xe.

Đi một mạch vào trong, Lâm Nặc cảm thấy bồn chồn, ánh mắt chợt thấy khuôn mặt khá quen thuộc.

Đối phương đứng dậy, hơi ngạc nhiên khẽ mỉm cười, “Chào em”. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt, cử chỉ phóng thoáng, bàn tay chìa ra trước mặt, ánh mắt sáng long lanh.

Lúc này cô mới sực nhớ, thì ra đó là bạn của Giang Doãn Chính, họ đã gặp nhau một lần ở quán rượu.

Ngồi xuống ghế, Giang Doãn Chính hỏi: “Mọi người đâu rồi?”.

“Sắp đến rồi”, Trình Tử Phi đáp, “Đang trên đường tới”.

Quả nhiên chưa đầy năm phút sau, họ lần lượt kéo đến, tất thẩy đều ăn mặc thoải mái nhưng vô cùng tươm tất, trông thấy Lâm Nặc ánh mắt không khỏi chợt dừng lại.

Có người đùa “Oa hôm nay lại dẫn bạn gái theo à? Sao không báo trước với tớ, báo hại tớ đi đường kẹt xe suýt ngủ gật”, rồi quay sang cười nói với Lâm Nặc “Tôi vẫn chưa biết quý danh cô đây?”.

Lâm Nặc cảm thấy bối rối, nghe ra ẩn ý trong lời nói của người đó, lẽ nào những buổi tụ họp riêng tư thế này họ chưa bao giờ dẫn theo bạn gái ư? Thế nhưng cô vẫn chủ động nói, “Em là Lâm Nặc”, giọng trong trẻo giòn tan. Nói xong cô quay sang nhìn Giang Doãn Chính đang ngồi bênh cạnh, thấy anh chẳng có biểu hiện gì, chỉ giới thiệu tên mọi người một lượt rồi đẩy thực đơn đến trước mặt cô nói: “Em chọn món đi”.

Đúng lúc cô đang đói bụng, vâng lời cúi đầu lật thực đơn, chẳng hề biết rằng mọi người đang đưa mắt nhìn nhau hồi lâu.

Bữa tối được dọn lên cô mới biết bọn họ còn hẹn hôm sau đi đánh golf.

Trình Tử Phi nói, “Lâm Nặc, ngày mai em cũng đi cùng nhé”, mắt lại liếc sang Giang Doãn Chính.

Bị gọi tên, cô rất ngạc nhiên, vội nói: “Đánh golf ấy ạ? Em chẳng biết đánh đâu”.

“Có sao đâu! Để Giang Doãn Chính dạy em là được mà”, là người trước đó hỏi tên cô, Chương Minh Hạo, anh ta nghịch chiếc bật lửa cười nói, “Ngày mai hai người một đội, thắng sẽ có thưởng”, giọng như trêu chọc trẻ con.

Cô vẫn một mực khước từ, nhưng Giang Doãn Chính lại không phản đối, cuối cùng hỏi ngược lại cô: “Ngày mai là thứ bảy, em bận việc gì sao? Nếu không thì cùng đi nhé!”.

Bởi lẽ bọn họ đều là chiến hữu, tụ tập bên nhau rất vui vẻ, lúc này chân mày khoé mắt của anh đều dãn ra, dáng vẻ thoải mái nhẹ nhõm, nghiêng đầu ngắm nhìn đôi mắt đen tựa đá Osidian của cô, sâu thẳm như có thể hút chọn mọi thứ.

Cô quay lại, ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy cũng được, nhưng em nói trước, em chỉ là khán giả thôi đấy”.

Chương Minh Hạo vội nói: “Vậy sao được? Anh còn định mai quyết thắng cậu ta một trận”.

Đến lúc Lâm Nặc phản ứng lại, mới hiểu rõ ý của anh ta, không khỏi cùng mọi người bật cười.

Sau đó, Giang Doãn Chính đưa cô về nhà, rồi nói: “Ngày mai mười giờ, anh đến đón em”. Cô đi được vài bước anh lại hạ cửa kính xuống nói: “Buổi tối ở một mình em phải cẩn thận”.

