Cường Đại Chiến Y

Chương 314: Chương 314: Một chút thành ý




Hai ngày nay danh tiếng của Đường Sở Vi quá lớn.

Cô bị không ít phóng viên của Thiên Nhạc nhìn chäm chằm, thật chí bọn họ còn muốn đào bới ra nhiều tin tức ngoài lê của cô hơn.

Sáng sớm hôm qua, ở bên ngoài chung cư của nhà họ Đường, Giang Cung Tuấn cầm hoa tặng cho Đường Sở Vi, Đường Sở Vi lại nói muốn ly hôn, hình ảnh từ chối nhận hoa bị quay phim chụp ảnh lại, những thứ đã được lan truyền trên khắp các mạng xã hội.

Chỉ cần là người thường xuyên chơi điện thoại, lướt bảng tin đều biết.

Duy chỉ có một mình Giang Cung Tuấn không biết.

Trác Nhã Lệ nói bạn bè của mình như vậy làm sắc mặt Lâm Hoàng Minh sắc mặt có chút trâm xuống, nhưng cậu ta không dám nổi giận mà nhỏ giọng nói: “Nhã Lệ, đừng nói bạn anh như vậy, lần trước ở trang viên Long Tuyên thời điểm anh ấy đã giúp anh đấy: “Đồ vô dụng nhà anh còn không biết xấu hổ mà ý kiến?”

Trác Nhã Lệ lập tức véo lỗ tai Lâm Hoàng Minh, nổi giận mắng: “May mản lần trước tôi không đi, nếu không chắc đã bị anh làm mất hết thể diện rồi, anh xem những người anh quen toàn là hạng người không đứng đắn gì, đi làm việc nhanh lên”

“ừ”

Lâm Hoàng Minh không dám nói câu nào, chán nản rời đi.

“Ân nhân, có vẻ như địa vị của bạn anh ở nhà khá là thấp.” Đan Chiến ngồi ở bên cạnh Giang Cung Tuấn mở miệng cười.

Giang Cung Tuấn trừng mắt nhìn ông ta một cái.

Nụ cười trên mặt ông ta lập tức cứng lại, ông ta ngậm miệng, không tiếp tục nói nữa.

“Đúng rồi.

Giang Cung Tuấn nhìn Đan Chiến, hỏi: “Do tôi không mang quà mừng đến nên mới bị xem thường sao?”

“Có lẽ vậy”

Đan Chiến nhẹ gật đầu, nói: “Cậu nhìn những người đến đây, không tặng tiên mặt thì cũng tặng quà, cậu không đưa cái gì cả, còn như thân giữ cửa ngôi trước quán, cho dù ai thấy cũng không hài lòng.

“Vậy còn ngồi ngơ ngác ở đây làm gì nữa, sao ông không nhanh chóng đi chuẩn bị cho tôi một món quà mừng đi, không muốn tôi cứu con gái ông à?”

Đan Chiến sững sờ.

Sau khi kịp phản ứng, kích động nói: “Được, được, được, tôi đi chuẩn bị ngay đây, ân nhân muốn chuẩn bị quà gì, quý một chút hay một chút thành ý là được?”

“Một chút thành ý là được rồi.”

“Có ngay”

Đan Chiến lập tức lấy điện thoại ra, gọi vào một số.

“Chuẩn bị một phần quà đưa tới quán lẩu mới mở ở đường Sa Vương khu phố cổ, quà không cần quá quý giá, ý nghĩa một chút là được rồi”

Sau khi gọi điện thoại xong, Đan Chiến nhìn chăm chằm vào Giang Cung Tuấn, nói: “Ân nhân, tôi đã sai người chuẩn bị quà rồi, bao giờ anh mới đi khám bệnh cho Thiến được?”

Giang Cung Tuấn hơi dừng tay lại, nói: “Tình huống của cô ấy tôi đã rõ, tạm thời không chết được, chờ đi, chờ tôi có thời gian rồi nói tiếp.”

“Được rồi”

Đan chiến kích động.

