Cưỡng Chế Người Yêu

Chương 8: Chương 8




Cố Liên Phong chính là ra ngoài đi một chuyến siêu thị, thuận tiện gọi một cuộc điện thoại.

Lúc trở về liền hoàn toàn thay đổi.

Sở Hạo Dương cho dù là đang mơ một giấc mộng hão huyền, cũng không vẽ ra được loại kịch bản này.

Này là ai đề ra? Cũng vượt quá mức bình thường* rồi.

(Nguyên văn 超纲 siêu cương: vượt qua phạm vi con người có. thể làm đến.)

Cố Liên Phong thấy cậu tỉnh, khụy gối liền bế Sở Hạo Dương lên, trực tiếp đặt xuống ghế trong phòng ăn.

Để trợ lực cho chiến thuật mới nhất của mình, Cố Liên Phong chuẩn bị cơm tối rất dụng tâm. Ba món mặn một món canh đều là món Sở Hạo Dương thích ăn.

Hắn tuy rằng kén ăn, nhưng chỉ chia thành đồ ăn ngon cùng không thể ăn, cũng không có món gì đặc biệt thích ăn hoặc là tuyệt đối không ăn. Sở Hạo Dương thì khác, nếu trong thức ăn có một chút xíu thứ cậu không thích, đũa tuyệt đối chạm cũng không chạm thử.

Thấy đối phương không có động tĩnh, Cố Liên Phong hơi kinh ngạc, lúc này mới nhớ tới lưu trữmới nhất của mình vẫn là của năm năm trước, có chút không được tự nhiên, hỏi một câu: “Có phải không thích ăn hay không? Tôi đặt đồ ăn cho cậu.”

Sở Hạo Dương liền giống như trong mộng mới tỉnh, lập tức nhấc đũa gắp một miếng.

Động tác rất gấp, ăn cũng nhanh, hai ba lần suýt nữa thì bị sặc.

Cố Liên Phong nhìn không được, cầm ly nước ấm cho cậu: “Gấp cái gì? Cũng không ai giành với cậu.”

Một câu nói xong, Sở Hạo Dương một ngụm sặc tại khí quản, quay đầu không ngừng ho. Ho đến nghiêng trời lệch đất, Cố Liên Phong nghe thấy đều cảm thấy ngực đau. Hắn đi qua, đưa ly nước tới bên miệng cậu, tay kia vỗ vỗ lưng cho cậu thuận khí.

Sở Hạo Dương nhấp mấy ngụm, mới chậm rãi trở lại bình thường.

Cố Liên Phong nhìn thấy cậu ho thành cái dạng như vậy, hoài nghi chứng viêm phát sốt haingày trước vẫn chưa khỏi hoàn toàn, tự giác ngồi tách ra, lại để cho Sở Hạo Dương từ từ ăn,cũng đỡ cho đối phương quá mức khẩn trương.

Buổi chiều có mua chút lê, hắn mở tủ lạnh, làm chút tuyết lê chưng đường phèn, múc mộtbát đưa tới cho Sở Hạo Dương.

Mới ngồi trở lại tiếp tục ăn cơm.

Mu bàn tay Sở Hạo Dương đụng đến nhiệt độ của cái bát, động tác liền dừng lại.

Cố Liên Phong quyết định đối tốt với một người, ít có người nào là chống đỡ được.

Sở Hạo Dương càng không có khả năng là “người hiếm có đó”.

Cậu căn bản không có năng lực chống đỡ.

Cố Liên Phong luyện đến độ nấu ăn thật ngon, đầu tiên là bởi vì bản thân kén ăn, tiếp theo là để phục vụ cho việc nâng cao trọng lượng để theo đuổi nữ sinh yêu thích sau này.

Trước kia có đoạn thời gian thường xuyên thức đêm, dạ dày không tốt, buổi tối ăn cái gì cũng đều khó chịu, lúc đầu còn thử dính nước xuân*. Nhưng Cố Liên Phong lại cực kỳ kén chọn, cho dù là thủ nghệ của mình, làm không thể ăn cũng quyết không ăn, trù nghệ được dần dần giày vò mà thành.

