Cuối Con Đường Tình

Chương 33: Chương 33: Tình Yêu Đấu Vật




Vì cuối tuần trước tăng ca nên Lâm Nặc được thêm một ngày nghỉ bù ở nhà xem phim cùng Hứa Diệu Thanh, hai người nằm ì trên sofa cả ngày, cơm trưa cũng đặt mua ở ngoài. Hộp bánh pizza đặt trên bàn trà, Hứa Diệu Thanh mãn nguyện hài lòng nói: “Thật là ước gì ngày nào cũng được như thế này?”.

Màn hình chậm rãi hiện lên hàng chữ phụ đề cuối cùng, điện thoại Lâm Nặc đổ chuông, hóa ra là điện thoại của gara xe thông báo cô đến lấy xe.

Hứa Diệu Thanh nói: “Bây giờ á? Tăng ca à, hiệu suất cao thật đấy”.

Lâm Nặc thay quần áo, màn đêm đã buông xuống ngoài cửa sổ, cô hỏi: “Đi cùng tớ nhé? Nhân tiện ra ngoài ăn cơm luôn”.

Đợi đến khi hai người bước vào thang máy thì Hứa Diệu Thanh đột nhiên nhận được thông báo của cơ quan, phải thay ca đột xuất. Cuối cùng, Lâm Nặc đành đón xe đến gara một mình.

Chiếc xe nằm đó, hoàn toàn chẳng thể nhận ra chút dấu vết va đập nào.

Cô cảm ơn thợ sửa xe đang cầm khăn bông lau tay, anh ta nói, “Lần sau lái xe phải cẩn thận nhé!”, rồi còn đưa chìa khóa cho cô, “Cô lái thử hai vòng quanh đây xem còn chỗ nào cần chỉnh nữa không?”. Cô gật đầu, vừa mở cửa xe thì thấy có ánh đèn lóe sáng từ xa.

Ánh đèn xe sáng rực.

Hóa ra bên đó còn đỗ một chiếc xe, vừa rồi khi đến đây cô chẳng để ý, lúc này mới trông thấy rõ, chợt dừng hành động lại.

Thế nhưng, người bước xuống xe ngay sau đó chỉ có Trợ lý Từ, anh chào bảo cô: “Đưa chìa khóa cho tôi, để tôi chạy thử”.

Cô nắm chặt lấy tay nắm cửa, hỏi, “Sao thế?”, ngẫm lại cảm thấy không phải cho lắm, nên cô lại hỏi: “Trùng hợp thế, sao anh cũng đến đây?”.

Trợ lý Từ không dám nói là mình cố ý đến đây đợi cô, hai lần trước lần nào cũng “buồn bã ra về”, tuy rằng Giang Doãn Chính không thể hiện ra mặt nhưng tâm trạng anh không vui chính là sự thật không thể chối cãi gì được, gương mặt sa sầm, dáng vẻ đầy tâm sự khiến bầu không khí xung quanh đều ngưng đọng lại.

Lâm Nặc chẳng đợi anh đáp, tự động mở cửa xe ngồi vào trong, cửa kính xe hạ xuống, cô xua tay: “Anh về đi”. Trong lòng đã sáng tỏ nên càng cảm thấy bất lực cùng bối rối, thực sự cô không hiểu Giang Doãn Chính muốn làm gì.

Trợ lý Từ như đã lường trước, thở dài rút điện thoại ra, ấn hai phím rồi chuyển sang cho cô, nói: “Đừng làm khó tôi vậy chứ, cô tự nói với anh ấy đi!”.

Nhạc chờ kéo dài hồi lâu, đến nỗi Lâm Nặc tưởng rằng điện thoại chẳng cách gì gọi được, rốt cuộc cô nghe thấy giọng trầm thấp vọng lại từ đầu dây bên kia: “A lô”.

Giọng rất rõ ràng, âm tiết cuối ngâm nga bên tai hồi lâu. Cô ngừng lại một lát rồi mới nói: “Là em”.

Bên kia chẳng nói lời nào, dường như chẳng ngờ rằng lại là cô, ống nghe vang lên hơi thở nặng nề.

Cô lại nói: “Chuyện xe cộ cám ơn anh đã giúp, nhưng giờ thì hãy để trợ lý Từ về đi!”.

