Cửu Dĩ Hữu Tình

Chương 43: Chương 43: Chiếc nhẫn




Editor: Gió

Trở về nơi ở, sau khi hai người tắm xong, Cố Ngạo mở máy tính chọn một bộ phim, cùng Mẫn Thiều Kỳ ngồi trên ghế sô pha, cuốn chăn, vừa ăn vừa xem. Đây là một bộ phim điện ảnh của Pháp, trong nước không chiếu, tình tiết phim với Cố Ngạo có hơi nhàm chán, nhưng Mẫn Thiều Kỳ thích, xem rất nghiêm túc.

Cố Ngạo ôm Mẫn Thiều Kỳ, ngửi mùi sữa tắm trên người cậu, suy nghĩ linh tinh. Thật sự thì chiếc giường kia của họ hơi mềm nhưng rất thích hợp làm một số chuyện tốt lành.

Mẫn Thiều Kỳ mở hộp bánh ngọt mua về ra, dùng dĩa xắn một miếng đưa vào trong miệng. Lát sau, mắt sáng rực lên, quay đầu nói với Cố Ngạo: “Cái này siêu ngon luôn!”

Nhìn ánh mắt trong veo đầy hưng phấn của Mẫn Thiều Kỳ, Cố Ngạo cảm thấy ý nghĩ của mình vừa rồi như phạm tội. Nhưng vẫn phối hợp với cậu mà nói: “Thế sao?”

Mẫn Thiều Kỳ lại xắn một miếng đưa đến bên miệng Cố Ngạo, Cố Ngạo ăn miếng bánh đó cũng hơi kinh ngạc.

“Ngon đúng không?”

Cố Ngạo gật đầu, “Rất đặc biệt.” Độ ngọt này không phải độ ngọt anh thích, nhưng cảm giác rất đặc biệt, chiếc bánh phúc bồn tử này không chỉ có vị bơ, thịt quả phúc bồn tử và xốp bánh, mà còn xen lẫn một chút vụn quả hạch bên trong, không chiếm mất vị của phúc bồn tử, mà làm cho vị bánh thêm phong phú hơn, khiến cho người ăn mong chờ mỗi miếng bánh. Mà xung quanh bánh không nhìn thấy chút vụn quả hạch nào, mặt trên cùng cũng không có chắc hẳn là được xen lẫn bên trong lớp bơ.

Mẫn Thiều Kỳ không thể chờ đợi được nữa mà lại mở một chiếc hộp khác ra, bên trong là một chiếc bánh chocolate.

Xắn một miếng đưa vào miệng, Mẫn Thiều Kỳ sau khi nếm thử thì mỉm cười, mau chóng xắn thêm một miếng cho Cố Ngạo.

Cố Ngạo thử một miếng, lông mày cũng nhướn lên. Chiếc bánh này ngoại trừ lớp chocolate dày ra, còn có thể ăn phải thứ gì đó như đường cát nhưng chỉ một chút hạt nhỏ thôi, không làm mất vị, quan trọng là những hạt nhỏ này có vị mặn. Vị mặn nhẹ, chẳng những sẽ không cảm thấy quá đột ngột, mà trong hòa vị ngọt của chocolate, khiến cho vị bánh thăng hoa hơn. Mặc dù không phải người thích ăn đồ ngọt cũng có thể dễ dàng ăn hết miếng bánh này.

“Mai chúng ta lại đến mua nhé?” Mẫn Thiều Kỳ mong đợi nói.

“Ừ.” Cố Ngạo ôm Mẫn Thiều Kỳ, tay đưa vào trong đồ ngủ của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve. Mẫn Thiều Kỳ thực sự quá gầy, ôm không sướng tay, nhưng Cố Ngạo vẫn trêu cậu: “Ăn đồ ngọt suốt sẽ béo đấy.”

Mẫn Thiều Kỳ bị ngứa mà né né đi, nói: “Em sẽ tập thể dục.”

Cố Ngạo cười hôn cổ cậu, nói: “Béo anh cũng thích.”

