Cuồng Nữ Bắt Phu: Cưỡng Bức Lãnh Thái Tử

Chương 9: Chương 9: Ngắm hoa tiên tử




Nếu nói về thi thơ ca, nàng còn có thể mượn dùng của Lý Bạch Đỗ Phủ, nhưng về thư pháp nàng chưa từng luyện qua. Hội họa, nàng trừ thiết kế kiến trúc thì cũng không biết. Tài đánh đàn, nàng có thể gảy đàn tranh nha, hay là nàng cảm thấy âm thanh đàn tranh dễ nghe nên có học qua. Lại còn khiêu vũ, nàng từ nhỏ trừ lên khán đài hát hợp xướng ra thì không bước bục lần nào, chớ nói chi khiêu vũ, này muốn nàng đối phó sao đây?

Ba người ở chỗ này rầu rĩ, vòng thứ nhất lại bắt đầu.

Hoàng đế ra một vế trên, "Hoa đua nở đóa đóa vui mắt người." Đây là đại hội ngắm hoa, dĩ nhiên là lấy hoa nở làm đầu. .

Viên Tiểu Điệp trong lòng có một câu đối, khổ nổi nàng đã có hôn ước, nàng lặng lẽ đi tới nhi nữ của Thượng Thư được xưng là một trong tam đại mỹ nữ Kinh Thành Lý Duyệt Nhi bên cạnh, rỉ tai một hồi, chỉ thấy Lý Duyệt Nhi cười trước mặt mọi người nói ra vế dưới, "Ngữ kinh nhân cú cú khải quan tâm ."

"Được, hảo vế dưới ." Hoàng hậu nhìn Lý Duyệt nhi mặt xinh đẹp, cười nở hoa. Thầm nghĩ , cô nương này không tệ, diện mạo đẹp, còn có tài văn chương.

Hoàng đế lại ra thêm hai câu đối, một câu được nhị tiểu thư phủ Tướng Quân đối ra, một câu là muội muội Triệu Tử Dương của Tả Tướng đối ra. Hai người này đều trong tam đại mỹ nữ kinh thành, cũng là nữ nhân có tài.

Hoàng đế cùng hoàng hậu thấy từng người ra vế đối , ai cũng như hoa như ngọc, đều xứng đáng với hoàng tử.

Hoàng đế nhìn Viên Chiêu Quân một chút, lại ra một liên, "Hoa viên lý, hà hoa hương, lê hoa hương, quế hoa hương, hoa hương hoa hương hoa hoa hương."

Mọi người đối với vế này đều không nghĩ ra được vế dưới, mà Viên Chiêu Quân nghe lại thấy vui vẻ, đây không phải là câu đối dành cho Tiểu Yến Tử trong phim truyền hình Hoàn Châu cách cách sao? Nàng không chút suy nghĩ, có phần đùa dai nói: “Trên đường cái, người phân thúi, cứt heo thối, cứt chó thối, phân thúi phân thúi cứt phân thúi."

Sau khi nói xong, mọi người mặt ghét bỏ, "Thôi đi, nữ nhi này thật không nhã nhặn chút nào.”

Viên Chiêu Quân liền muốn xem mọi người là phản ứng cái gì, tiếp không khỏi cười nói: "Các vị có vế dưới hay hơn?"

"Không có. . . . . . Không có." Các tiểu thư đều không nghĩ ra vế dưới, từng người một như trái bóng xì hơi.

Hoàng đế cùng hoàng hậu cười đến mắt híp lại thành vá, Vũ Văn Dục vạn năm đóng băng trên mặt, cũng không khỏi giác môi khẽ giơ lên, tuy nói lần này không văn nhã nhưng lại rất tinh tế.

Thấy mọi người cũng lắc đầu, Viên Chiêu Quân cười nói: "Mới vừa rồi chọc các ngươi, chân chính vế dưới là, trong cuộc sống, người thân vui mừng, có người vui mừng, người khác vui mừng, người vui mừng, người vui mừng, người người vui mừng." Vế dưới này là nàng xem sau khi xem TV, đi tìm tòi đây mà, nếu không hôm nay phải đối cái câu cứt thối rồi.