Sân sau gara xe rộng rãi bằng phẳng, bốn góc mỗi góc là một trụ đèn, có lẽ cũng cũ rồi, một chiếc trụ đèn đã hỏng, tranh tối tranh sáng chớp lóe không ngừng, bên chiếc đèn có vài chú thiêu thân và muỗi vây quanh trong đêm hè.

Trong chốc lát, điện thoại chẳng còn chút âm thanh nào, Lâm Nặc thẫn thờ nhìn chăm chăm nơi ấy.

Những sinh mệnh bé nhỏ lao vào lửa, chỉ vì chút ánh sáng cùng sự ấm áp không thực tế, rốt cuộc là ngốc nghếch hay là dũng cảm đây? Hoặc có lẽ, sự hấp dẫn đó quá lớn khiến chúng chẳng thể nào cự tuyệt.

Hồi sau, cô cụp mắt xuống, nói: “Sau này anh đừng lo cho em nữa, được không? Hãy để chúng ta giống như hai năm về trước, được không?”.

Cô cứ ngỡ mình nói vậy anh sẽ nổi giận nhưng không phải, Giang Doãn Chính chỉ nói: “Đưa điện thoại cho tiểu Từ”.

Cô chuyển lại điện thoại, khởi động xe, đạp chân ga phóng vút ra sân sau bãi đỗ xe.

Thợ sửa xe chỉnh bộ truyền động rất tốt, cả đoạn đường xe chạy rất êm, dường như còn dễ đi hơn lúc mới mua nữa. Đảo hai vòng quanh khu vực lân cận, giao thông khá ổn, ba, bốn phút sau cô liền cho xe quay về.

Đêm mùa hạ, đèn trước hắt ra hai chùm sáng rực, gần như có thể trông thấy những hạt bụi li ti trôi nổi trong ánh sáng.

Cô nhìn trân trân giữa sân gara, nheo mắt lại, cứ ngỡ mình nhìn nhầm, nới lỏng chân ga đạp phanh, phanh xe theo tiềm thức. Chiếc xe đột ngột dừng lại, cuốn theo những hạt bụi nhỏ li ti.

Cô tháo dây an toàn, hai ba người chạy lại, một người trong số đó mở cửa xe, ngón tay thon dài nắm chặt lấy cánh tay cô, lòng bàn tay mát lạnh khẽ dùng sức kéo cô ra ngoài.

Giang Doãn Chính kéo cô đi chẳng nói một lời, mãi đến khi đẩy cô vào trong xe mình anh mới nói: “Xe của em một lát để tiểu Từ lái xe về, đậu ngay dưới nhà em, giờ thì anh muốn nói chuyện với em”.

Lâm Nặc chẳng ngờ anh lại đến đây, vẫn đang sững sờ chưa nghĩ đến phản kháng, động tác của anh lại cực kỳ nhanh, cài số đạp chân ga lao vút đi, chiếc xe của cô lui dần thành chấm đỏ nhỏ trong gương chiếu hậu.

Xe chạy một mạch, phong cảnh hai bên đường lướt rất nhanh.

Giang Doãn Chính lái chiếc xe thể thao, khung xe cực thấp, tốc độ nhanh, dường như dán chặt vào mặt đất lướt đi như bay. Lâm Nặc chưa bao giờ nhìn thấy chiếc xe này, không quen lắm với tốc độ xe, cảm thấy sợ hãi, nắm chặt dây an toàn.

Xe đỗ lại bên bờ sông, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm. Giang Doãn Chính hạ mui xe, làn gió nhẹ về đêm ập đến mang theo hơi nước vô cùng mát mẻ.

Bên kia bờ sông là ánh đèn rực rỡ huy hoàng, thi thoảng vài chiếc ca nô chậm rãi lướt trên sông, tiếng còi ngân vang kéo dài, vang vọng hồi lâu trên mặt nước.

Quang cảnh về đêm tĩnh lặng tuyệt vời, Lâm Nặc tạm thời quên đi ý định ban đầu, không kiềm được ngước lên ngắm nhìn sao trên bầu trời.

Thường ngày cao ốc mọc san sát nhau trong trung tâm thành phố, đến cả bầu trời cũng xám xịt, hiếm khi có cảnh tượng như hôm nay. Trên đỉnh đầu là màn đêm thăm thẳm, chạm trổ hàng ngàn vì sao tỏa sáng rực rỡ đến diệu kỳ.