(*Ý là động tay vào bếp í.)

Sở Hạo Dương dựa vào ghế sô fa nhìn đối phương qua qua lại lại trong bếp.

Lúc cậu chuyển đến căn hộ này, cũng không nghĩ tới thật sự ở bên trong nấu cơm gì đó a, lắp đặt thiết bị như thế nào tốt như thế nào tiện lợi, cứng rắn thiết kế thành kiểu không gian mở. Nếu lúc nấu cơm khói dầu là bất tiện, nhưng lúc này đây lại có thể nhìn thấy không sót một gì.

Trước khi Cố Liên Phong về, Sở Hạo Dương đã tính toán kỹ lưỡng, một bộ mưu tính thâmtrầm, lúc này sau khi ăn xong một bữa cơm của người ta, bị ôn nhu đối đãi một hồi, liền vô cùng không có tiền đồ ném những thứ trước đó lên chín tầng mây.

Ánh mắt cứ đảo qua bóng lưng của Cố Liên Phong.

Sở Hạo Dương thích đồ ăn vặt, đặc biệt là trái cây. Điểm ấy người khác không biết, Cố Liên Phong rồi lại rành mạch. Mỗi lần Sở Hạo Dương cố ý cường điệu với hắn, mình thích cái gì không thích cái gì. Chờ đến khi làm xong đồ ăn, Cố Liên Phong mới phát hiện, mình làm đều là Sở Hạo Dương thích ăn.

Cố Liên Phong đang lột một quả cam, nghĩ tới đây khóe miệng liền vô thức cong lên.

Buổi chiều ở siêu thị cũng thuận tay mua nhiều trái cây một chút, rửa sạch gọt vỏ cáchthành từng miếng, làm một tô trái cây trộn. Dưa hấu đào phần ngọt nhất ở giữa thànhtừng viên nhỏ, kiwi cũng dùng khuôn ép thành ngôi sao năm cánh. Phía trên đổ sữa chua mát lạnh cùng mứt việt quất, đắp thành một lớp thật dày.

Ánh dương bên ngoài vô cùng rực rỡ, trảm trải sàn trong phòng khách được phơi đến ấm áp dễ chịu, cũng chiếu sáng nửa bên người của Sở Hạo Dương.

Cố Liên Phong đặt tô thủy tinh xuống trước mặt Sở Hạo Dương. Móc ra tài liệu lấy từ công tylúc giữa trưa, vùi vào sô fa bên kia mà đọc.

Chuyện của công ty vừa mới vào tay, vì một lần nữa làm quen nhân viên, hắn còn cố ý không mởcuộc họp báo cáo công tác giữa kỳ, khiến cho lòng người từ trên xuống dưới bàng hoàng mộthồi. Cố Liên Phong cũng là vô cùng bất đắc dĩ, những chuyện của công ty còn xa lạ ngược lạicũng không có gì, chủ yếu là năm năm này thông tin thiếu hụt quá nhiều, nhất thời khó có thể bùlại. Khiến cho Cố Liên Phong phải rất cố sức.

Chỉ là loại chuyện này không có biện pháp khác.

Hắn vừa nhìn vào văn kiện liền cảm thấy trán đau, đặt đồ trong tay xuống xoa xoa mũi, liền nhìn thấy Sở Hạo Dương đang nhìn chằm chằm vào tô trái cây trộn, vẻ mặt nghiêm túc giống như đang tìm tòi nghiên cứu, không động cái nĩa.

Cố Liên Phong liền ném đồ trong tay qua một bên.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Sở Hạo Dương bị hắn làm cho giật mình, vô thức quay về sau. Vừa vặn dựa tới cẳng chân của Cố Liên Phong.

Cố Liên Phong tại chỗ này của cậu vô tư đã quen, vừa xem xong văn kiện, liền tự tìm tư thếthoải mái cho mình, gần như nằm nhoài trên ghế sô fa, đùi cũng gác lên.

