Cưới Ma

Chương 29: Chương 29: Hình như là đáp án




Lục Lục tỉnh giấc thì đã hoàng hôn, không thấy Chu Xung trên giường bèn gọi: “Chu Xung!”

Không thấy trả lời.

Cô xuống giường, cô vào thư phòng rồi ra ban công. Không có. Cô lại vào toilet cũng không có. Cô lên gác gọi to: “Chu Xung!” Im lặng.

Anh ấy đi đâu nhỉ?

Lục Lục cầm di động gọi: “Anh chạy đi đâu thế?”

Chu Xung: “Anh đi tìm các chiến hữu.”

“Chiến hữu nào?”

“Có nói ra em cũng không biết họ đâu.”

“Để làm gì?”

“Giải mật mã trên tờ giấy này. Em cứ ngủ thêm đi. Phụ nữ thiếu ngủ da dẻ sẽ nhăn nheo.”

“Anh về sớm nhé, em sợ lắm!”

“Được! Sẽ về đến nhà trước khi trời tối.”

Lục Lục đặt di động xuống, rồi ra đi-văng ngồi.

Đêm nay cô và Chu Xung đều ở nhà, liệu hàng xóm bên dưới có còn nghe thấy tiếng gõ sàn nhà nữa không? Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, Lục Lục vào thư phòng bật máy tính. Kể từ hôm mua về cô chưa dùng nó lần nào.

Đã nhiều ngày không chơi game “World of Warcraft”, cô thấy nhớ nó làm sao.

Trong này có miền đất thánh Kalimdor, có vương quốc Đông Đô, có vùng ngoại vực, có vùng băng hà Northrend. Đó là một thế giới rất đặc biệt. Ví dụ vùng ngoại vực địa hình rất dốc, tựa như đời người gian nan. Một số khu vực bồng bềnh trong vũ trụ có thể bay lượn; có khu vực lại tràn ngập tiên khí thanh cao, Lục Lục có cảm giác đó là tổ ấm tình yêu. Cũng có khu vực chập chờn yêu khí tà độc, hết sức bí hiểm. Nhưng đừng sợ, chỉ cần dốc sức tác chiến thì ta có thể đánh bại bất cứ thế lực hắc ám nào. Điều quan trọng nhất trong thế giới này là nếu chết thì ta có thể được tiên nữ cứu cho sống lại, ta luôn trường sinh bất tử…

Màn hình đã sáng, cô để ý xem thùng rác. Trong đó lại xuất hiện một file! Cô mở thùng rác, thấy một tấm ảnh ở dạng JPEG; trước khi mở, nó là một biểu tượng mặt trời đỏ ối, lại có cả núi sông, thuyền buồm chẳng biết ở thế giới nào. Lúc này ánh mặt trời thật đang hắt vào cửa sổ. Lục Lục đăm đăm nhìn cái biểu tượng, cô không còn tâm trạng nào để xóa nó đi nữa. Không còn nghi ngờ gì, nó vẫn là tấm ảnh cưới ma, chẳng rõ nó lặng lẽ quay trở lại cuộc sống của cô từ lúc nào.

Lục Lục thấy sợ cái thùng rác trong Laptop này, cô bỗng nghĩ đến một vấn đề: có thể xóa bỏ thùng rác hay không? Cô nhấp chuột vào thùng rác: không có lựa chọn Delete, cũng tức là bất cứ thứ gì trong máy cũng có thể xóa nhưng cái thùng rác chứa mọi thứ bị xóa thì lại không thể xóa bỏ. Như thế nó sẽ mãi mãi là trạm tiếp nhận tấm ảnh cưới ma. Lục Lục không còn bụng dạ nào để chơi game nữa. Cô hiểu rằng kể từ hôm cô trót nói “trong máy tính có một đôi mắt” thì cô đã bị một thứ gì đó đeo bám, như một cơn ác mộng vĩnh viễn không thể thoát khỏi nó trừ phi tỉnh giấc. Vậy phải làm gì để tỉnh giấc trong cuộc đời thực? Không ai có thể cho Lục Lục đáp án. Trốn tránh, không phải là một biện pháp. Chỉ còn cách đối thoại với đôi mắt trong máy tính thì mới biết nó muốn gì, và qua đó mới biết những người mất tích đang ra sao?

Trời đã tối hẳn, Chu Xung vẫn chưa về. Căn nhà yên tĩnh hết mức. Lục Lục không biết hàng xóm trên dưới xung quanh có ai ở nhà không. Những bức tường ngăn cách nhau không thể xuyên qua, chúng chia cách thế giới thành muôn mảnh nhỏ, bên trong mỗi mảnh chứa đựng tình yêu của các gia đình và các cặp đôi.