Mẫn Thiều Kỳ bắt lấy cái tay đang sờ soạng linh tinh của anh: “Em không thèm. Thể trọng bình thường mới khỏe mạnh.”

“Phải rồi.” Cố Ngạo cười nói, tay cũng không sờ loạn nữa, nhưng cũng không bỏ ra. Anh có thể cảm nhận được rằng sau khi sang đây, Mẫn Thiều Kỳ thả lỏng hơn nhiều, nhất là sau khi họ đi dạo vào buổi tối này, lại càng thả lỏng hơn, có lẽ một thời gian nữa, Mẫn Thiều Kỳ có thể hoàn toàn trở về trạng thái bình thường rồi.

Ăn bánh xong, hai người lại uống thêm cốc sữa. Mẫn Thiều Kỳ vốn nghỉ ngơi không đủ nên đã lại buồn ngủ.

Đúng lúc ấy phim cũng hết, Cố Ngạo tắt máy và đèn, ôm Mẫn Thiều Kỳ đi rửa mặt, sau đó cũng nhau lên giường, tiến vào mộng đẹp.

Ngày hôm sau lúc hai người dậy đã sắp trưa rồi.

Mẫn Thiều Kỳ vặn eo, vùi trong chăn ấm, thoải mái híp mắt.

Cố Ngạo nhìn cậu như vậy, thích không chịu nổi, sáp lại ôm chặt cậu, ghé vào tai cậu nói: “Em có biết cái thể trạng này của em anh chỉ được nhìn không được ăn, bất nhân lắm đấy có biết không hả?”

Phản ứng của Cố Ngạo lúc dậy Mẫn Thiều Kỳ cảm nhận được hết, cậu cảm thấy cậu và Cố Ngạo thực sự đã trở lại như trước đây, Cố Ngạo bất cứ lúc nào đều sẽ đùa giỡn lưu manh, còn cậu vẫn cảm thấy ngượng ngùng.

Đưa tay nhéo nhéo tay của Cố Ngạo, Mẫn Thiều Kỳ cười nói: “Sáng sớm cấm đùa giỡn.”

“Buổi tối thì được hả?” Cố Ngạo ôm cậu chặt hơn một chút.

“Không được, buổi tối phải ngủ đủ giấc thì hôm sau mới có tinh thần.” Mẫn Thiều Kỳ nghiêm chỉnh nói.

Cố Ngạo cười, “Em nói gì cũng phải.”

Hai người dính nhau trên giường thêm một lúc nữa, mới dậy chuẩn bị bữa ăn đầu tiên của ngày hôm nay.

Sau khi ăn xong, hai người thay quần áo đi ra ngoài, ngày hôm nay họ cũng có hành trình đã được lên lịch sẵn, hơn nữa hôm nay trời đẹp, rất thích hợp để đi ra ngoài, vậy nên họ cứ đi theo kế hoạch đã được lập ra.

Ngày hôm nay chủ yếu là đi tham quan những địa danh nổi tiếng, sau đó tới trung tâm thành phố ăn tối.

Máy ảnh của Mẫn Thiều Kỳ hôm nay có tác dụng rất lớn, ngoại trừ phong cảnh, đa phần là ảnh Cố Ngạo, đương nhiên cũng có ảnh của cậu và Cố Ngạo, nhưng không nhiều như ảnh cậu chụp trộm Cố Ngạo. Hai người nắm tay, hôn môi, ôm nhau,… đều được lưu lại trong những bức ảnh đẹp đẽ, đối với Mẫn Thiều Kỳ đây đều những kỷ niệm quý giá, mặc dù sau này hai cũng vẫn có thể tới đây một lần nữa, nhưng tâm trạng khi ấy và hiện tại chắc chắn sẽ khác nhau.

Đi ngắm cảnh xong, hai người lái xe về phía nhà hàng. Lúc này đúng vào lúc mọi người đều đi ăn cơm, trong nhà hàng tạm thời không còn chỗ. Lúc Mẫn Thiều Kỳ và Cố Ngạo đi ngắm cảnh, cũng mua một ít món ăn vặt đặc sản của địa phương để ăn, cho nên hiện tại cũng không quá đói.