Cố Liên Phong mặt mày khẽ động.

Chống tay xuống liền ngồi dậy.

Gọi cậu: “Hạo Dương?”

Sắc mặt Sở Hạo Dương ngược lại rất bình tĩnh: “Hả?”

Cố Liên Phong nhìn cậu không nói lời nào, bỗng nhiên duỗi tay nắm lấy cổ tay cậu, Sở Hạo Dương lập tức rụt về, không nghĩ tới Cố Liên Phong dùng sức, ngược lại kéo cậu đến gần hơn.

“Làm sao vậy?”

“Cái gì làm sao?” Sở Hạo Dương càng cố kéo tay ra, vẻ mặt có chút bực bội, rốt cuộc nhịn không được nói: “Cậu buông tay?”

Cố Liên Phong thầm nghĩ kỳ quái, trước khi ra cửa Sở Hạo Dương còn đè hắn trên tường gặm một cái, hiện tại như thế nào lại sợ đến tránh không kịp?

Nhìn phản ứng này của đối phong, ngược lại là hắn giống như vô cùng dọa người.

Này lại khiến cho hắn không thoải mái.

Tay lại càng dùng lực.

Sở Hạo Dương vốn vừa mới khỏi bệnh, cổ tay không có nhiều sức, bị hắn dùng lực kéo mộtcái, nửa người trực tiếp ngã vào lồng ngực của Cố Liên Phong, chỉ có thể gắng gượng dùng cùichỏ chống xuống ngực hắn.

Lúc này Sở Hạo Dương rốt cuộc nổi giận.

Nói chuyện cũng có chút bộ dạng của Sở Hạo Dương——

“Cố Liên Phong! Cậu mẹ nó có ý gì?”

Giọng điệu này quả thật không tính là tốt, Cố Liên Phong rồi lại cảm thấy vui vẻ, ngửa đầu cười ha hả.

Bàn tay kia ngược lại càng nắm chặt hơn, Sở Hạo Dương càng tỏ vẻ không vui, hắn lại càng mạnh tay kéo người vào trong ngực mình, cuối cùng cả hai cánh tay cùng dùng tới.

Sở Hạo Dương rốt cuộc bị hắn chọc ra hỏa, vốn đang kiềm chế, nhưng sau khi phát hiệnthể lực không tốt căn bản không làm gì được người ta, dứt khoát cho nắm đấm.

Cố Liên Phong thiếu chút nữa đánh nhau với cậu.

Sở Hạo Dương đá bóng từ nhỏ, tố chất thân thể kỳ thật tốt hơn hắn, chỉ là lúc này bệnh,sức chiến đấu mới giảm hơn phân nửa. Nhưng cho dù bệnh, cũng có thể ở bệnh viện nháothành cái dạng kia, nhưng lực phá hoại không giống bình thường. Cố Liên Phong náo loạn với cậu một hồi, thiếu chút nữa để cho người thoát khỏi tay, thầm nghĩ như vậy sao được?Lập tức ra chiêu, áp cả người sang bên kia, đè người xuống dưới sàn, mới có thể xem như khiến đối phương ngừng ầm ĩ.

Sở Hạo Dương quả nhiên an tĩnh.

Cố Liên Phong còn ngại chưa đủ, một hai bắt cậu phải mở miệng nhận thua: “Chơi đã? Hả?Phục hay không?”

Thấy Sở Hạo Dương nghiêng đầu qua một bên, vẫn không buông tha: “Có phục hay không!Nói mau!”

Sở Hạo Dương bỗng nhiên quay đầu lại, hung hăng lườm hắn một cấu, đầu gối cong lên,muốn trở mình. May mà Cố Liên Phong phản ứng cực nhanh, lập tức chen đầu gối vào giữa hai chân cậu, đặt trên đùi Sở Hạo Dương.