Cô ngoảnh đầu lại trông thấy bàn tay anh gác bên cửa kính xe, vẻ mặt vẫn lãnh đạm. Cô bật cười, lòng dấy lên cảm giác ấm áp.

“Em biết mà”, cô mím môi nói, “Anh cũng vậy, đi đường lái xe cẩn thận nhé”.

Trong bóng đêm cô như trông thấy nụ cười nhẹ nơi khoé môi anh.

Thật sự trùng hợp, hôm sau là ngày nhiều mây hiếm hoi. Dù vậy trong sân golf nhấp nhô thoáng đãng, Lâm Nặc vẫn cảm thấy nóng đến nỗi như sắp bị lột da.

Không đội mũ, không thoa kem chống nắng, đeo kính mát, khắp người đều nhễ nhại mồ hôi, mặt cô đỏ bừng bừng.

Giang Doãn Chính nắm chặt gậy đánh golf đo khoảng cách rồi quay sang nhìn cô, khoé môi nhếch lên thành nụ cười, chỉ vào chiếc xe ngay cạnh, nói: “Em lên xe ngồi nghỉ một lát đi”.

Lâm Nặc chưa kịp phản ứng thì Chương Minh Hạo chép miệng cười nói: “Cậu thật là thương hoa tiếc ngọc quá đấy”.

Giang Doãn Chính không để tâm, thậm chí chẳng buồn liếc mắt anh ta, chiếc gậy trong tay anh ta vung lên, quả bóng trắng nhỏ vút đi trong không trung tạo thành một đường vòng vô cùng đẹp mắt.

Lâm Nặc nghe lời ngồi vào trong xe, lẳng lặng nhìn mọi người trầm trồ, đến hôm nay cô mới biết anh đánh gôn cừ như vậy.

Dường như trong cuộc sống đều có một mẫu người dù làm bất kỳ việc gì cũng đều hoàn hảo, khiến người khác phải trầm trồ thán phục.

Cô chợt cảm thấy hơi xao xuyến, lồng ngực khẽ thắt lại, chẳng phải trước đây Từ Chỉ An cùng vậy sao? Hình ảnh anh đi trong khuôn viên trường diễm lệ, dáng vẻ trong sáng kiên cường cùng như phong cảnh hữu tình.

Vậy hiện giờ thì sao? Anh vẫn đang cố gắng, vẫn được xem trọng nhưng trên người anh như đeo thêm một chiếc gông nặng nề, chẳng thể nào thoải mái bộc lộ mặt tốt đẹp của mình, càng không thể nào thản nhiên đối mặt với cuộc sống.

Những việc này, dường như đến khi tốt nghiệp ra trường cô mới cảm nhận được một cách rõ rệt. Cũng như trước kia cô chưa từng có cảm giác khát khao được người khác yêu thương như hiện giờ.

Nhưng dù sao đi chăng nữa, giờ phút này đây cô cũng chẳng muốn dễ dàng buông bỏ mối tình này.

Đau thương cùng tuyệt vọng nhưng thực sự cô chẳng đành lòng.

Sân golf nằm trên đỉnh núi, không khí rất trong lành, vả lại khách qua lại không nhiều, cả nhóm vui chơi thật thoả thích.

Lâm Nặc biết bọn họ cược tiền, tuy không rõ con số nhưng chắc không ít vì thế mà khi bọn họ gọi Lâm Nặc sang chơi một gậy cô vội vàng xua tay khước từ.

Moi người đều đến đây để giải trí thư giãn, thêm vào đó nơi đây chỉ mình cô là nữ, những người khác sao chịu chiều theo ý cô chứ, cứ một mực khích lệ cô. Hồi sau, đến cả Giang Doãn Chính cũng vẫy tay nói: “Cứ ngồi xem không thấy chán sao? Em lại đây đi”. Âm thanh trong trẻo nhưng âm điệu lộ ra sự thoải mái, dáng vẻ rất hiếm khi xuất hiện ở công ty.