“Chúng ta đi dạo một lúc, mua mấy bộ quần áo, lát nữa rồi quay lại nhé?” Cố Ngạo đề nghị.

“Vâng, em muốn ăn kem.” Mẫn Thiều Kỳ nói ra yêu cầu.

Cố Ngạo gật đầu, hai người nắm tay đi dọc con phố, bên này có rất nhiều cửa hàng quần áo, cũng có nhiều quán ăn, muốn tìm một quán kem cũng không quá khó.

Vào ngắm hai cửa hàng quần áo, mua vài cái áo sơ mi và khăn quàng cổ xong, Cố Ngạo thấy một cửa hàng kem nổi tiếng ở không xa phía đằng trước kia.

“Đi vào ăn hay vừa đi vừa ăn?” Cố Ngạo cười hỏi cậu.

“Vừa đi vừa ăn, em muốn ăn kem ốc quế.” Mẫn Thiều Kỳ cười nói.

Cố Ngạo gật đầu, dẫn cậu sang đường.

Người xếp hàng mua kem trong cửa hàng còn nhiều, cũng có chỗ cho khách vừa ngồi nghỉ ngơi vừa thưởng thích hương vị của kem.

“Tìm một chỗ để ngồi trước đi, anh đi xếp hàng.” Cố Ngạo đưa túi đang cầm trong tay cho cậu.

Mẫn Thiều Kỳ gật đầu, tìm một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống. Lối đi bộ bên ngoài người tới người đi, vô cùng tấp nập, vừa rồi hòa trong dòng người nên không cảm nhận được, hiện tại đã thoát ra, mới có thể thưởng thức sự phồn hoa và vồn vã mang lại cảm giác thời thượng này.

Các loại kem trong cửa hàng rất đa dạng, Cố Ngạo gọi cho Mẫn Thiều Kỳ một cây kem ốc quế vị bạc hà, kem không nhiều, không đến mức khiến Mẫn Thiều Kỳ ăn xong phát run hay hết muốn ăn tối.

Nhận được kem, Cố Ngạo quay người lại, liền thấy Mẫn Thiều Kỳ đang cầm máy ảnh hướng máy ra ngoài, không biết là đang chụp cái gì.

Cố Ngạo đi tới, đưa kem tới trước mặt cậu, cười hỏi: “Có cảnh gì đẹp sao?”

Mẫn Thiều Kỳ buông máy, híp mắt cười nhận lấy kem, đưa đến trước mặt Cố Ngạo trước. Cố Ngạo cười nếm thử một miếng, Mẫn Thiều Kỳ lúc này mới bắt đầu thưởng thức kem của mình, sau đó chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ.

Cố Ngạo nhìn theo hướng cậu chỉ, đó là một cửa hàng bán đồ trang sức rất nổi tiếng.

Trước đây Cố Ngạo đã từng mua một đôi nhẫn của nhãn hiệu này, anh một chiếc, Mẫn Thiều Kỳ một chiếc.

Sau khi chuyện đó xảy ra, Cố Ngạo thấy nhẫn của Mẫn Thiều Kỳ đúng lúc ấy lại đặt trên bồn rửa tay, liền gộp luôn cả chiếc của mình lại rồi ném vào thùng rác.

“Chiếc nhẫn kia đâu rồi?” Mẫn Thiều Kỳ hỏi. Thật ra hôm nay cậu nhìn thấy cửa hàng này mới nhớ ra.

“Vứt rồi…” Cố Ngạo ngượng ngùng nói: “Anh cho rằng em không cần nữa.”

Mẫn Thiều Kỳ mím môi, nhỏ giọng nói: “Em chỉ là rửa mặt xong quên đeo lại…”

Cố Ngạo mỉm cười, xách đồ lên, dắt tay Mẫn Thiều Kỳ, nói: “Đi.”