Cô muốn tìm dải ngân hà, bởi lẽ lúc nhỏ cô vẫn thường nghe nói đến nhưng bản thân chưa lần nào thực sự trông thấy. Thế nhưng sao đêm nay quá nhiều, nhiều đến mức cả bầu trời là một dải ngân hà rộng lớn, mênh mông vờ bờ bến.

Đến khi hơi mỏi cổ, cô mới cúi đầu, bất ngờ đối diện với ánh mắt Giang Doãn Chính. Nhờ vào ánh đèn đường, cô có thể trông thấy những vằn máu li ti dưới đáy mắt anh, cô sực nhớ đến tiếng thở nặng nề trong điện thoại trước đó, liền hỏi: “Anh đã uống rượu à?”.

Anh đáp: “Ừ, vừa rồi có tiệc xã giao”.

“Vậy sao còn lái xe nữa? Mà còn lái nhanh như vậy!”

Anh cảm thấy buồn cười, khẽ nhếch môi: “Cái này anh phải hỏi em mới đúng. Xe của em là ai mua tặng mà chẳng chịu tập luyện thuần thục rồi hẵng ra đường. Nghe nói là vì tránh người đi đường mà bị tông vào đuôi xe hả? Lái xe sao lại không tập trung vậy? Anh thấy sau này em đi taxi sẽ an toàn hơn”.

Giọng nói anh càng trở nên trầm thấp, mùi rượu thoang thoảng, phảng phất toát ra từ lồng ngực anh, nhàn nhạt xao động lòng người. Ngực Lâm Nặc thắt lại, lúc xảy ra tai nạn tinh thần cô bị phân tán chỉ vì trong mắt cô tràn ngập bóng hình anh.

Cô cười gượng, quay đi không nhìn anh, chỉ nói: “Sau này em sẽ chú ý, chẳng thể vì mắc ngẹn mà bỏ cơm, nếu như không tập luyện thì e rằng cả đời sẽ không bao giờ biết lái xe”, ngưng một lát, giọng cô dịu lại, trong đôi mắt đen láy như ánh lên tia sáng mờ mờ; “Giống như em và anh vậy, lúc đầu anh chiều chuộng em, em cứ ngỡ rằng mình sẽ chẳng thể nào rời xa anh được nhưng rồi thì sao nào? Sự thật chứng minh rằng không có anh em vẫn sống được. Ban đầu, khoảng thời gian em rời xa anh tuy em rất buồn nhưng mọi thứ rồi cũng trở nên tốt đẹp. Lúc đầu anh nói chia tay thì đừng bao giờ gặp lại nhau nữa, giờ thì em phát hiện ra quyết định của anh hoàn toàn đúng. Dường như tất cả những quyết định của anh đều đúng cả. Khoảng thời gian hơn hai năm không gặp, không liên lạc thực sự khiến chúng ta dần quen với cuộc sống mới, có thể…”. Cô nghiêng đầu, ngẫm nghĩ những lời nói tiếp theo nên ngừng lại.

Thật ra chỉ vài giây sau đó hoặc có lẽ trong tích tắc, cô nghe thấy anh nói trước khi cô mở miệng: “Quay về bên anh nhé”. Giọng trầm thấp dường nhe bị gió thổi tan ra.

Cô sửng sốt, quay sang thấy anh khẽ mím chặt môi, đường nét hiện lên rõ rệt, còn cả đôi mắt sâu đen long lanh chẳng hề gợn sóng ấy lại đang ánh lên bóng dáng nhỏ nhắn của cô.

Vừa rồi anh đang nói gì vậy? Cô ra sức suy nghĩ, thậm chí còn hoài nghi liệu có phải đó chỉ là ảo giác. Sao có thể thế chứ? Giang Doãn Chính làm sao có thể thốt ra những lời này chứ? Anh xưa nay luôn kiên định, quyết đoán, chưa bao giờ chịu quay đầu lại.

Vì thế mà, nhất định là ảo giác của cô… có lẽ mãi chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình nên mới xuất hiện ảo giác này.

Cô thầm cười, vờ như chẳng có gì quay đi ngắm nhìn bóng nước long lanh trên mặt sông. Trong tích tắc, cằm bị nắm chặt lấy, anh buộc cô phải nhìn thẳng anh. Khoảnh khắc này, cô trông thấy đáy mắt anh lóe lên sự giận dữ cùng bối rối.

“Rốt cuộc em có nghe thấy anh nói không vậy?”, Giang Doãn Chính khẽ nghiến răng, ngắm nhìn gương mặt vô tội, gần như chỉ muốn bóp chết cô.

