Cưỡng Chế Hoan Sủng: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta

Chương 103: Chương 103: Có người gây chuyện




Edit: Quân Ly

“Ngươi muốn làm gì?”

Dạ Mộc mở miệng trước, nàng mới mười một tuổi, ngũ quan còn chưa nẩy nở, tuy rằng so ra kém Vô Thanh yêu nghiệt lại thanh thuần kia nhưng cũng linh động đáng yêu, mơ hồ có thể nhìn ra tư sắc ngày sau.

Chu Húc không nói thêm cái gì, hắn vung tay lên, phía sau liền có một người móc ra một túi bạc đặt lên bàn, hắn dùng một loại ngữ khí bố thí nói.

“Nhìn các ngươi quần áo mộc mạc, thức ăn đơn giản, nói vậy gia cảnh không phải rất tốt. Không bằng sau này huynh muội các ngươi liền bán mình cho ta, với địa vị của ta nhất định có thể cho các sống những ngày sung sướng.”

Dạ Mộc nhìn Vô Thanh, Vô Thanh chỉ tưởng người này hiểu lầm, hơn nữa nhìn bọn họ cũng không dễ chọc, liền xin lỗi nói,

“Nhận được coi trọng, nhưng chúng ta...... không tính toán bán mình, cáo từ.”

Nói xong liền lôi kéo Dạ Mộc chuẩn bị rời đi.

“Muốn chạy?”

Hai người bọn họ bị hạ nhân Chu gia ngăn cản, Vô Thanh nhíu mày, nhìn bóng dáng Chu Húc trầm giọng hỏi,

“Chu công tử đây là có ý gì?”

Chu Húc cười một chút, xoay người lại, híp mắt nói,

“Không có ý gì khác, chỉ là lớn như vậy chưa từng có người có thể cự tuyệt được ta, tiểu huynh đệ, ngươi xác định muốn làm trái ý ta?”

Vô Thanh kéo Dạ Mộc ra sau người, thế này, hắn xem như xác định Chu Húc là người xấu!

“Ngươi muốn làm gì?”

Chu Húc thấy hắn khẩn trương như vậy, cười càng lớn, mà người xung quanh thấy đám người này không dễ chọc đều vội vàng chạy đi, không dám lưu lại xem náo nhiệt. Ông chủ nhận ra thân phận Chu gia, không dám cáo quan cho nên chỉ có thể để bọn người Vô Thanh tự cầu nhiều phúc.

“Xem ra các ngươi rất ít ra cửa?”

Chu Húc liếc mắt một cái liền nhìn ra trên người Vô Thanh có loại giật mình, thực mau lại cười nói.

“Cũng đúng, lớn lên đẹp như vậy, nếu thường xuyên ra cửa cũng không đến lượt ta.”

Vô Thanh càng nghe càng hồ đồ, cái này cùng diện mạo của hắn có quan hệ gì?

Chu Húc đứng dậy, đi tới gần Vô Thanh, hắn cao to so với Vô Thanh nửa cái đầu, trên người cũng có loại khí thể hung hãn,

“Nhìn cái mặt này, thật đúng là so với nữ nhân còn đẹp hơn! Đôi mắt càng giống như có thể nói, đặc biệt lúc tức giận thật đúng là câu nhân, không biết ở trên giường là bộ dáng thế nào.”

Vô Thanh bị hắn nói hồ đồ, hắn mang theo Dạ Mộc liên tục lui ra phía sau, trong lòng lại không rõ, ánh mắt nam nhân này nhìn hắn cùng những công tử nhìn các tiểu thư giống nhau, nhưng hắn là nam nhân mà!

Đáng thương tiểu hòa thượng còn không biết trên thế giới này có một loại đam mê, tên là nam nữ đều ăn!

Cho nên hắn đè thấp thanh âm nói với Dạ Mộc,

“Người này thật kỳ quái, ngươi đi trước, ta ngăn hắn!”

Dạ Mộc đáng thương nhìn hắn,

“Đồ ngốc, hắn muốn chính là ngươi đó! Lại còn bảo ta chạy......”

Chu Húc trầm mặt cười nói,

“Các ngươi một người đều không chạy được! Lên! Mang cả hai về! Huynh muội vừa lúc, chơi đủ vị!”

Dù sao hai người kia nhìn qua cũng không phải con cháu đại gia tộc, vô quyền vô thế, làm sao có thể đối đầu với mình?

Hai tùy tùng nghe vậy liền bức Dạ Mộc cùng Vô Thanh đến góc tường, hơn nữa biểu tình trên mặt phi thường nhẹ nhàng, bọn họ đều luyện qua công phu, lấy một địch mười không vấn đề, huống chi là một tiểu cô nương và một thư sinh mặt trắng?

Vô Thanh một bên lui một bên nghiêm túc cảnh cáo,

“Các ngươi không cần lại qua đây, các ngươi không phải đối thủ của ta!”

“Ha ha...... Ca, có nghe thấy không, tiểu bạch kiểm này nói chúng ta không phải đối thủ của hắn!”

Ca ca hắn cười hắc hắc,

“Tiểu bạch kiểm biết làm anh hùng, có tin ta chỉ bằng một ngón tay cũng có thể ấn chết ngươi?!”