Mẫn Thiều Kỳ cũng không suy nghĩ gì nhiều, ăn kem rời khỏi quán.

Cố Ngạo dẫn cậu vào cửa hàng trang sức nổi tiếng kia, Mẫn Thiều Kỳ có chút bất ngờ nhưng cũng có chút vui vẻ.

Đến lúc hai người bước ra khỏi tiệm, một ngón tay nào đó trên tay trái đã có thêm một chiếc nhẫn, hơn nữa vừa nhìn là biết đây là một đôi nhẫn nam. Tuy rằng không giống như chiếc cũ, nhưng cũng là hàng limited, lại chỉ có ở những quốc gia hợp pháp hôn nhân đồng giới, thiết kế là kiểu thịnh hành hiện nay, vừa đẹp lại vừa trang nhã.

“Kết hôn rồi anh mua cho em chiếc khác đẹp hơn.” Cố Ngạo nói.

“Cái này cũng rất đẹp rồi.” Nắm lấy tay Cố Ngạo, cảm nhận được sự chệnh lệch nhiệt độ giữa tay Cố Ngạo và chiếc nhẫn, Mẫn Thiều Kỳ càng cảm thấy kiên định hơn. Cậu biết một chiếc nhẫn không biểu thị cho sự vĩnh cửu, tình yêu của hai người cần cả hai người dùng cả trái tim để bồi đắp, nhưng chiếc nhẫn là một sự biểu đạt của Cố Ngạo, cũng là một lời hứa với cậu, cậu rất trân trọng cũng rất vui vẻ.

Cố Ngạo cầm tay cậu lên, hôn nhẹ một cái, nói: “Sau này mỗi năm anh đều mua một đôi nhẫn về cho em, không đeo cũng được, để ở nhà làm kỷ niệm.”

Mẫn Thiều Kỳ nhếch môi cười gật đầu, đây là tấm lòng của Cố Ngạo, cậu đương nhiên không thể từ chối.

Ăn tối xong, hai người lại đi dạo trên đường một lúc, mua không ít đồ rồi mới quay về,

Mà trên đường về vừa hay đi qua tiệm bánh kia, Mẫn Thiều Kỳ lại mua thêm hai miếng bánh ngọt vị khác, để chúc mừng ngày hai người đeo một đôi nhẫn mới, đương nhiên cũng mong đợi mai miếng bánh này sẽ mang đến một hương vị mới.

Vài ngày sau, hai người đều đi chơi theo kế hoạch đã lên trước, hầu như đi khắp các ngõ ngách đẹp đẽ của Paris, chụp vô số ảnh.

Nhưng trong lịch trình đã đặt ra từ trước bỗng xuất hiện thêm một lịch trình – mỗi ngày đến tiệm bánh kia mua bánh mỳ hoặc bánh ngọt.

Thường xuyên tới nên nhân viên trong tiệm cũng quen mặt hai người luôn, cũng sẽ bắt chuyện vài câu.

Mẫn Thiều Kỳ rất thích bánh ở đây, không chỉ bánh ngọt luôn mang lại cho cậu cảm giác mới mẻ, bánh mỳ cũng rất ngon, bánh thơm, ngoài giòn trong mềm.

Ăn vài ngày, Cố Ngạo cũng có ấn tượng tốt với tiệm, dù bánh ở đây giá hơi đắt một chút, nhưng vừa đủ no, cũng bớt phiền đi chút chuyện, tính ra cũng khá có lợi, hơn nữa vị ở đây không quá ngọt cũng không quá dễ hỏng, dù cho Mẫn Thiều Kỳ làm nóng lại một lần nữa cũng vẫn có thể giữ nguyên vị cũ.

Kế hoạch một tuần kết thúc, hai người đều rất mệt, chuẩn bị dành khoảng thời gian tới nghỉ ngơi thật tốt, sống một cách an nhàn.

Ngày đầu tiên rảnh rỗi, hai người ngủ đến tận khi tự tỉnh, đi thẳng đến tiệm bánh kia ăn sáng, định khi về tiện đường qua siêu thị mua vài thứ.

