Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Chương 66: Chương 66: Thế giới này bẩn thỉu hơn rất nhiều so với tướng tượng của cô




"Cô!" Không nghĩ tới Y Hi Nhi sẽ trả lời như vậy, người áo đen có chút kinh ngạc, theo bọn họ biết nhiều sở cảnh sát quá kém, nhưng những lời cô gái kia nói đều là sự thật, không chỉ là sự thật, hơn nữa sự thật còn làm người ta tức giận.

"Nói đi, tại sao giết tôi?" Y Hi Nhi hỏi, không muốn tiếp tục cái đề tài kia, bởi vì trên thực tế cô đã sớm nghĩ từ chức không làm rồi, chỉ là sếp không có đồng ý mà thôi.

"Không có lý do gì." Người áo đen giọng điệu cứng rắn nói.

"Không có? Thật là buồn cười, không giải thích được tôi đáng chết sao?" Y Hi Nhi có chút tức giận, hiện tại tất cả mọi người đều muốn cô chết, cô cứ như vậy phải chết sao?"Mẹ kiếp!"

"Cô dính tới hắc đạo, chết chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, chết không cần lý do?" Một trong số người đó cười nói, trái lại có mấy phần độ lượng.

"Thật sao? Lời như thế anh giữ lại nói cho người khác đi, tôi ở chỗ này không thể thực hiện được, trong thế giới của tôi, mọi việc đều phải có lý do, người nào muốn tôi chết?" Y Hi Nhi nảy sinh độc ác hung hăng đá một vào bụng của một người trong đó, cô đã sắp không còn đủ kiên nhẫn rồi.

"Muốn trách thì trách cô tại sao một bước tiến vào hắc đạo!"

Dứt lời, tám người đều tự sát!

Chứng kiến cái chết của tám người ở trước mắt, tâm linh của Y Hi Nhi lập tức bị tổn thương nặng, cô mới vừa nổ súng cũng không có bắn trúng điểm chí mạng, chỉ là để cho bọn họ không cách nào tự do hành động mà thôi, cũng chưa từng thật lòng nghĩ muốn những người này chết, nhưng hôm nay những người này lại kiên định chết ở trước mắt cô.

Y Hi Nhi đột nhiên cảm thấy trên tay mình dính máu tươi.

Thế giới này là sao? Rõ rang lúc trước còn rất tốt, không phải sao? Bọn họ hoàn toàn có thể rời đi, chỉ cần bọn họ không chết ở trước mắt của mình, cô có thể coi như bọn họ còn sống.

"Cô sợ? Cô chưa từng giết người thật sao?"

Một thanh âm có vẻ hơi khàn khàn vang lên, Y Hi Nhi men theo âm thanh nhìn người vừa tới, đó là một người đàn ông khôi ngô, trên mặt có râu quai nón, một đôi mắt sắc bén khát máu.

Đúng, đó là một đôi mắt chỉ cần liếc mắt nhìn sẽ cảm thấy sợ, giống như là con cọp, hoặc là sư tử, giống như có thể tấn công người bất cứ lúc nào sau đó hút máu đến không còn một giọt, làm người ta không dám nhìn thẳng, người bình thường thấy đôi mắt này sẽ không tự chủ mà giữ một khoảng cách với hắn, chỉ là Y Hi Nhi khác với người bình thường, đến gần mấy bước.

"Tôi đã thấy anh!" Y Hi Nhi rất xác định, đôi mắt này cô nhất định từng gặp qua, mặc dù cô đối với người này không quá ấn tượng, nhưng cô khẳng định người này cô tuyệt đối đã gặp qua.

Người đàn ông khôi ngô này nghe vậy dường như rất cao hứng, lông mày thoáng nhướn lên lên một chút, nếu như không phải Y Hi Nhi theo dõi lời nói, căn bản không thể phát hiện điểm thay đổi, nhưng mà Y Hi Nhi lại quan sát được, nên yên tâm rất nhiều, trên người người này sát khí mặc dù rất nặng, tuy nhiên nó đối với cô không có ác ý, chỉ là, không có, nhưng cũng không bày tỏ là không có.

Y Hi Nhi vẫn duy trì cảnh giác, hơi đến gần người đàn ông kia một chút.

Đây là ngã tư chỗ giao giới, người đàn ông kia đứng ở một góc hẻo lánh bên trong, đây là ngõ cụt, rất dễ nhận thấy, người đàn ông này là từ tường rào phía trên nhảy xuống, thân thủ của anh ta hơn hẳn mình. Y Hi Nhi rất nhanh phán đoán phân tích ra địa hình rất có lợi, đứng ở một vị trí có thể công có thể thủ, súng trên tay càng không buông lỏng nhắm ngay đầu người nam nhân kia.

"Cô đã không sợ hãi rồi! Cô so với sự tưởng tượng còn máu lạnh và ích kỷ hơn, hơn nữa, ở hắc đạo còn thích hợp hơn!" Người đàn ông nói xong ngoảnh lại nhìn, từ đầu tới cuối không hề di động.

