Cuồng Hậu Ngoan Ngoãn Để Trẫm Sủng

Chương 90: Chương 90: Chương 80.2




Editor: Mèo (meoancamam)

”Cẩn Du, hẳn Nam Ức Tịnh nàng ta sẽ không muốn thâu tóm cả Nam Hải đúng không?” Nam Tú Cầm lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình, có chút run rẩy hỏi.

Ánh mắt Lam Cẩn Du phức tạp liếc mắt nhìn Nam Tú Cầm, hắn cũng không dám khẳng định điều này. Vốn hắn thật sự không ngờ Nam Ức Tịnh ở lại Nam Hải vì điều này, nhưng dáng vẻ khi nãy của nàng thực sự có khí chất bễ nghễ thiên hạ. Hiện giờ Nam Ức Tịnh đã không thể dùng những điều đơn giản để phán đoán rồi, có lẽ không chừng nàng ấy lại thật sự có suy nghĩ đó.

Đối với nghi ngờ cùng lo lắng của Nam Tú Cầm và Lam Cẩn Du, căn bản Nam Ức Tịnh cũng không để ý. Nếu nàng dám nói ra chuyện đó, sẽ không sợ bọn họ cảnh giác. Bởi vì lúc này dù bọn họ có cảnh giác thì cũng không kịp rồi. Vốn nàng nói cho bọn họ là vì muốn bọn họ sốt ruột mà đi đối phó nàng, nếu như bọn họ không đi đối phó bản thân, sao nàng có thể tìm cơ hội trả đũa lại chứ?

Quả nhiên, bên kia Lam Cẩn Du đã đi bẩm báo cho Nam Vũ, nói Nam Ức Tịnh có ý đồ bất chính với Nam Hải, mà Nam Vũ cũng gọi Nam Ức Tịnh lên triều, muốn tìm cơ hội bắt nàng nói ra.

Nam Ức Tịnh chậm rãi đi đến sảnh chính, vẫn là quần áo đỏ rực không kiềm chế chút kiêu ngạo nào, mái tóc đen như mực cũng không búi lên, bay phất phơ trong không trung, tỏa ra khí chất tà mị không nói nên lời, bên môi nàng hiện lên nụ cười như không cười, ánh mắt sắc lạnh, chậm rãi dẫn đầu đi đến sảnh chính, nhìn thẳng vào Nam Vũ.

Mọi người nhìn thấy Nam Ức Tịnh tự nhiên bình tĩnh đi đến sảnh lớn thì trong lòng đều không khỏi cồn cào dậy sóng, mà Nam Vũ cũng bị ánh mắt bễ nghễ thiên hạ của Nam Ức Tịnh nhìn đến sửng sốt. Sau một hồi mới hỏi “Nam Ức Tịnh, mặc dù phụ hoàng không muốn rời xa con, nhưng mà xuất giá tòng phu(*), mà Nạp Lan Thần Dật đã đi bốn năm ngày rồi, sao con vẫn ở lại Nam Hải vậy? Vừa mới cưới hỏi, thật sự phụ hoàng không đành lòng nhìn các con chia cắt đâu.”

(*) xuất giá tòng phu : giống như gả chồng theo chồng.

”A, ý hoàng thượng là muốn bổn tọa rời khỏi Nam Hải sao?” Nam Ức Tịnh nghe Nam Vũ nói, ánh mắt hiện lên sự sắc lạnh, bên môi hiện lên nụ cười châm chọc, thốt ra từng chữ “Thần Dật đã nói, bổn tọa ở Nam Hải một ngày, chàng liền không tấn công Nam Hải một ngày. Chỉ cần bổn tọa rời đi, đại quân Đông Lâm sẽ lập tức tiến quân thẳng vào, Nếu như hoàng thượng mong muốn bổn tọa rời đi, ngày mai bổn tọa liền đi!”

Nam Vũ nghe lời này của Nam Ức Tịnh, sắc mặt liền lập tức thay đổi. Khó trách nhiều ngày nay đại quân Đông Lâm chỉ đóng quân tại biên thành (*) nhưng không có xu hướng tiếp tục tấn xông, hóa ra Nạp Lan Thần Dật vì Nam Ức Tịnh mà ngừng tấn công. Trái lại ông ta thật không ngờ một hoàng tử câm điếc như Nạp Lan Thần Dật lại có năng lực này, nói như vậy, nếu Nam Ức Tịnh thực sự có kế hoạch gì, ông ta cũng không đuổi Nam Ức Tịnh đi được.

