Cưỡng Chiếm Giường Vua: Bạo Quân, Thỉnh An Cho Bổn Cung

Chương 5: Chương 5: Tứ phong hoàng hậu, giận ngất trời




“Uy uy, ngươi nghe nói không? Tối hôm qua trong phòng ngủ hoàng đế một nữ tử thần bí ngủ lại.” Một người cung nữ nói khẽ với một cung nữ khác, bộ dáng tựa hồ thần bí khó lường có bí mật gì thiên đại .

“Đúng vậy a, ta cũng vậy nghe nói, hình như là mỹ nữ tuyệt sắc, hơn nữa hoàng thượng còn rất yêu mến nàng đấy, tựa hồ muốn phong nàng là hoàng hậu. . . . . .” Một cung nữ khác ngạc nhiên nói, thần sắc hết sức kích động, lại không chút nào biết Liễu phi đã đi tới phía sau của nàng.

“Có chuyện gì mà nói kích động như vậy, nói ra cho Bản phi nghe một chút.” Liễu phi đi vào trước mặt hai cung nữ, vòng eo mảnh khảnh õng ẹo, trên người một kiện áo tơ màu vàng nhạt có chút rung động, một đôi con ngươi óng ánh đột nhiên có ánh sáng, thần thái bay lên, tóc mây như sương, một búi tóc kéo lỏng, bên tóc mai cắm một chi ngọc xuyến, trên mặt khảm hai hạt đầu ngón út loại minh châu lớn, trong sáng nhưng sinh quang.

Liễu phi xuất hiện bọn họ lại càng hoảng sợ, thuận tiện đều thỉnh an với Liễu phi.

“Nữ tỳ thỉnh an nương nương. Hồi nương nương chẳng qua là một ít lời đồn chuyện vụn vặt, nói sợ ô uế tai ngọc của nương nương.” Một cung nữ chi chi ngô ngô đối Liễu phi nói ra, nhu hòa nắm chặt quần áo, không dám ngẩng đầu nhìn Liễu phi, tại trong hoàng cung này ai chẳng biết Liễu phi ghen tị, âm hiểm.

“Chẳng lẽ, nương nương ta ngay cả chút quyền lực ấy cũng không có sao?” Liễu phi giận sẳng giọng, hơi nhíu nâng lông mày kẻ đen, vẻ mặt nghiêm túc bọn họ ở bên cạnh run như cầy sấy, rất sợ ở đâu chọc giận Liễu phi.

“Nữ tỳ đáng chết, hồi bẩm nương nương, nữ tỳ chỉ là nghe nói có một nữ tử thần bí tại tẩm cung hoàng thượng ngủ lại, tựa hồ cố ý phong nàng là hoàng hậu. . . . . .” Tên cung nữ kia mang theo ngữ khí khiêm tốn chậm rãi nói, nhỏ bé còn giống một loại cỏ bình thường.

” Nữ tỳ lớn mật, tâm tư hoàng thượng ngươi cũng dám mò mẫm, người tới đem người cung nữ này đè xuống, từ nay về sau nếu là còn có loại tình huống này, nghiêm trị không đợi.” Liễu phi nghiêm nghị khiển trách, đưa tay vung lên mệnh lệnh thị vệ đem cung nữ kia kéo xuống.

Nguyên một đám cung nữ khác run rẩy quỳ gối một bên, rất sợ người sau sẽ là chính mình, hoàng cung thật sự là một nơi ăn tươi nuốt sống. . . . . .

Liễu phi liếc hướng cung nữ quét tới, trước mặt thần sắc ngoan độc bóp méo tinh sảo, Liễu phi nắm chặt nhu hòa, bước nhanh đi về hướng cung điện.

Liễu phi không cam lòng nện bước đi, đôi mi thanh tú nhăn lại, chẳng lẽ mình khổ tâm làm hết thảy đều muốn bị nữ tử thần bí đoạt đi chỗ này sao? Không, nàng tuyệt không cho phép. . . . . .

Liễu phi đưa mắt hoàng cung, cửa Lương xa hoa tinh xảo, hoa văn trang sức xa hoa chói mắt, đời sống vật chất xa xỉ không có không hấp dẫn lấy nữ tử trong thiên hạ, huống chi quân chủ Kỳ Liên Quốc vẫn là tuyệt đại phong hoa (phong nhã hào hoa) như thế, xem ra giữa cuồng quyến (nóng nảy điên cuồng) mang theo tuấn nhan diễm lệ càng làm người trong thiên hạ vì thế ghen ghét cùng điên cuồng.

Vì trở thành hoàng hậu, vì nhận được thí dụ như kia phảng phất giống như vị thần mà đế vương sủng ái, cành liễu mảnh như khói đùa giỡn tận tâm cơ, thận trọng, chính là vì hết thảy đây, nhưng mà nàng tuyệt không cho phép có người ở thời khắc quan trọng này đến phá hư.

Nữ nhân kia bất kể là ai, bọn ta sắp sửa đem nàng bóp chết trong trứng nước. . . . .

Nhưng mà ai chết về tay ai, không người biết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.