Ngồi trước máy tính, cô lẩm bẩm: “Ta biết ngươi đang nhìn ta không ngớt.”

Máy tính im lặng.

“Ta muốn nghe ngươi nói.”

Vẫn im lặng.

“Ngươi từng bảo ta đeo tai nghe thì có thể nghe thấy ngươi nói chuyện. Bây giờ ta đeo đây.”

Nó vẫn im lặng.

Lục Lục đeo tai nghe lên, rồi cắm giắc vào ổ cắm của Laptop. Chờ một lúc lâu, chỉ có tiếng lạo xạo của tai nghe chứ không thấy gì khác: “Ta muốn biết ngươi muốn ta làm việc gì?”

Máy tính im lặng.

Lục Lục dừng một lát, nói tiếp: “Ngươi là người trong tấm ảnh cưới ma chứ gì?

Hình như câu này đã phạm húy, tai nghe bỗng “tu tu” rít lên rất chói tai, Lục Lục vội giật phắt tai nghe ra rồi ném nó xuống sàn nhà. Rồi cô nghe thấy di động đổ chuông gấp gáp. Cô nhìn vào máy tính và lùi dần ra khỏi thư phòng, sang phòng khách cầm di động trên bàn lên. Chu Xung gọi. Cô bỗng thấy lo lắng, muộn thế này mà anh vẫn chưa về, có chuyện gì xảy ra chăng?

“Chu Xung!”

“Anh đã biết những hình vẽ này là gì rồi!”

Lục Lục ngạc nhiên: “Ai đã giải mã cho anh?”

Chu Xung: “Một người quen là giáo viên. Nó không phải mật mã gì cả, gã họ Khương toàn nói láo. Nó chỉ là chữ nổi dành cho người khiếm thị thôi.”

Lục Lục hiểu ra ngay: người mù kia đưa cho cô mảnh giấy đó, cô không ngờ nó chính là chữ nổi! Có những lúc tư duy của ta rất ngớ ngẩn, mất đi sự tỉnh táo vốn có.

Lục Lục hỏi: “Anh ấy biết nó có ý nghĩa gì?”

Chu Xung: “Anh đến trường dành cho người khiếm thị, nhờ một thầy giáo phiên dịch ra, anh ta nói ba chữ ấy… em thử đoán xem?”

Dường như thần kinh của Lục Lục sắp đứt hết: “Anh nói đi!”

Chu Xung: “Kế đoạt mệnh!”

Lục Lục: “Kế đoạt mệnh, nghĩa là sao?”

Chu Xung: “Anh cũng chịu. Về nhà sẽ nói sau.”

Lục Lục ngồi xuống đi văng, đầu óc cô bỗng hiện lên một hình ảnh. Một cô gái mặc áo cưới đầy màu sắc ngồi ngay ngắn trên ghế, nhắm mắt, khuôn mặt trắng như trát phấn, ngọ nến bên cạnh đang nhảy nhót tỏa sáng; một phụ nữ có tuổi mặt áo chẽn màu sáng, đi giày đen thêu hoa đang trang điểm cho cô gái. Bà bắt đầu kẻ lông mày đen, đánh mí mắt xanh, vẽ lông mi dài, tô môi son… tiếp đó, bà ta cài một cái trâm dài lên mái tóc cô gái, mái tóc sao mà dài và đen mượt! Nhìn kỹ, chuôi cái trâm tinh xảo ấy lại ở phía bên phải đầu cô ta, mũi trâm dài nhọn thò sang bên trái… nếu bước lại gần thì mới thấy đó không phải là cái trâm mà là một cái kim rất dài. Kim không cắm vào tóc cô gái – đó chỉ là nhìn nhầm – mà cắm vào lỗ tai bên này của cô ta rồi chui sang lỗ tai bên kia.

Lục Lục đờ đẫn, cô không dám nghĩ nữa.

Ba chữ “Kế đoạt mệnh” dễ khiến người ta nghĩ đến tiểu thuyết võ hiệp thường nói “Kế nghịch thiên đoạt mệnh”, “Kế thiên cang đoạt mệnh”, hoặc “Kế tỷ ngọ đoạt mệnh”… nó có liên quan gì đến Khúc Thiêm Trúc và Hồ Tiểu Quân không?

Lục Lục lập tức vào mạng, tra thấy vài thông tin liên quan đến “Kế đoạt mệnh”. Một thầy thuốc lang thang dùng bơm tiêm nhiễm khuẩn tiêm cho bệnh nhân, dẫn đến cái chết; một phòng khám chui không thử phản ứng trước khi tiêm Pénicilin cho con bệnh, con bệnh bị sốc thuốc rồi chết; một tiểu thương ra bán “kim chọc huyết tụ” cắm vào đầu, hậu quả là ba người thiệt mạng…

Hơn 9 giờ tối Chu Xung về đến nhà, anh bước vào hôn lên trán Lục Lục, rồi nói: “Đã nghĩ ra chưa?”