Cho dù có dựa vào Nam Ức Tịnh ngăn lại quân đội Đông Lâm thì cũng không phải kế lâu dài, nhưng ít nhất kéo dài được một ngày thì một ngày. Nghĩ tới đây, Nam Vũ lập tức cười vô cùng dối trá, nói với Nam Ức Tịnh “Làm sao phụ hoàng có thể đuổi Ức Tịnh đi chứ, Ức Tịnh muốn ở lại bao lâu liền ở lại đi.”

Nam Ức Tịnh nghe vậy chỉ khinh thường liếc mắt nhìn Nam Vũ, nàng xoay người, ánh mắt sắc sảo quét mắt nhìn văn võ quan viên trong triều. Văn võ trong triều đều bị ánh mắt sắc bén của nàng nhìn đến sửng sốt, nữ tử như thế nào mới có được ánh mắt như vậy, rõ ràng không để tâm nhưng lại có thể vừa liếc qua liền thấu được đáy lòng người khác, làm cho người ta theo phản xạ nảy sinh cảm giác khuất phục.

Môi mỏng khẽ hé, Nam Ức Tịnh cười nói với văn võ trong triều “Tuy Ức Tịnh chỉ là một người nữ tử, nhưng cũng không đành lòng nhìn con dân Nam Hải phải chịu đựng nỗi khổ của chiến tranh, bởi vậy mới lựa chọn ở lại Nam Hải, lấy cách đó trì hoãn quân đội Đông Lâm. Tin tưởng các vị cũng giống Ức Tịnh, toàn bộ đều vì con dân Nam Hải đi?”

Văn võ trong triều nghe xong lời Nam Ức Tịnh nói, có người cảm động trong lòng, cũng có người nghi ngờ trong lòng, nhưng cho dù như thế nào, bọn họ liên tục hô đúng mà Nam Ức Tịnh chỉ cười bí hiểm, trong mắt thấp thoáng ánh sáng.

Những thứ quan lại này đều luôn mồm nói vì dân chúng, cũng không thấy bọn họ đã làm gì cho dân chúng Nam Hải đâu. Bọn họ chỉ lo lắng con đường làm quan cùng tính mạng gia tộc mà thôi. Nhưng mà nàng cũng không quan tâm bọn họ nghĩ thế nào, nàng chỉ muốn lấy được uy tín, hơn nữa lấy của bọn họ một câu hứa hẹn này, tất cả sẽ là nền tảng cho kế hoạch sau này của nàng.

”Có thể được các vị đồng ý, Ức Tịnh đã yên tâm.” Nam Ức Tịnh nâng lên nụ cười ôn hòa nhưng không mất đi uy nghiêm, vẻ mặt bây giờ của nàng giống như một vị đế vương ở trên nơi cao, lại có khí chất tà mị xinh đẹp, nàng cười nói “Nếu sau này Ức Tịnh làm chuyện gì không ổn, cũng mong các vị bao dung, những gì Ức Tịnh làm cũng đều vì Nam Hải mà thôi.”

Những quan viên đương nhiên không biết được trong hồ lô của Nam Ức Tịnh bán thuốc gì, chỉ là đối với khách sáo của Nam Ức Tịnh mà có chút không hiểu thôi. Không phải nàng luôn khinh thường nói chuyện cùng bọn họ hay sao, tại sao lúc này lại khách sáo như vậy? Nhưng mà nếu nàng đã nói như vậy, đương nhiên bọn họ cũng phải đồng ý rồi.

Đừng nói từng lời nói của Nam Ức Tịnh đều có lý, bọn họ không thể phản bác lại, dù cho Nam Ức Tịnh có thật sự giảng đạo lý hay không, ngoại trừ việc bọn họ nói sau lưng nàng một hai câu cũng chẳng làm gì được cả.

Nghe những quan viên kia nói, Nam Ức Tịnh cũng thỏa mãn gật đầu, đôi mắt của nàng lướt qua người bọn họ, từ từ nhìn Lam Cẩn Du. Lam Cẩn Du vẫn mặc áo bào màu lam nhã nhặn, mặt mày như ngọc, chỉ có vẻ mặt là không được tốt mà thôi.

Đôi mắt đen tuyền của Nam Ức Tịnh nhìn thẳng vào Lam Cẩn Du, bên trong giống như có ánh lửa hận thù đang nhảy nhót, môi nàng bất giác nâng lên nụ cười, xoay người nhìn Nam Vũ, hỏi từng chữ từng chữ vô cùng rõ ràng “Đúng rồi, tại sao hôm nay hoàng thượng lại đột nhiên hỏi bổn tọa chuyện này vậy, chắc là có ai đó nói gì đó với hoàng thượng ?”

Nam Vũ đang vô cùng thán phục với một hồi phát uy của Nam Ức Tịnh khi nãy, lúc này lại đột nhiên nghe Nam Ức Tịnh hỏi chuyện này, lại thấy vẻ mặt lạnh nhạt nhưng vô cùng bình tĩnh của của nàng, giống như đã biết được chân tướng sự việc vậy, Bây giờ nàng lại hỏi ông ta, không phải là muốn ông gọi tên Lam Cẩn Du chứ?