“Ân, ân nhân, buổi tiệc sinh nhật của Thiến..”

Giang Cung Tuấn dừng lại, ngắt lời Đan Chiến: “Tôi không thích quá ồn ào, để xem buổi tối có rảnh không để nói chúc mừng cô ấy”

“Được được được-‘ Đan Chiến kích động đến nói không nên lời.

Thời gian trôi qua, người tới càng ngày càng nhiều.

Những người này đại hầu hết đều là bạn cùng lớp của Trác Nhã Lệ và Lâm Hoàng Minh, còn lại là vài người bạn khác của Trác Nhã Lệ.

Trác Nhã Lệ quen biết khá rộng, tiếp xúc với đủ loại người, trong đó không thiếu mấy ông chủ lớn.

Còn người quen của Lâm Hoàng Minh rất bình thường.

Nhà Hoàng Minh vốn khá nghèo.

Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông thì bắt đầu đi làm, phụ việc ở một quán lẩu.

Sau năm năm làm việc, cậu cũng học được cách phối hợp các nguyên liệu trong lẩu sao cho hợp lí, về sau không đi làm ở tiệm lẩu nữa thì quay sang đi làm ở công trường.

Người cậu quen biết đều ở trên công trường.

Nhưng những người này rất giữ thể diện cho.

Lâm Hoàng Minh.

Biết được Lâm Hoàng Minh khai trương quán lẩu đã đặc biệt đến chúc mừng cậu.

Khoảng mười giờ sáng.

Hơn ba mươi công nhân người bám đầy bụi đất xuất hiện trước cửa quán lẩu.

“Quản đốc, hôm nay cảm ơn anh đã đến ủng hộ”

“Anh Hải, vào bên trong ngồi đi.”

Lâm Hoàng Minh nhìn thấy quản đốc công trường đưa hơn ba mươi công nhân đến, lập tức đi đến chào hỏi.

“Lâm Hoàng Minh, anh đang làm gì thế?”

Nhã Lệ đang tiếp đãi khách khứa ở cửa quán sầm mặt lại, nói: “Đừng ai cũng đưa vào trong quán, bây giờ bàn đã được đặt trước hết rồi, bên trong là mấy người quan trọng, anh đưa những thứ rác rưởi này vào làm gì, ảnh hưởng đến khẩu vị của những người đó thì sao?”

Nghe cô ta nói như thế, những công nhân này cảm thấy rất tức giận.

“Mẹ nó, ông đây đến để ủng hộ mà cô lại nói tôi là rác rưởi, cô cho rằng quán này của cô cao cấp lắm sao? Cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Nếu đã không chào đón thì tôi cũng không cần ăn bữa cơm nữa”

“Hoàng Minh, không phải anh không nể mặt chú, chỉ là vợ chú nói chuyện quá khó nghe.”

Những công nhân này tức giận bất bình.

“Lâm Hoàng Minh Rừng xin lỗi rối rít: Quản đốc, thật xin lỗi anh, anh Hải, thật lòng xin lỗi, mọi người, thành thật xin lỗi, tôi thay Nhã Lệ nói lời xin lỗi với mọi người.

“Lâm Hoàng Minh, tên vô dụng này, anh còn nói xin lỗi cái gì, quán này của tôi mặc dù không quá cao cấp nhưng không phải loại người rác rưởi gì cũng có thể vào, nhanh chóng cút đi cho tôi, đừng làm những người khác buồn nôn”“

Lúc này, một người đàn ông mặc âu phục, đeo cà vạt đi tới, Trác Nhã Lệ lập tức thay đổi một sắc mặt, nở một nụ cười sáng lạn.

“Ông chủ Trương, cuối cùng anh cũng tới rồi, mời anh vào.” Cô ta chào hỏi rất nhiệt tình.

Còn sắc mặt của Lâm Hoàng Minh thì rất khó coi.

Cậu ta nhìn mấy người công nhân cũ của mình muốn giải thích nhưng những người này đều không để ý đến cậu ta, xoay người rời đi.