Lâm Nặc nhìn anh, không muốn làm anh tỏ ra mất hứng nhưng chẳng cách gì lay chuyển được anh, cô đành bước ra.

Thật ra, trước đậy cô cũng từng cùng bố và mấy chú, bạn của bố chơi, chẳng qua đó là việc từ rất lâu rồi, về sau cô rất ít cơ hội cầm gậy đánh golf. Lúc này đứng tại đây, tư thế không khỏi lộ ra vẻ cứng nhắc, bất giác ngoái đầu lại hỏi: “Thế này à?”

Giang Doãn Chính nhìn động tác của cô, nhướn mày, chỉ tay, thấp giọng nói: “Đẩy nhè nhẹ là được”.

Anh vốn định không chạm vào tay cô, để tránh cô khỏi bối rối ngượng ngùng, chẳng hiểu sao trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy khoan khoái, lực đánh cũng mạnh hơn một chút, quả bóng lăn quanh miệng lỗ, từ từ dừng lại, khoảng cách rất gần nhưng cuối cùng vẫn không lọt vào trong.

Bên cạnh cô vang lên tiếng than thở tiếc nuối, cô cũng không nhịn được giẫm giẫm chân, tính trẻ con nổi lên, nghiêng đầu le lưỡi, gương mặt tuy xấu hổ nhưng vẫn rạng rỡ.

Lẽ dĩ nhiên Giang Doãn Chính không để tâm đến việc bóng có vào lỗ hay không, trái lại thoáng chốc sức chú ý đổ dồn sang hành động của cô, tựa như cô đang làm nũng với anh, lòng chợt xao xuyến anh đưa tay vỗ về má cô.

“Không sao”, anh mỉm cười, thản nhiên dỗ dành, “Thử thêm một gậy nữa”.

Thời tiết nóng bức, ngón tay anh hơi lạnh vậy mà vừa chạm vào cô, cả gương mặt anh thoáng chốc như bị thiêu đốt.

Cô vẫn cảm thấy không quen rụt người lại theo phản xạ. Lúc này Giang Doãn Chính cũng rụt tay lại, ánh sáng rực rỡ như loé lên trong đôi mắt sâu thẳm long lanh, anh liếc nhìn cô lần nữa rồi quay sang trò chuyện cùng bạn bè.

Gậy tiếp theo có nói thế nào cô cũng không chịu đánh cứ một mực khoanh tay đứng sang một bên, nhìn Giang Doãn Chính đứng cạnh mọi người lúc thì chuyên tâm lúc thì cười nhạt. Hôm nay anh mặc áo thể thao màu trắng, tác phong hoàn toàn ung dung thoải mái, gương mặt anh thanh tú, động tác điêu luyện đẹp mắt lại đủ lực, chuẩn xác đến mức chỉ xuất hiện trong sách giáo khoa.

Rõ ràng là đeo kính mát nhưng cô vẫn cảm thấy chói mắt.

Đang nheo mắt thì có người tiến đến lại gần.

“Đang nhìn gì vậy, người đẹp?”, Trình Tử Phi cười cợt hỏi.

Cô cũng mỉm cười “Nhìn các anh đánh golf”, rồi hỏi, “Các anh thường hay đến đây à?”

“Nếu mọi người có thời gian rỗi và hứng thú”, Trình Tử Phi dừng lại cười nói, “Hôm nay Giang Doãn Chính thắng chắc rồi, chút nữa em thích quà gì nào?”

Lâm Nặc ngẩn người ra, suy nghĩ đây là cơ hội tốt để nói rõ quan hệ giữa cô và Giang Doãn Chính, thật sự không phải như họ nghĩ. Cô vừa lắc đầu, Trình Tử Phi đã hỏi: “Em vẫn còn đang đi học à?”.

Cô chớp mắt, không khỏi mỉm cười: “Em nhìn trông giống học sinh lắm à?”

Trình Tử Phi khẽ nheo mắt cúi đầu nhìn cô.