Đây là Nam Ức Tịnh muốn nói cho ông ta, nếu ông ta không giải quyết Lam Cẩn Du, nàng sẽ lập tức rời khỏi Nam Hải, đến lúc đó cơ hội tạm đình chiến không dễ có được này sẽ biến mất. Huống chi một màn khi nãy của Nam Ức Tịnh rất được lòng người, đa số quan lại đã đứng phía Nam Ức Tịnh rồi, dù cho ông ta có bao che cho Lam Cẩn Du, sợ là văn võ quan lại cũng không đồng ý đâu.

Nghĩ tới đây Nam Vũ hơi nhíu nhíu mày. Tuy Lam Cẩn Du là phụ tá đắc lực của ông, nhưng hiện tại Nam Hải có giữ lại được hay không mới là vấn đề, ông nào có tâm tình đi bảo vệ Lam Cẩn Du nữa?

”Qủa nhiên Ức Tịnh vẫn là người thông minh. Đều do trẫm nghe lời xàm ngôn, còn tưởng Ức Tịnh ở lại Nam Hải là có ý định khác.” Nam Vũ thở dài một hơi, vẫn chưa gọi tên Lam Cẩn Du, chỉ tiếp tục quan sát sắc mặt của Nam Ức Tịnh, thử nhìn xem rốt cuộc ý định trong lòng Nam Ức Tịnh là cái gì, suy nghĩ muốn làm điều gì.

Nam Ức Tịnh đối với lời nói của Nam Vũ không hề cảm thấy có chút nào ngoài ý muốn, không nhìn ra được cảm xúc gì từ đôi mắt đen sâu thẳm của nàng. Nàng hé môi nhẹ cười khiến cho cả người nàng cũng trở nên sắc bén, chậm rãi nói “Bổn tọa một lòng vì Nam Hải, lại vẫn có người làm hại ta. Trước không nói đến tội danh nói lời xàm ngôn, nói lời gièm pha sau lưng sợ đó mới chính là rắp tâm xấu, không chừng muốn liên hợp với Đông Lâm đẩy Nam Hải vào đường chết đâu!”

Một hồi miệng lưỡi của Nam Ức Tịnh làm văn võ quan lại liền ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta. Bọn họ cũng không biết rốt cuộc là ai đã nói lời không nên với Nam Vũ, chỉ cảm thấy Nam Ức Tịnh nói rất có đạo lý, nếu lúc này làm nàng tức giận rời đi, làm Đông Lâm lập tức tấn công thì Nam Hải liền nguy rồi.

Nam Vũ nghe Nam Ức Tịnh nói mà vẻ mặt cũng thay đổi, trong lòng không khỏi nổi lên nghi ngờ. Tuy ông ta tin tưởng Lam Cẩn Du nhưng Nam Ức Tịnh nói lời đáng tin như vậy cũng làm ông không thể không nghi ngờ Lam Cẩn Du.

Làm hoàng đế nhiều năm như vậy, ánh mắt nhìn người vẫn có, mặc dù Lam Cẩn Du người này có tài nhưng lại quá tham lam, hơn nữa lại luôn nôn nóng muốn lấy được nhiều quyền thế cùng danh lợi hơn, Bây giờ Nam Hải đang suy yếu, hắn thật sự muốn bán nước cầu vinh cũng không phải không thể.

Mà cho dù hiện tại Lam Cẩn Du không có suy nghĩ này thì ngày sau không chừng cũng bị hấp dẫn mà phải phòng bị trước. Huống chi hiện tại Nam Ức Tịnh cũng đã nói rõ, nàng muốn xử trí Lam Cẩn Du mới bằng lòng bỏ qua, sợ là ông ta không muốn cũng phải làm.

Lam Cẩn Du không ngờ rằng tình hình lại thay đổi thành như vậy, hắn kinh ngạc mà tức giận nhìn Nam Ức Tịnh. Thì ra nàng đã sớm tính toán tốt rồi, cố ý nói ra mục đích của nàng trước mặt hắn, thành công khiến hắn báo cáo cho Nam Vũ, sao đó phản kích đánh hắn một gậy. Tốt tốt tốt! Thật sự là một kế dụ địch rất cao!

Dù trong lòng tức giận kinh ngạc, trên mặt Lam Cẩn Du vẫn như cũ, hắn xốc áo bào, bước đến trước mặt Nam Vũ, cung kính có lễ nói “Hoàng thượng minh giám. Cẩn Du chỉ xuất phát từ lo lắng mới góp chút lời với hoàng thượng. Cẩn Du nhận hoàng ân, sao dám làm ra chuyện tình phản bội bậc này?”