“Thế nào? Còn chưa hết hy vọng?” Qua một trận ầm ĩ như vậy, Cố Liên Phong đã có chútthở hổn hển, tâm tình rồi lại rất tốt, ánh mắt lại sáng cực kỳ. Tâm tính hắn vốn trẻ hơn năm tuổi, chẳng qua là đột nhiên gặp phải biến cố lớn như vậy, mới không thể không che đậy, kỳ thật vẫn là mê chơi mê nháo.

Hắn sao lại không hiểu Sở Hạo Dương được? Mặt mũi so với trời còn lớn, cho dù là ở trước mặt hắn, cũng là thường thường tranh cãi một ra một hai ra hai, Cố Liên Phong bình thường chẳng so đo với cậu, lúc này tâm tình tốt, liền muốn chọc chọc cậu.

Sở Hạo Dương vẫn không nói lời nào.

Chỉ thở hổn hển.

Thở hai cái liền ho kịch liệt.

Cố Liên Phong cũng đã toát cả mồ hôi, lúc này nhớ tới người bệnh mới khỏe hơn phân nửa, nêncũng không muốn náo loạn thêm nữa. Chẳng qua là hắn có chút kiệt sức, đầu gối muốn nâng lênrồi, liền mềm nhũn rớt xuống, cách lớp vải mỏng trượt qua bắp đùi mềm dẻo, trượt đến nơi giữa hai chân đã cứng đến không còn hình dáng.

Sở Hạo Dương nhịn không được ưỡn ngực lên, phát ra một tiếng rên rỉ.

Cố Liên Phong chống lại hốc mắt phiếm hồng của đối phương, lập tức đứng lên.

Thậm chí lui về sau hai bước.

Nhưng hắn lập tức liền khống chế được.

Sở Hạo Dương vẫn nằm dưới sàn, chân còn có thương.

Cố Liên Phong bình tĩnh vài giây, liền vẻ mặt tự nhiên quỳ xuống, vòng qua cổ cùng đầu gối đối phương bế đặt lên sô fa.

Nghĩ một chút lại cảm thấy không được, cũng không thể cứ tiếp tục để cậu… như vậy?

Sắc mặt Sở Hạo Dương lúc trắng lúc đỏ, cơn tức trào lên ngực, dứt khoát không để ý nhiều như vậy, kéo Cố Liên Phong liền cắn lên.

“Đừng náo.” Cố Liên Phong lập tức nắm chặt hai cánh tay của cậu, vẻ mặt giống như tức giận lại giống như bất đắc dĩ.

“Đừng náo…” Hắn nói lại lần nữa.

Lần này có tác dụng hơn nhiều.

Bởi vì hắn đồng thời nắm lấy cái kia.

Tục ngữ nói trước lạ sau quen không phải không có đạo lý, ít nhất lần này hắn căn bản không kịp dùng đầu óc ngẫm lại bản thân muốn làm gì, bàn tay liền tự nhiên mà xoa nắn.

Xoa xoa nắn nắn, bàn tay giữ Sở Hạo Dương cũng không nới lỏng.

Thời điểm miệng bị cắn, hắn không tự chủ được cắn trở về, thậm chí không tự chủ được, từmôi đến cằm, lại đến cổ.

Thẳng đến lồng ngực.

Hắn đã tìm được chốt mở để có thể nghe thấy âm thanh êm tai nhất.

Sau đó hắn liền tự nhiên mà biết nên làm như thế nào, như thế nào khiến cho tiếng kêuhơi trầm thấp của đối phương trở nên trơn trượt lại trở nên khàn khàn, thẳng đến khi không phát được tiếng nào.

Chỉ có thể dùng tiếng kêu đứt quãng tại cổ họng để gọi tên hắn.

Có đôi khi là “Liên Phong”, có đôi khi đột nhiên nhảy ra một câu, “Chủ nhân”.

Trong đầu Cố Liên Phong không thể nghĩ đến thứ gì khác.

Vô sự tự thông* mà đỡ mình tiến vào.

(*无师自通: k thầy cũng tự thông tỏ.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.