Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Chương 24: Chương 24: 23: Nhất định phải kiên cường sống tiếp




Sau khi Thư Yến Tả rời đi, trong phòng chỉ còn một mình Đoạn Tử Lang, anh châm cho Hoắc Nhĩ Phi một châm an thần, rồi nằm trên ghế sa lon bên cạnh nghỉ ngơi một lúc, ôi! Yến này...

Sáng hôm sau, theo thường lệ anh truyền nước cho cô, mớm thuốc, rất nhàn nhã tự tại, sau đó ngồi bên giường thao thao bất tuyệt.

“Tôi nói mèo nhỏ này, sao cô lại cứ bướng bỉnh như vậy! Biết rõ không thể làm mà còn làm, không phải cô định cầm trứng gà đi đập tảng đá sao, nhất định bể đầu chảy máu.”

“Ôi! Tính tình Yến cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần cậu ấy thích, sẽ không chút lưu tình cướp đoạt lại, khó tránh khỏi sẽ coi thường cảm nhận của người khác, nói như thế nào đây! Nếu cô đã đến đây, thì nên biết chuyện sắp xảy ra, làm người sao! Nên linh hoạt một chút, không nên quá cố chấp.”

“Tôi thấy người phụ nữ An Tình Hủy kia cũng rất biết điều, biết làm thế nào mới có lợi cho mình nhất, sao mèo nhỏ không thể học tập người ta một chút, chẳng lẽ sống không tốt hơn chết?”

...

Nói thẳng suốt một buổi trưa, Đoạn Tử Lang lại không cảm thấy miệng khô, còn chưa uống miếng nước nào.

Hoắc Nhĩ Phi chỉ không muốn nói chuyện, không muốn động đậy, trong tiềm thức không muốn tỉnh lại. Nhưng cô vẫn biết chuyện xảy ra chung quanh, ví dụ như bác sỹ tên Đoạn Tử Lang này, quả thật còn kinh khủng hơn vẹt, lảm nhảm ở bên tai cô đến tận trưa, cô quả thật sắp phiền chết được!

Đoạn Tử Lang quyết định thay đổi sách lược, “Có lẽ giờ phút này cha mẹ cô đang toàn lực đi tìm cô, chẳng lẽ cô không nhớ bọn họ sao? Thật sự định liều mạng như vậy? Nếu cô tự bạo tự khí * như vậy không phải phụ lòng cha mẹ sắp tuổi già sao? Cô thật sự mất đi hy vọng với sinh mệnh? Tôi vẫn cho rằng cô là con mèo nhỏ kiên cường, khó khăn và sụp đổ cũng không thể đánh ngã, xem ra tôi sai rồi.”

(*) tự bạo tự khí: tự hại mình tự vứt bỏ mình.

Khi Hoắc Nhĩ Phi đang nằm ở trên giường nghe Đoạn Tử Lang nói đến cha mẹ người nhà, khóe mắt bắt đầu chảy nước mắt, cha mẹ, con rất nhớ hai người, con biết rõ nhất định cha mẹ đang tìm kiếm con khắp nơi, đều là con gái bất hiếu, không nên náo loạn muốn tới Hongkong du lịch.

Càng nghĩ càng khiến Hoắc Nhĩ Phi cảm thấy khó chịu trong lòng, không nhịn dcc nức nở nghẹn ngào thành tiếng: “Mẹ, cha...” Trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm hai chữ này.

Đoạn Tử Lang thấy hiệu quả die.enda/nle equy.ydon đã đạt tới, vội đưa mặt nạ thân thiết, “Khóc đi, khóc lên là được.” Dừng một chút, nhẹ giọng thở dài nói: “Mèo nhỏ, còn sống chắc chắn sẽ có hy vọng.”

Hoắc Nhĩ Phi nức nở rầu rĩ khóc to một trận, về sau càng khóc hơi thở càng không thuận, nức nở rầu rĩ ở đó hít mũi.

“Khóc cũng khóc đủ rồi, ăn một chút gì đi, phải có hơi sức mới được!” Đoạn Tử Lang đưa tới một đĩa bánh bao.

Hoắc Nhĩ Phi cầm lấy cái đĩa, ăn không có hình tượng chút nào, nước mắt dính đầy trên gương mặt nhỏ nhắn, khóe miệng còn dính mẩu vụn bánh, cặp mắt trong suốt đen bóng lộ ra kiên định trước nay chưa từng có.

“Tôi phát hiện mèo nhỏ cô thật thú vị, vừa rồi còn nửa sống nửa chết, bây giờ tinh thần như vậy. Cô nói cô, là một phụ nữ sao? Ăn gì mà thô lỗ như vậy, Yến lại có thể biết cảm thấy hứng thú với cô! Thật đúng là chuyện lạ!” Đoạn Tử Lang nhếch mỏ thở dài.

Hoắc Nhĩ Phi đang ăn đồ bị câu nói “Yến lại cảm có thể biết cảm thấy hứng thú với cô.” của Đoạn Tử Lang làm cho ngây ngẩn cả người, trong miệng đầy vụn bánh nói lầm bầm: “Anh nói cái gì?”

Đoạn Tử Lang dẩu môi, “Không có gì?” Anh cảm thấy chuyện như vậy không nên nói ra thì tốt hơn, có phải Yến nhất thời hứng thú hay không thì anh còn chưa biết! Hơn nữa, anh cảm thấy để cho hai người tự giải quyết mới tốt.

Hoắc Nhĩ Phi uống một ngụm sữa tươi Đoạn Tử Lang đưa tới, “Không nói thì thôi!” Ác ma kia sẽ có hứng thú với mình, sao có thể? Tuyệt đối không thể nào! Coi như có, chắc chỉ muốn hành hạ cô, nghĩ đến đây, cô lại rùng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.