Kinh ngạc tức giận trong mắt Lam Cẩn Du không tránh được ánh mắt Nam Ức Tịnh, tươi cười của nàng càng thêm châm chọc. Tức giận ?1 Lam Cẩn Du hắn có tư cách gì để tức giận?! Đúng, thật sự là một tay nàng sắp xếp cái bẫy này để hắn nhảy vào, nhưng mà nếu không phải do hắn muốn vì tiền đồ của mình mà đưa nàng vào chỗ chết, làm sao có thể đưa đến kết cục như thế này?!

Toàn bộ mọi chuyện đều do hắn gieo gió gặt bão mà thôi. Hắn thiếu nàng, nàng muốn hắn phải trả lại gấp trăm lần. Hắn có cái gì, nàng đều muốn cướp lại không chút dư thừa!

”Ấy? Thì ra người gièm pha sau lưng lại là hữu tướng?” Nam Ức Tịnh thu lại hận thù trong mắt, giả vờ king ngạc, trong mắt hiện lên sắc lạnh cùng châm chọc, chậm rãi nói “Bổn tọa thực sự không biết đấy. Nhưng mặc dù hữu tưỡng thề nói thật thì sao, bổn tọa không tin được đâu. Chuyện phản bội như thế này, hữu tưỡng cũng không phải chưa từng làm, ngươi nói có đúng không?!”

Lam Cẩn Du bị Nam Ức Tịnh lạnh lùng nhìn chằm chằm, nghe từng từ nàng nói mà lồng ngực nhịn không được đau xót, cả người hơi lùi lại, sắc mặt có chút trắng bệch. Nàng vẫn hận hắn ta, hận hắn ruồng bỏ nàng.

Nhưng mà không phải hắn thật sự không có tình. Cho dù có tình, bọn họ vẫn sẽ từng bước đi tới tình thế này. Trong vô số lần lựa chọn, hắn vẫn lựa chọn bỏ qua nàng, hắn có tư cách gì mà tức giận nàng tính kế trả thù hắn chứ?

Bỗng nhiên trong lúc đó, Lam Cẩn Du liền cảm nhận được tức giận ở trong lòng mình từ từ biến mất, một cảm giác đau khổ cùng đau đớn chậm rãi xuất hiện, ép đến làm hắn vô cùng khó chịu, không tìm được nơi nào xả hết ra.

Mà Nam Vũ cũng không biết được suy nghĩ trog lòng Lam Cẩn Du, ông ta chỉ nhìn thấy vẻ mặt Lam Cẩn Du tái nhợt. Ông ta liền tưởng rằng Nam Ức Tịnh vạch trần âm mưu của Lam Cẩn Du, hắn ta liền sợ hãi đến như vậy, trong lòng không khỏi tin tưởng Nam Ức Tịnh thêm vài phần, trong mắt lướt qua ý định giết người.

Nam Ức Tịnh thu hết vẻ mặt thống khổ của Lam Cẩn Du, tươi cười trên môi lại càng xinh đẹp hơn. Toàn bộ thứ này đều là hắn nên nhận. Nàng muốn cho hắn thấy được quyền thế cùng danh lợi bỗng chốc biến mất, muốn cho hắn nếm thứ cảm giác mất đi tất thảy!

Nâng mắt nhìn ánh mắt của Nam Vũ, không ngoài ý muốn thấy được ý định giết người của ông ta. Nguyên nhân nàng còn nói thêm hồi nữa chính là vì muốn Nam Vũ nghi ngờ nặng hơn. Người như Nam Vũ, một khi nổi lên lòng nghi ngờ liền sẽ không bao giờ hạ thủ lưu tình (*).

(*) hạ thủ lưu tình: gần giống giơ cao đánh khẽ.

Nàng muốn từng bước cướp đi bộ máy thống trị của Nam Hải, đầu tiên chính là làm tan rã thế lực của Nam Khởi cùng Thái Tử, tẩy sạch cái triều đình này, như vậy mới có lợi cho việc thành lập lực lượng mới của bản thân, mà Lam Cẩn Du - kẻ thù của nàng, đương nhiên sẽ là đối tượng khai đao đầu tiên.

Những thứ Nam Hải thiếu nàng, lúc này toàn bộ đều sẽ trả lại cho nàng!

Nam Vũ híp híp mắt, vẻ mặt tàn nhẫn không làm thì thôi, đã làm phải làm đến cùng, ông ta hung ác liếc mắt nhìn Lam Cẩn Du, lạnh giọng nói “Chẳng lẽ hữu tướng thật sự cấu kết với nước ngoài sao? Quả nhiên đã làm trẫm thất vọng rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.