Lúc này cô ngẩn người ra.

Hóa ra, không phải ảo giác.

Cô lắc đầu, rồi như bừng tỉnh, cắn chặt môi gật đầu.

Ngón tay bóp chặt cằm cô khẽ nới lỏng.

“Nghe thấy rồi”, cô dừng lại, “Nhưng mà, thôi đi”.

Anh cau mày: “Em nói cái gì?”

Cô mỉm cười. Rõ ràng lời lẽ thốt ra sắc nhọn tựa mũi dao đang cứa vào trái tim cô nhưng cô vẫn mỉm cười nói: “Em không muốn quay về bên anh”.

Anh bỗng dùng sức, cằm nhói đau, cô cảm thấy sắp không chống cực nổi, cảm giác đau xót khó chịu trong mắt. Cuối cùng nước mắt tuôn trào, hơi nước mỏng manh che phủ tầm mắt, đến cả gương mặt của anh cũng trở nên mờ ảo.

Trong làn nước mắt mờ mờ, cả hai đều im lặng nhưng cô bắt đầu ân hận. Nỗi ân hận ban đầu tựa như sợi chỉ phất phơ quấn lấy lý trí rồi dần tuôn trào mãnh liệt chẳng cách gì ngăn được, cô bỗng muốn chụp lấy, cứu vãn chút gì đó. Thế là không kiềm chế được, cô hỏi: “Nếu như em đồng ý thì sao? Nếu em đồng ý thì anh cho em cái gì nào?”.

“Tất cả những gì em muốn”, anh ngừng lại, đôi mắt đen như mực khẽ lóe sáng, con tim cô dần nặng trĩu thay anh nói tiếp: “Trừ chuyện hôn nhân ra, đúng không?”.

Dường như niềm hy vọng vừa nhen lên bỗng bị dập tắt, đến nhanh mất đi càng nhanh hơn, cả thế giới trống rỗng chỉ còn lại sự tỉnh táo.

Cô nhìn anh qua làn nước mắt, cảm thấy anh tàn nhẫn quá, đột nhiên chẳng muốn vờ như mình chín chắn trưởng thành, chỉ muốn bản thân bồng bột cao ngạo một lần. Cô gạt tay anh ra, rõ ràng là vô cùng giận dữ nhưng vẫn cười gượng nói: “Chính là nói anh muốn em làm người tình của anh ư?”.

Giang Doãn Chính nhíu mày, thực sự không thích cô ví bản thân như vậy.

Cô nhướn mắt, đắc ý nói tiếp:”Xem ra anh thực sự yêu em rồi ư? Nói thật, em thực sự không ngờ có ngày hôm nay, anh yêu cầu một người đã trở thành quá khứ quay về bên anh. Tình yêu là vậy đấy, ai cúi đầu trước thì kẻ đó thua cuộc, chí ít hiện giờ có thể chứng minh rằng, so ra thì có vẻ như anh cần em hơn thì phải. Thế nhưng em có điều kiện, nếu anh không chịu vì em mà thay đổi quan điệm, vậy thì em sẽ mãi mãi không đồng ý”.

Cô nói xong liền đẩy cửa xe xuống. Gió sông thổi mạnh, cô không kìm được khẽ rùng mình, chẳng phải vì lạnh mà chính là vì ánh mắt của Giang Doãn Chính.

Ánh mắt lạnh lùng, toát ra luồng hơi mát lạnh.

Cô hiểu rõ lời lẽ của mình đã chọc giận anh thế nhưng anh bỗng cười nhẹ giống như tự trào. Chiếc xe thể thao màu bạc khởi động, tiếng rít gào của động cơ vang lên, chiếc xe lao vút đi.

Cuối cùng Lâm Nặc bắt taxi về nhà, nhận lấy chìa khóa xe từ nhân viên quản lý căn hộ. Hứa Diệu Thanh vẫn chưa về, căn phòng tối đen như mực, cô đi thẳng vào phòng gọi cú điện thoại.

Hứa Tư Tư đã “thành tài về nước”, cuối cùng cô đã tìm được người để trút bầu tâm sự, cô kể ngọn ngành cho cô ấy nghe.

Hứa Tư Tư nghe xong, kinh ngạc hỏi: “Giang Doãn Chính phản ứng thế nào?”.

Cô mỉm cười, “Nổi giận chứ sao!”, nhớ đến nụ cười tự trào của anh lúc sắp rời đi, lòng khẽ nhói đau.