Anh chẳng nói rõ được, chỉ cảm thấy người con gái này quá trong sáng tựa như chưa từng bị hiện tượng xã hội làm vấy bẩn, cảm xúc thế nào đều lộ rõ trong ánh mắt. Cô ở bên Giang Doãn Chính chẳng hề vì tiền bạc hay dục vọng, trái lại chỉ như một người bạn nhỏ mơ màng đón nhận sự quan tâm chăm sóc của cậu ta, không hề khoe khoang cũng chẳng hề tỏ ra vui vẻ, mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên.

Xưa nay hiếm khi Giang Doãn Chính dẫn theo bạn gái theo cùng, những buổi gặp mặt riêng tư tựa như hôm qua cô là người con gái đầu tiên và cũng là người duy nhất xuất hiện cạnh cậu ta. Giọng điệu cùng biểu cảm dịu dàng của Giang Doãn Chính khiến bọn anh được một phen kinh ngạc còn cô lại chẳng hề hay biết gì.

Trình Tử Phi bật cười, nhìn cô trả lời chẳng ăn nhập gì cả: “Cô gái à, phải biết giữ gìn làn da của mình”. Nói rồi anh tìm trong túi rồi lôi ra một chiếc quạt mini cho cô sau đó rảo bước cầm chiếc gậy đánh golf hoà vào cùng nhóm bạn.

Ăn cơm tối xong, trên đường về nhà, Lâm Nặc cười hi hi nói: “Trình Tử Phi ngỡ rằng em vẫn còn là học sinh cơ đấy!”.

Giang Doãn Chính nghiêng đầu nhìn cô, hỏi: “Đáng để em vui thế sao?”

“Đương nhiên rồi”, cô mỉm cười, bởi xưa nay bản thân cô cự tuyệt xã hội phức tạp, thế nên việc liên tưởng cô với khuôn viên trường học trong sáng tươi đẹp, dường như là một lời ca ngợi.

Đèn đỏ, xe dừng lại.

Ánh đèn neon sáng nhấp nháy hắt lên đường nét mềm mại trên khuôn mặt cô, Giang Doãn Chính quay sang thấy nụ cười cong cong nơi khoé mắt cô, đôi môi mềm mại căng mọng, quyến rũ không gì bằng.

Anh chợt trầm mặc còn cô vẫn chuyện trò trong vô thức, rằng trưa nay trời nóng quá, rằng cô nhìn thấy một nữ huấn luyện viên xinh đẹp bên ngoài sân golf, cuối cùng còn bàn luận về những món ăn ở nhà hàng tối nay. Huyên thuyên một hồi cô chợt cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn. Lúc này, cô chuyển ánh nhìn từ những tủ kính trưng bày sát nhau quay lại khoang xe rồi đến khuôn mặt anh.

Phút chốc ánh mắt cô lọt vào đôi mắt sâu đen thẳm đó, đôi mắt ấy như hút trọn tất thảy mọi thứ, sâu thẳm không đáy nhưng lại như có ánh sáng rực rỡ.

Có lẽ vừa rồi nói quá nhiều, miệng hơi khô, cô liếm môi theo phản xạ. Thực ra cô cảm thấy bối rối thậm chí còn nhận ra tia nhìn nguy hiểm lạ thường. Một giây sau, khuôn mặt rất mực anh tú ngay đối diện đột nhiên được phóng to lên, ập thẳng đến.

Cô hoảng hốt lùi ra sau, khuỷu tay chống lên thành xe nhưng vẫn ngửi thấy mùi hương nước hoa trên người anh, nhàn nhạt, hoà quyện cùng mùi thuốc lá, kể cả nụ hôn của anh cũng cuốn hút.

Cô gần như chẳng thể suy nghĩ được gì, chẳng nhớ gì nữa cả, chỉ biết rằng khi gáy sắp đập vào cửa kính, một bàn tay kịp thời đỡ lấy.

Ngay lập tức, trước mắt cô là một màu đen kịt, chỉ thấy hơi ấm nóng bỏng mãnh liệt trên môi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.