Lục Lục lắc đầu: “Chưa. Anh hỏi người ấy liệu có đáng tin không?”

Chu Xung: “Người ta chuyên dạy chữ nổi mà!”

Lục Lục bỗng nhìn vào ống tay áo của Chu Xung: “Anh sao thế?”

Chu Xung: “Làm sao?”

Lục Lục: “Cổ tay áo dính máu.”

Chu Xung giơ cổ tay lên nhìn, mỉm cười: “Em đoán xem?”

Lục Lục gặng hỏi mãi, Chu Xung mới khai ra rằng vừa nãy anh tìm Khương tiên sinh tính sổ với gã. Vào cửa, anh độp luôn: “Nó chỉ là chữ nổi, ông đã lừa tôi!”

Khương tiên sinh ngẩn người, nói “Tôi quan sát từ góc độ mật mã họ, thì đó không đơn giản là chữ nổi!” Rồi ông ta chỉ vào bàn làm việc. “Tiền của anh vẫn nằm đây, có thể cầm về.”

Chu Xung không thèm nhìn tiền, xấn đến cho gã một quả đấm: “Ta phải cho trung tâm thông tin an ninh của ngươi một đòn!”

Gã lừa đảo kêu lên: “Dám đánh ta à?”

Chu Xung táng cho một quả nữa: “Thêm cố vấn đặc biệt một đòn!”

Gã nhấc điện thoại. Chu Xung giật ngay xuống, đấm luôn hai quả nữa. “Hướng đông bắc một đòn, tầng năm hầm ngầm một đòn!”

Gã lùi vào tường, tay ôm đầu.

Chu Xung dừng tay, bước đến bàn làm việc của gã cầm 1.000 đồng tiền, đếm ra 900 đồng ném xuống trước mặt gã, nói: “Cho ngươi để chữa thuốc.” Rồi lại cho gã một quả đấm nữa: “Người dùng nốt 100 cuối cùng!” Nói xong Chu Xung phủi hai tay, khệnh khạng bước ra.

Lục Lục: “Anh chỉ thích hả dạ thôi! Đánh hắn làm gì chứ? Anh nên cầm tiền về thì hơn.”

Chu Xung: “Hắn bắt chúng ta ngu xuẩn hì hục cả đêm trong kịch viện!”

Lục Lục: “Thôi cho qua. Để nghĩ xem ba chữ đó nghĩ là gì.”

Chu Xung ngồi xuống đi-văng, nói: “Em là dân cầm bút, em cố nghĩ đi!”

Lục Lục nói: “Nếu không có chú thích thì ba chữ này chẳng khác gì đánh đố nhau.”

Chu Xung: “À, thầy giáo dạy chữ nổi nói rằng chữ nổi này không có dấu thanh điệu, phải dựa vào ngữ âm và văn cảnh để hiểu nghĩa. Thầy giáo này cho rằng ba chữ ấy chỉ có thể là kế đoạt mệnh.”

Chữ nổi không có dấu thanh điệu, điều này khiến Lục Lục ngờ ngợ.

Lúc trước cô thấy bế tắc, bây giờ bỗng thấy bắt đầu có manh mối. Ba chữ Hán đều có thể có bốn dấu, tức là có rất nhiều cách đọc hiểu, có nhiều từ đồng âm; nếu lần lượt ghép lại thì có rất nhiều nhóm ý nghĩa…mồm Lục Lục liên tục nhẩm các từ ngữ, cứ như đang đọc bảng cửu chương.

Chu Xung nhìn cô: “Em làm gì thế?”

Lục Lục xua tay, bảo anh đừng làm phiền. Rồi cô tiếp tục nhẩm. Chu Xung đứng bên chờ đợi.

Vài phút sau Lục Lục bỗng nói: “Chữ đầu tiên không phải chữ Kế, mà là chữ Trấn.”

Chu Xung trợn tròn mắt: “Trấn gì? Thị trấn đoạt hồn ư?”

Lục Lục lập tức đứng dậy bước vào thư phòng, “Chúng ta lên mạng tra cứu.”

Cô bật máy tính, đánh chữ “thị trấn” rồi lần lượt cộng thêm các chữ liên quan na ná với hai chữ “đoạt mệnh”.

Đã mất hơn một giờ, tra khắp cả nước không tìm thấy địa danh nào có vẻ hợp lý. Vẻ mặt Lục Lục lúc này thật giống lúc bám theo Khúc Thiêm Trúc rồi xuống tàu ở ga Đồng Hoảng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.