Hứa Tư Tư nói: “Cũng phải. Cậu đối xử với anh ấy như vậy, e là chuyện xưa nay chưa từng có. Nhưng phàm là những người kiêu ngạo ai cũng chẳng thể chịu được”. Ngưng lại trong giây lát cô hỏi tiếp: “Hiện giờ cậu cảm thấy thế nào?”.

“Rất tốt”, cô gần như không nghĩ ngợi gì liền nói. “... Tư Tư, e rằng hiện giờ tớ hơi hối hận. Khi nãy tớ đứng bên bờ sông đợi một lúc, rõ ràng biết rằng anh ấy chẳng quay lại ấy vậy mà tớ vẫn cứ chờ. Cậu nói xem, tớ làm vậy có phải là đang tự làm khổ mình không?”.

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng thở dài thườn thượt, lát sau mới hỏi tiếp: “Thế tiếp theo cậu định thế nào?”.

“Chẳng biết nữa”, cô lấy tay quấn lấy dây điện thoại, trong lòng thực sự cảm thấy khỏ chịu. Rõ ràng là yêu nhưng lại chẳng dám tiếp cận, chỉ vì không nhìn thấy hi vọng cùng đích đến. Có lẽ với người khác điều đó chẳng là gì nhưng với cô lại khác. Cô là người luôn tin vào hôn nhân.

Cô vốn không phải là người lý trí nhưng vẫn hiểu rằng nếu Giang Doãn Chính e sợ thì sẽ chẳng đến tìm cô, mà cũng chính vì lẽ đó nên cô mới cô mới không ngừng suy nghĩ, nếu như khi ấy cô nhận lời thì sao nào?

Thực ra cô vẫn dao động.

Nếu như vừa rồi anh lái xe quay trở lại thì kết cục sẽ ra sao ngay cả bản thân cô cũng chẳng thể khẳng định được.

Trước khi gác máy, đúng lúc ấy ngoài cửa vọng lại tiếng động, Lâm Nặc nói: “Chị họ của cậu về rồi kìa”. Cô vừa dứt lời liền nghe thấy Hứa Diệu Thanh gọi: “Đi ăn khuya không?”.

Cô tạm biệt Hứa Tư Tư còn hẹn đến lúc đó sẽ ra sân bay đón, rồi bước ra khỏi phòng.

Hai người đi ăn cháo, tiệm cháo niêu chính thống Triều Sơn, đắt khách đến mức tới đây ăn phải ngồi chung bàn.

Lâm Nặc nhìn quanh liền nghe thấy có người gọi, nhìn theo hướng âm thanh phát ra thì thấy một người đang giơ tay lên, nụ cười trên gương mặt đầy tự nhiên.

Cô kinh ngạc liền cùng Hứa Diệu Thanh bước sang.

Trì Nhuệ đích thân đứng dậy kéo ghế cho bọn cô, cười nói: “Gần đây cậu bận gì thế? Chẳng ngờ rằng cậu cũng cùng bạn học ra ngoài tụ tập”.

Hứa Diệu Thanh thích nhất món cháo tôm, liền gọi một nồi cháo to, quay sang hỏi ý kiến Lâm Nặc thấy biểu cảm của cô hơi là lạ.

“Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ?”, Lâm Nặc hỏi cô gái ngồi cạnh Trì Nhuệ.

“Sư tỷ”, chất giọng của đối phương giòn tan, hai má lộ ra hai núm đồng tiền rất sâu.

Lâm Nặc liền nhớ ra ngay, năm ấy cô đến trường đại học Z để diễn thuyết và đã gặp cô em này, chỉ là vì sau đó chuyện phỏng vấn nữ sinh này lại do bộ phận nhân sự của Công ty xây dựng trực tiếp phụ trách nên cô không biết rốt cuộc cô ấy có được làm việc tại Tập đoàn Dung Giang không.

“À! Đúng rồi, hai người học cùng trường. Trùng hợp quá!”, giọng Trì Nhuệ đầy kinh ngạc, mỉm cười giới thiệu, “Lâm Nặc, đây là Triệu Giai bạn gái tớ”.

Bạn gái... Lâm Nặc nhìn Triệu Giai chăm chú, còn nhớ năm đó tại trường đại học Z Lâm Nặc cô đã thấy cô ấy ngưỡng mộ Từ Chỉ An như thế nào.

