Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 339: Chương 339: A Ly sau khi biến hóa. (2)




Nàng là một thiên sứ rơi vào thế gian, một tinh linh rơi vào trần thế, bất luận kẻ nào thấy nàng, chỉ sợ cũng không khỏi vì nàng khuynh đảo, nàng là đẹp như vậy, đẹp không có một chút tì vết, đẹp làm cho người ta hít thở không thông.

Chứng kiến A Ly thân thể xích lỏa nằm bên cạnh mình, gương mặt của Diệp Thần trong nháy mắt giống như là bị hỏa thiêu, trở nên nóng hổi. Đây là chuyện tình sao mà xấu hổ, nhưng mà ánh mắt của Diệp Thần, lại khó có thể từ trên người của A Ly dời đi, nàng thật đẹp.

Diệp Thần cảm giác hô hấp cũng trở nên ngưng trệ, ánh mắt rơi vào nhũ phong của A Ly, còn có trên mông lớn rất tròn, bầu không khí có chút hương diễm cùng kiều diễm.

Nhìn nhiều vài lần, cho dù là làm cho Diệp Thần giờ phút này cứ như vậy chết mất, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Đúng lúc này, A Ly ưm một tiếng, từ trong sâu kín thức tỉnh lại.

Diệp Thần đột nhiên trở nên bối rối, nếu A Ly biết mình đem nàng toàn thân cao thấp tất cả đều nhìn mấy lần, có thể giận hắn hay không, nhưng lúc này hắn muốn tránh cũng không kịp, thấp thỏm lo âu mà nhìn xem A Ly chậm rãi mở mắt.

A Ly cùng Diệp Thần hai mắt đối mặt, ánh mắt của nàng, tựu như là một đôi hắc bảo thạch vậy, thanh tịnh trong suốt, hồn nhiên vô tà.

- A Ly, ngươi…

Diệp Thần nhìn xem A Ly, gò má xích hồng, khẩn trương không biết nên nói những gì.

- Ta làm sao vậy?

A Ly nghi hoặc hỏi thăm, thanh âm mềm mại tựa như sợi sợi mưa phùn, nhuận điền nhân tâm.

- A Ly, ngươi có thể nói rồi?

Diệp Thần kinh hỉ mà nhìn xem A Ly.

- Ta có thể nói rồi?

Con mắt A Ly chớp chớp, cúi đầu nhìn nhìn cánh tay của mình, làn da nhẵn nhụi trắng nõn, cùng nhân loại không khác, bộ dạng nàng tràn đầy thần kỳ, trên đỉnh đầu lỗ tai giật giật, theo lý thuyết, lấy số tuổi hiện tại của nàng, còn không cách nào biến hóa cùng nói chuyện mới đúng.

Nguyên nhân hẳn là Mê Huyễn Bảo Châu.

A Ly có chút mừng rỡ nhìn ngón tay mảnh khảnh của mình.

Nàng không có chút nào ý thức được thân thể mình xích lỏa ngồi ở trước người Diệp Thần, đối với thân thể hoàn toàn mới của mình tràn ngập tò mò.

Một tia mùi thơm thiếu nữ truyền đến, làm cho Diệp Thần không khỏi tâm viên ý mã, A Ly cùng hắn cách gần trong gang tấc, toàn thân xích lỏa, không có mặc một bộ y phục, đôi ngọc phong lộ trong không khí, chính giữa hai điểm hồng hồng, làm Diệp Thần có loại xúc động muốn phun máu mũi.

Phi lễ chớ nhìn, Diệp Thần muốn nghiêng đầu đi không nhìn tới, chỉ là lại không có thể thu hồi ánh mắt, nhịn không được đi nghiêng mắt nhìn.

Hết lần này tới lần khác lúc này, động tác của A Ly, làm cho Diệp Thần càng là thiếu chút nữa con mắt trừng đi ra.

Ngón tay ngọc thon dài của A Ly chuyển qua trước ngực, một đôi thỏ ngọc đầy đặn ở lòng bàn tay của A Ly biến đổi các loại hình, khi thì làm đi ra khe rãnh thật sâu, khi thì lại lôi kéo, bộ dạng A Ly có chút ảo não nói:

- Không có lớn bằng mẫu thân.

A Ly ngẩng đầu nhìn Diệp Thần, trừng mắt nhìn, trong đôi mắt tinh khiết vô tà, nàng nào biết đâu rằng, hiện tại Diệp Thần, trong đầu lại là đầy tà niệm.

- Diệp Thần ca ca, ngươi làm sao đỏ mặt?

Lỗ tai A Ly đầy dí dỏm mà giật giật, để sát vào Diệp Thần hỏi.

- Cái này…

Diệp Thần xấu hổ không thôi, nhìn xem bộ dạng A Ly hồn nhiên, trong lòng Diệp Thần hổ thẹn, vì cái gì trong đầu mình tất cả đều là những ý nghĩ hương diễm kiều diễm kia? Mũi A Ly cùng mình chỉ có cách một ngón tay, thổ khí như lan, tản ra hương khí sâu kín.