"Được, vế dưới này tốt." Tả Tướng Triệu luôn luôn tỉnh táo nghiêm túc nói. Tả Tướng đại nhân nhìn Viên Chiêu Quân ánh mắt của lại có mấy phần vẻ tán thưởng .

Tứ hoàng tử không biết khi nào đến bên cạnh Viên Chiêu Quân, cười nói: "Không ngờ ngươi không chỉ là mỹ nữ, còn là tài nữ."

"Tứ hoàng tử quá khen." Viên Chiêu Quân mỉm cười nói.

Hoàng đế cùng hoàng hậu dĩ nhiên cũng đã nghe đến Tứ hoàng tử Vũ Văn Nhạc lời nói, hoàng hậu không khỏi cười nói: "Nhạc nhi nói đúng, Viên cô nương không chỉ là mỹ nữ còn là tài nữ."

Được hoàng hậu khích lệ, Viên Chiêu Quân cũng cảm thấy có lỗi, mặt vì không biết gì liền đỏ, nàng không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía xa nơi thái tử. Không nhìn thì không sao, vừa nhìn liền ngây dại, trước giờ vẫn không đánh giá kỹ, thì ra thái tử tuấn mỹ đến như vậy. Khiến nàng không dời tầm mắt, sinh ra làm con gái nhưng cũng thật ghen tỵ dung nhan tuyệt sắc này.

Chúng sinh ánh mắt cao ngạo, dung nhan độc nhất vô nhị, phong thái cao quý ưu nhã, khí thế càng thêm lăng nhân, quả là tuyệt mỹ nam nhân, cơ hồ có thể dùng hai chữ hoàn mỹ để hình dung.

Đang khi Viên Chiêu Quân quan sát thái tử Vũ Văn Dục thì hoàng hậu tuyên bố những người tiến vào vòng trong , chính là Kinh Thành tam đại mỹ nữ cùng Viên Chiêu Quân.

Vũ Văn Dục lạnh lùng quay lại nhìn ánh mắt của Viên Chiêu Quân, Viên Chiêu Quân sợ hết hồn, nhanh chóng dời đi mắt, quay đầu vừa nghĩ, thế nhưng lại hướng về phía Vũ Văn Dục ném đi ánh nhìn vô cùng mị hoặc quyến rũ.

Vũ Văn Dục không bị mị nhãn mê hoặc, ngược lại cảm thấy nữ nhân này thật sự là ghê tởm, nhanh chóng quay đầu đi.

Kế tiếp chính là thời điểm mọi người biểu diễn tài nghệ, cửa ải cuối cùng mới phải làm thơ.

Tài nghệ tỷ thí, các gia tiểu thư cũng lấy ra tuyệt kỹ, Lý Duyệt Nhi đánh đàn, phủ tướng quân nhị tiểu thư vẽ tranh, muội muội Triệu Tử Dương của Tả Tướng Triệu Mạc khiêu vũ. Ba người tài nghệ không phân cao thấp, mà ba người đã xong nên Viên Chiêu Quân lên đài biểu diễn.

Viên Chiêu Quân kì kèo mè nheo lên đài, nhìn cầm kỳ thi họa cùng khiêu vũ cũng như không, đang buồn thắt lông mày, nàng ở trong lòng nói thầm, có có, không ai hátca, nàng bây giờ âm thanh cực đẹp, hát ca nhất định rất êm tai. Nhưng là khổ nổi không ai thay nàng thấu nhạc, nàng liếc xung quanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại cây gỗ phái sau đài biểu diễn, chạy xuống lượm hai cây cọc gỗ, rồi lên đài.