Cả người Vô Thanh căng chặt,

“Các ngươi lên trước, ta thật sự sẽ động thủ.”

[Truyện chỉ được đăng duy nhất trên Wattpad junli0522, những nơi khác đều là đăng trộm không xin phép!!]

Nếu chỉ có mình hắn, bị đánh một trận gì đó, hắn khả năng liền chịu, rốt cuộc người xuất gia không dễ dàng động võ, nhưng phía sau hắn còn có Dạ Mộc, Dạ Mộc không thể động võ, nếu hắn không bảo vệ nàng, nàng bị bắt lấy làm sao bây giờ?

Dạ Mộc ở phía sau Vô Thanh, ý xấu kéo tay áo hắn,

“Ca ca, ngươi nhất định phải bảo hộ ta.”

Vô Thanh dùng sức gật đầu, sau đó nghiêm túc nhìn hai người trước mặt,

“Đừng tới đây!”

Hai người nhìn nhau cười, nghĩ thầm tiểu bạch kiểm còn rất thích làm anh hùng, sau đó giây tiếp theo, bọn họ đột nhiên ra tay!

Kết quả chỉ nghe hét thảm một tiếng, Chu Húc quét mắt qua, sợ bọn họ làm người mình coi trọng bị thương, kết quả không nghĩ tới, ngã xuống đất chính là người của hắn.

“Đây là có chuyện gì?!”

A di đà phật, Vô Thanh ở trong lòng nói một tiếng tội lỗi, hắn không có đả thương người, chỉ là tự bảo vệ mình, hy vọng Phật Tổ không trách tội.

Dạ Mộc ở phía sau cười trộm,

“Nhìn không ra, ngươi vẫn là rất lợi hại.”

Vô Thanh không nói chuyện, hắn tốt xấu gì cũng là từ nhỏ tu hành, tuy rằng luyện Thanh Tâm Quyết, nhưng công phu hắn một chút đều không kém.

Nhưng Vô Thanh thấy chính mình rất kỳ quái, có đôi khi hắn đi một mình nhưng còn chưa từng bị người khác tới gây chuyện, nhiều nhất bị chỉ chỉ trỏ trỏ, cũng không biết hôm nay là thế nào, chẳng lẽ là bởi vì hắn không mặc áo cà sa, đầu mang theo vải bố?

“Các ngươi sao lại thế này?!”

Chu Húc đứng dậy,

“Đến tiểu bạch kiểm cũng không bắt được, các ngươi ăn cơm trắng sao?”

Chưởng quầy và tiểu nhị đã sớm chạy trốn không thấy người, lầu hai liền dư lại mấy người bọn họ, cho nên Chu Húc cũng không sợ bị người nhìn thấy hắn hung ác, chỉ thấy hắn vén tay áo, đi lên trước nguy hiểm nhìn chằm chằm Vô Thanh.

“Nhìn không ra ngươi là người biết võ, đáng tiếc, ngươi gặp ta!”

Vô Thanh bị hắn nhìn chằm chằm đến da đầu tê dại,

“Ngươi vì sao phải gây chuyện với chúng ta, ngươi rốt cuộc có mục đích gì?!”

“Ha? Ta biểu hiện rõ như vậy rồi, hóa ra là người ngu xuẩn sao?”

Hắn nguy hiểm tiến lên một bước,

“Ta muốn ngươi, nằm dưới thân hầu hạ ta. Ta nói như vậy, ngươi đã hiểu chưa?”

Vô Thanh suy nghĩ cẩn thận những lời này của hắn, hai má nháy mắt đỏ bừng, đôi mắt tức giận trở nên càng thêm mê người, tay lại nắm chặt thành quyền!

“Ngươi vô sỉ!”

“Thế này đã vô sỉ? Còn có càng vô sỉ hơn đấy!”

Nói xong Chu Húc vung tay lên, ba người cùng nhau nhào tới chỗ Vô Thanh, Vô Thanh lui không thể lui, chỉ có nhắm mắt ra tay!

Lúc trước hai người kia khinh địch cho nên mới bị dễ dàng bị đánh, hiện tại thật ra mạnh hơn một ít, nhưng cũng không phải đối thủ của Vô Thanh.

Chu Húc cảm thấy người này thực dễ đối phó, không nghĩ tới vẫn là người biết võ, nhưng công phu của hắn cũng không tồi, thấy vẻ mặt bất đắc dĩ với quẫn bách của Vô Thanh làm dã tâm hắn càng lớn, một hai phải đem người mang về!

Nhưng kết quả tự nhiên không cần phải nói, ba bọn họ đều bị Vô Thanh đánh lui, chỉ là Vô Thanh không đả thương bọn họ, vẫn thủ hạ lưu tình!

Chu Húc thấy Vô Thanh băn khoăn, liền nháy mặt ra dấu với tùy tùng, hai người lại lần nữa nhào qua, Vô Thanh cũng cảm thấy có chút không kiên nhẫn, xuống tay liền nặng hai phần, lúc hắn đánh ngã hai người thì Chu Húc lại hét lớn một tiếng.

“Dừng tay! Ngươi xem ai đang ở trong tay ta!”

Vô Thanh giương mắt nhìn lại liền thấy Chu Húc dùng đao nhỏ kề cổ Dạ Mộc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.