- Diệp Thần ca ca, A Ly đẹp không?

A Ly lộ ra tiếu dung ngọt ngào đáng yêu, vẻ mặt chờ đợi mà nhìn xem Diệp Thần.

- Ừ. Cái này, A Ly, ngươi vẫn là trước đem y phục mặc lên a.

Chứng kiến A Ly xinh đẹp động lòng người, lại gợi cảm hấp dẫn, Diệp Thần sợ mình một cái nhịn không được làm thịt A Ly mất .

A Ly thật sự quá đẹp, trách không được nói, hồ ly tinh hồ ly tinh, tuy A Ly không phải hồ ly, lại cùng hồ ly họ hàng rất gần.

- Vì cái gì?

A Ly trừng mắt nhìn, lông mi thật dài giật giật, có chút nghi hoặc hỏi thăm.

- Cái này đều bị ta xem hết.

Trên mặt Diệp Thần nóng hổi, xấu hổ nói.

- Nhìn một cái lại không có việc gì.

A Ly lộ ra tiếu dung nói, nàng không có cảm thấy cái gì, tỷ muội trong tộc của mình, thường xuyên bị người xem, nhìn xem cũng không có gì, chỉ là không thể sờ, bất quá Diệp Thần trước đem toàn thân nàng toàn bộ sờ soạng một lần, còn sờ soạng chỗ đó. . . Nghĩ đến chuyện này, A Ly hai má bay lên một vòng phấn hồng.

Mụ mụ nói qua, sau khi tỷ muội Ly Miêu tộc biến hóa lần đầu tiên, là phải cho người mình yêu nhất, hơn nữa cả đời chỉ yêu một người, nếu như không thể, tình nguyện chết đi. Nghĩ tới đây, trong đầu A Ly lại hiện ra bộ dạng Diệp Thần.

Bộ dạng A Ly cúi đầu đỏ mặt, có một loại kiều diễm cùng vũ mị nói không nên lời, thấy mà Diệp Thần đều có xúc động phun máu mũi.

Cô nương Ly Miêu tộc, cũng không ngại người khác nhìn thân thể xích lỏa của các nàng? Cái này không thể được, vạn nhất A Ly ở trước mặt người khác biến hóa, chẳng phải là sẽ bị xem hết?

- A Ly, từ nay về sau ngươi không cần phải ở trước mặt người khác biến hóa, sau khi biến hóa hiện thân ở trước mặt người khác, phải mặc xong quần áo a.

Diệp Thần gấp giọng nói.

- Vì cái gì?

A Ly nhìn xem Diệp Thần, lông mi vểnh lên giật giật, có chút khó hiểu.

- Cái này, ngươi thật đẹp, ta lo lắng nếu ngươi không mặc quần áo ở trước mặt bọn hắn hiện thân, bọn họ sẽ có ý xấu.

Diệp Thần thầm nghĩ hổ thẹn, nghĩ nghĩ, định lực của mình cũng coi là không tệ, nhưng mà thời điểm đối mặt A Ly, lại vẫn không cách nào chống đỡ loại hấp dẫn đó.

Diệp Thần bị con mắt thanh tịnh của A Ly nhìn có chút chột dạ.

- Ừ.

A Ly nhẹ gật đầu, nghiêm túc nói.

- Không quản Diệp Thần ca ca bảo A Ly làm cái gì, A Ly đều tin tưởng Diệp Thần ca ca.

Nghe được A Ly nói, Diệp Thần cảm giác trái tim của mình rạo rực, tiểu hồ ly tinh này thật sự là mê chết người không đền mạng, A Ly vẻ mặt hồn nhiên, lại là loại hấp dẫn này, nói ra những lời này, người bình thường chỉ sợ sớm đã cầm giữ không được .

Diệp Thần gãi gãi đầu, ý xấu tràn đầy, mùi thơm của cơ thể A Ly làm cho người ta giống như là thân ở trong muôn hoa.

- Thời gian ta biến hóa đã tới rồi, Diệp Thần ca ca, ngươi muốn kiểm tra nơi này không?

A Ly thấy Diệp Thần nhìn chằm chằm vào lồng ngực của mình, trát trát nhãn tình hỏi.

- Cái này cái này…

Diệp Thần biểu lộ cứng ngắc, nội tâm lâm vào thống khổ giãy dụa, kiểm tra có phải là quá vô sỉ rồi hay không? Chỉ là, một đôi thỏ ngọc của A Ly, cũng quá mê người . . .

Một đôi ngọc thủ của A Ly kéo tay Diệp Thần qua, đặt ở trên lồng ngực của mình nói:

- Ta biến hóa thời gian lập tức tới ngay, A Ly bây giờ còn không có thể tùy ý biến hóa, liền cho Diệp Thần ca ca sờ thoáng cái a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.