Y Hi Nhi nghe vậy chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, ngay sau đó lạnh lùng nói: "Anh có quyền tự do ngôn luận, nhưng mà tôi lại không thích người khác đánh giá về mình, anh tốt nhất nên nhớ điều này." Cô có thể nói mình máu lạnh và ích kỷ, nhưng người khác thì không!

"Cô lột xác thật nhanh! Hiện tại giống như là một con buớm xinh đẹp, vào ban đêm cũng rạng rỡ phát sáng rồi." Người đàn ông giận quá hóa cười, mặc dù lời nói của Y Hi Nhi khiêu khích anh ta, anh ta còn là lộ ra mỉm cười.

Chỉ là, người đàn ông này cười đúng là rất khó coi, râu quai nón cộng thêm hơi thở dã thú cười không dứt rất khó coi, hơn nữa còn rất quỷ dị.

"Anh tới, là muốn giết tôi?" Y Hi Nhi ngón tay chuẩn bị bóp cò, chỉ cần đáp án làm cô không hài lòng thì bất cứ lúc nào cô cũng có thể lấy đi tính mạng của người đàn ông này.

"Tôi tới để nói cho cô biết, cái thế giới này bẩn thỉu hơn rất nhiều so với sự tưởng tượng của cô, nếu cô vẫn cảm thấy thế giới của mình rất sạch sẽ, vậy thì cô không cách nào ở chỗ này sinh tồn được. Những người áo đen vừa nãy kia cho dù cô không phải muốn giết bọn họ, cô cũng hiểu Vũ Văn Bác tuyệt sẽ không bỏ qua cho bọn họ." Người đàn ông khôi ngô tựa như không nhìn thấy động tác của Y Hi Nhi, vẫn đứng yên tại chỗ không thay đổi nói.

"Thế thì sao?" Y Hi Nhi có chút không xác định, người đàn ông này tột cùng là ai, tại sao muốn ở nơi này vào thời điểm này, lại nói với cô những lời đó? Chẳng lẽ là Vũ Văn Bác phái người tới sao?

"Cô biết vẫn còn xuống tay lưu tình, hơn nữa khi sau khi bọn họ chết còn lộ ra vẻ lòng dạ từ bi, cô không chỉ máu lạnh ích kỷ, còn rất giả dối, rõ ràng là cùng ma quỷ giao dịch, vẫn còn muốn giả bộ từ bi, cô không cảm thấy ngươi làm như vậy rất buồn cười sao?" Người đàn ông không khách khí chút nào nói, nói trúng tim đen, chọc thẳng chỗ đau của Y Hi Nhi .

Không sai, Y Hi Nhi quả thật rất tức giận, thế nhưng những điều người đàn ông nói đều là đúng, cho nên dù cô muốn giết người đàn ông này nhưng vẫn là đè xuống lửa giận.

Thật sự cô là người máu lạnh, thay vì ngồi chờ mạng nhỏ của mình bị lấy, cô sẽ không một chút do dự lựa chọn giết đối phương, nếu như những người áo đen kia không phải tự sát, mà là hợp nhau tấn công cô, thì cô dứt khoát sẽ đánh gục những người đó.

Cảm giác như đã giác ngộ, sau khi những người áo đen chết lại có ý thương hại sao?

Lại nói tiếp, mình đúng thật là nực cười cực kỳ, người đàn ông này nói đúng.

"Anh đến cuối cùng muốn làm gì?" Y Hi Nhi mặc dù tức giận, nhưng lý trí vẫn còn, nhìn cặp mắt như dã thú kia, hỏi.

"Một ngày nào đó, cô sẽ biết ta muốn cái gì. Lúc này, hi vọng cô nhận thức được lập trường của mình, cô đã bước vào thế giới bóng tối này, vậy thì không cần lưu luyến thế giới ánh sáng cô đã từng ở, nếu không, cô sớm muộn cũng sẽ chết!"

Dứt lời, người đàn ông kia biến mất trong bóng tối.

Phản ứng đầu tiên của Y Hi Nhi chính là đuổi theo tìm kiếm, người đàn ông này đến tột cùng là ai? Anh ta muốn làm gì?

Dựa vào cảm giác, Y Hi Nhi đuổi theo đến đầu ngõ, nhưng người đàn ông kia hơi thở cũng đã biến mất, Y Hi Nhi dừng bước lại, bồi hồi.

Vũ Văn Bác đến tột cùng ở nơi nào nhìn mình? Hiện tại đã qua nửa đêm, chẳng lẽ muốn cô mệt mỏi kiệt sức mới để người đàn ông kia phải xuất hiện sao? Y Hi Nhi nghĩ tới liền tức giận, súng trên tay không thu về, cứ như vậy thoải mái nắm ở trong tay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.