Tiệm bánh này tên là “Iris”, ý tưởng trang trí là hình diều hâu, trên biển hiệu màu gỗ thô cũng khắc hình một con diều hâu, vừa xinh đẹp lại vừa có hơi thở nghệ thuật.

Mười giờ sáng, trong tiệm không có khách, Cố Ngạo và Mẫn Thiều Kỳ hai người gọi một chiếc sandwich và hai chiếc Mini Canelé, thêm hai cốc cà phê, sau đó chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, bắt đầu thưởng thức bữa sáng của họ.

Sandwich được chia thành hai nửa, hai người mỗi người ặn môt nửa, vừa ăn vừa nói mấy chuyện nổi trên mạng gần đây. Thật ra Cố Ngạo thường ngày không quá quan tâm đến mấy chuyện này, nhưng ngày nghỉ, ngoài việc nghỉ ngơi ra, thời gian còn lại cũng sẽ quan tâm tới mấy câu chuyện nhỏ nhặt của giới giải trí.

Trong lúc hai người đang nói chuyện với nhau, một người đàn ông thoạt nhìn chừng bốn mươi tuổi đi vào. Người nọ vóc dáng rất cao, rất có phong độ, gương mặt có nét lai vô cùng anh tuấn, trông rất bắt mắt.

Nhân viên trong tiêm nhìn thấy người nọ, cười nói: “Ông chủ lớn đến rồi ạ?”

Hơn nữa ba tiếng “Ông chủ lớn”(*) này là dùng tiếng Trung, mặc dù ngữ điệu nghe rất kỳ quái, nhưng vẫn có thể nghe hiểu.

(*) Thực ra khúc này là 老板娘: bà chủ ấy, thế nhưng tớ chuyển thành ông chủ lớn, còn chủ của tiệm bánh thì tớ để là ông chủ nhớ. Đây là cách tớ thường hay gọi với mấy cặp niên thượng, anh lớn – em nhỏ. Nếu mọi người không thích có thể bảo tớ để tớ đội lại

Người đàn ông đó mỉm cười, hỏi: “Em ấy đâu rồi?”

“Ở trong bếp quét dọn, sắp xong rồi.” Một nhân viên khác cười nói.

Trong lúc nói chuyện, cánh cửa phía trong quầy được đẩy ra từ bên trong, người đi ra là một người đàn ông khoản ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, vóc dáng cũng không quá cao, gương mặt rất non, khí chất dịu dàng, tướng mạo mặc dù không bì kịp người đàn ông kia thế nhưng cũng rất thanh tú đáng yêu.

Nhìn thấy người đang đứng ngoài quầy, người đàn ông thanh tú nọ mỉm cười, cười vô cùng đẹp mắt, nói: “Vẫn chưa tới giờ cơm trưa mà?”

“Hôm nay không có việc, nên đến sớm.” Người đàn ông lai kia nói.

Người thanh tú kia gật đầu, hỏi: “Cà phê nhé?”

Người lai nọ mỉm cười đồng ý.

Toàn bộ cuộc hội thoại hai người đều nói bằng tiếng Trung, tiệm không lớn, lại không có ai, vậy nên Cố Ngạo và Mẫn Thiều Kỳ đều nghe thấy hết. Cũng hơi bất ngờ vì ông chủ của tiệm này ấy vậy mà lại là người Trung.

Người đàn ông thanh tú đi tới trước máy pha cà phê pha một cốc, người lai kia đứng trước quầy nhìn anh, gương mặt vô cùng dịu dàng.

Lúc này, nhân viên cửa hàng đến bên cạnh người đàn ông thanh tú nọ, nhỏ giọng nói vài câu.

Người nọ quay đầu nhìn về phía Mẫn Thiều Kỳ, đúng lúc chạm mắt với Mẫn Thiều Kỳ. Đối phương mỉm cười với Mẫn Thiều Kỳ, Mẫn Thiều Kỳ cũng lịch sử cười lại với người ta, đồng thời đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.