Cô gái nhỏ nhắn ấy rất ngưỡng mộ những người tài giỏi, cao quý, chẳng chút mảy may che giấu lòng ái mộ của mình.

Nhưng hiện giờ chỉ xét riêng về tính cách thì Trì Nhuệ và Từ Chỉ An lại là hai người của hai thế giới khác nhau.

Nhìn thấy hai người trước mặt mình thể hiện tình cảm ngọt ngào, thân thiết rất tự nhiên, cô thầm thở dài, cười nói: “Cảm giác về tình yêu công sở rất vui đúng không?”.

Trì Nhuệ nói: “Bọn tớ kín tiếng lắm, tuy công ty không phản đối nhân viên yêu nhau nhưng làm rùm beng lên cũng có ý nghĩa gì đâu? Vả lại thường ngày đi làm xa nhau, cũng chỉ những lúc thế này mới hẹn hò cùng ăn uống chút gì thôi”.

Thế nhưng Lâm Nặc lại nghĩ, chuyện này sao che giấu được chứ? Dẫu cho có thận trọng đến đâu đi chăng nữa, rồi cũng có ngày sẽ lộ ra. Hệt như năm xưa cô cùng Từ Chỉ An nắm tay nhau trước cửa nhà hàng đúng lúc đó bị Giang Doãn Chính trông thấy.

Vậy mà sau này ở cạnh Giang Doãn Chính, cô cũng kiên quyết không công khai, sợ làm ảnh hưởng không tốt nhưng anh lại chẳng để tâm. Trước mặt bao người đích thân lái xe đưa rước, thái độ thể hiện rất rõ ràng khiến cô cảm thấy ngọt ngào.

Triệu Giai tính tình cởi mở, Hứa Diệu Thanh cũng vậy, bốn người mau chóng trở nên thân thiết.

Trong lúc trò chuyện, Trì Nhuệ thuận miệng hỏi: “Cậu còn nhớ Đinh Tiểu Quân chứ?”.

“Đương nhiên là nhớ”.

“Nghe nói cậu ấy đã có bạn trai, sắp cưới rồi đấy”.

“Nghe nói ư?”, Lâm Nặc lấy làm lạ nói, “Chẳng phải bọn cậu làm cùng phòng ư?”.

Trì Nhuệ lắc đầu: “Thuyên chuyển đi lâu rồi. Sau khi cậu thôi việc không lâu cô ấy cũng bị điều sang công ty con ở ngoại tỉnh rồi”.

Lâm Nặc tỏ vẻ thờ ơ, hớp ngụm cháo nói: “Thế à, tớ chẳng biết gì cả”.

“Tất nhiên rồi, bọn cậu xưa nay lúc nào chẳng đối đầu nhau”.

Cô ngước lên không kìm được bật cười: “Nói bậy, sao cậu biết?”.

“Cơn sóng ngầm mãnh liệt giữa những người phụ nữ quá rõ ràng. Chúng tớ đều biết cả chẳng qua là không muốn nói ra mà thôi.”

Lúc này Triệu Giai mới chen vào: “Cái chị Đinh Tiểu Quân ấy em mới chỉ gặp hai lần, không ấn tượng gì lắm nhưng lại tạo cho người khác chẳng ra sao cả”. Cô bé tính vẫn trẻ con, vì có thiện cảm với Lâm Nặc nên mới tỏ ra thiên vị. Trì Nhuệ nhéo má cô bé, cười nói: “Tự mình mâu thuẫn! Đã không có ấn tượng gì thì sao còn cảm giác chứ! Không được nói xấu người khác!’.

Cô ấy rất phối hợp, dẩu môi gật đầu, dáng vẻ vô tội, mắt to tròn như búp bê, mọi người đều bị cô làm cho cười phá lên, hồi sau Trì Nhuệ lại nói: “Nghe nói bạn trai của cô ấy cũng là nhân viên công ty bọn mình đấy”.

Đây lại là chuyện vô cùng kinh ngạc, Lâm Nặc không khỏi tò mò: “Ai? Tớ quen chứ?”.

“Chẳng biết nữa. Chỉ mới nghe nói thôi, tớ cũng chưa gặp mặt. Lần trước có người nhắc đến tên, tớ quên mất rồi.”

Ba người phụ nữ đang ngồi chẳng hẹn đều tỏ ra tiếc nuối, mất hứng, rõ ràng là thiếu mất điều kiện tiên quyết để tạo nên đề tài buôn chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.