“Haiz.” Lâm Hoàng Minh bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Giang Cung Tuấn vẫn ở đây từ lúc đầu đến bây giờ.

Thấy cảnh này, anh khẽ lắc đầu. Anh nhìn đồng hồ, bây giơ cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi.

“Hoàng Minh” Anh gọi Lâm Hoàng Minh đang muốn đi vào trong quán lại.

Lâm Hoàng Minh quay người nhìn Giang Cung Tuấn, khuôn mặt cười khổ, nói: “Anh Giang, để anh chê cười rồi.”

Giang Cung Tuấn ngừng lại, nói: “Thật ra cũng không có gì, hôm qua tôi đã đặt một bàn, bây giờ cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi, tôi chuẩn bị đi ăn cơm.

“Anh Giang, em giữ lại cho anh một phòng trên tầng hai rồi.”

“Bao phòng cái gì chứ Trác Nhã Lệ dẫn người vào cửa hàng đi ra, đẩy Giang Cung Tuấn một cái, khuôn mặt khinh bỉ.

“Tên vô dụng này vẫn đang ở rể mà còn muốn đặt bàn phòng riêng của nhà tôi? Không có cửa đâu. Lâm Hoàng Minh, tôi đã để phòng riêng này cho một ông chủ khác rồi, bảo Giang Cung Tuấn đi chỗ khác đi, nếu anh ta vẫn muốn ăn ở quán lẩu này thì chờ đi, đợi tầm hai ba giờ, lúc vắng khách rồi ăn ở sảnh ý”

“Nhã Lệ, như vậy không được đâu, hôm qua anh Giang đã đặt trước…

“Đặt trước cái đầu của anh, tiệm của tôi, tôi quyết định”

Lâm Hoàng Minh giận mà không dám nói gì.

Cậu ta áy náy nhìn Giang Cung Tuấn.

Giang Cubg Tuấn vỗ bả vai cậu ta, nói: “Không sao, không cần để ý, vậy để tôi chờ thêm một chút”

Ngay lúc này, một chiếc xe sang trọng đi đến.

Đây là một chiếc xe Bentley trị giá hàng chục tỉ đồng.

Ở đăng sau xe là một hàng những xe nhỏ hơn.

Một người đàn ông trung niên bước xuống từ chiếc xe Bentley. Ông ta chính là quản gia của nhà họ Đan, Lỗ Sâm.

Lỗ Sâm vừa xuống xe đã thấy Giang Cung Tuấn và Đan Chiến đứng ở cửa.

Đan chiến nở nụ cười, nói: “Ân nhân, đây là quà anh để tôi chuẩn bị quà, bây giờ tặng hay thế nào?”

“Nói nhảm, bây giờ không tặng thì lúc nào tặng.” Giang Cung Tuấn trợn mắt.

Lỗ Sâm đi tới, mỉm cười với Giang Cung Tuấn và Đan Chiến, sau đó lấy ra một danh sách, lớn tiếng nói.

“Chúc quán lẩu của Lâm Hoàng Minh, Trác Nhã Lệ khai trương thành công, tiền mừng hai mươi bảy tỉ đồng, một đôi ngọc Như ý, một con sư tử ngọc, 18 bộ bát đũa bằng vàng”

Ngay sau đó có mấy người khiêng rương đi đến.

Còn Lâm Hoàng Minh và Trác Nhã Lệ nghe được danh sách quà tặng này, hai mắt trợn tròn, hóa đá tại chỗ.

Giang Cung Tuấn nhìn Đan Chiến một chút.

Đây chính là một chút tấm lòng?

Đan Chiến khó hiểu hỏi: “Sao vậy, thiếu quà à?

Thật xin lỗi ân nhân, để tôi phân phó tiếp…

“Đủ rồi, đủ rồi”

Giang Cung Tuấn kịp thời nói.

Không hổ là người có giá trị hơn nghìn tỉ, một chút thành ý là con số lớn như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.