Nhìn ánh mắt kỳ lạ của mọi người, nàng ho nhẹ một tiếng, nói: "Ta biểu diễn hát ca, đây chính là nhạc khí." Nàng giơ tay lên trong hai cây không cọc gỗ không nhỏ.

Nhìn vườn hoa một chút, nàng đột nhiên liền nghĩ đến bài hát có chưa hoa, vì vậy nàng tuyên bố: "Tên bài hát, đoàn tụ sum vầy."

Đối với tên ca khúc này, không có ai nghe qua, cũng cảm giác tò mò, đều nayfnhi nữ của Hữu Tướng chẳng nhẽ còn có thể soạn nhạc?

Lúc này Viên Thừa Tướng cùng Viên Tiểu Điệp Nhị phu nhân đều ở đây dưới đài nhìn, mấy người tâm tư dị biệt.

Viên Chiêu Quân dùng hai cây cọc gỗ nhẹ nhàng vỗ nhịp, tiếp khẽ mở môi đỏ mọng, dùng âm thanh như tiên nhạc hiện tại mà cất lên ": Gió xuân thổi, thôi vào cánh cửa lòng ta, nhớ đến người mà lòng không thể ngủ, vì sao người không hiểu, cố tình khiến hoa rơi, chỉ có thể nhìn ngoài cửa sổ,….”

Mọi người nhìn Viên Chiêu Quân mở miệng hết sức bất ngờ đến ngây người, mỗi người cũng hoàn toàn đắm chìm trong tiếng ca dễ nghe, khi Viên Chiêu Quân hát xong, yên tĩnh một lúc, mọi người đắm chìm trong trong tiếng ca thật lâu mới lấy lại tinh thần, sau đó chính là tiếng vỗ tay ầm ầm vang lên.

Nghe Viên Chiêu Quân ca, thái tử không khỏi đối với nàng vài phần kính trọng, nữ nhân này thật không giống như nhau, âm thanh này, chỉ trời cao mới có.

Hoàng đế cùng hoàng hậu càng thêm tán thưởng không dứt, cung đình nhạc sĩ nhanh chóng nhớ giai điệu ca khúc, nghĩ tới về sau đưa nàng với giọng ca như trời cao biểu diễn cho hoàng hậu cùng hoàng thượng.

Lại nói bởi vì bài hát này mà Viên Chiêu Quân thành người kinh thành đàm luận hồng nhân, càng khiến người muốn không xuất hiện, thái tử thế nhưng bởi vì này bài hát có quyết định.

Lúc hoàng hậu tuyên bố tiếp tục cửa thứ ba, Vũ Văn Dục ngắt lời hoàng hậu, tuyên bố: "Năm nay ngắm hoa tiên tử không phải là vị Viên tiểu thư này thì còn ai hơn nữa." Vũ Văn Dục mặt lạnh nhạt, hình như chuyện này cùng hắn chẳng có điểm liên quan nào.

Thái tử lời nói tựa như thánh chỉ, không thay đổi. Hoàng đế cùng hoàng hậu thấy thái tử có quyết định, tự nhiên hết sức ủng hộ! Vì vậy Hoàng đế tuyên bố: "Năm nay ngắm hoa tiên tử chính là Viên Thừa Tướng nhi nữ Viên Chiêu Quân."

Viên Chiêu Quân không ngờ như vậy có thể dành được Ngắm hoa tiên tử, càng không nghĩ đến bởi vì một ca khúc, nàng lại trở thành nữ nhân duy nhất vào thái tử điện.

Thưởng Hoa hội kết thúc, bởi vì Hoàng đế một tờ thánh chỉ, Viên Chiêu Quân ở lại hoàng cung, nhưng thái tử khiến Viên Chiêu Quân tiến vào thái tử điện yêu cầu duy nhất chính là không thể mang thủ hạ nha hoàn, ngay cả sư phụ của nàng cũng không được.

Vì có thể hút Thuần Dương Chi Khí, nàng chỉ phải đồng ý, ngày thứ hai, nàng một thân một mình tiến vào thái tử điện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.