Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Chương 366: Chương 366: Cơ quan. (1)




Diệp Thần cố gắng sử dụng thần hồn điều tra, lại phát hiện nham thạch thạch thất này, không biết là dùng vật gì đó chế tác, thần hồn căn bản không cách nào xuyên thấu.

- Ta biết rõ đường xuống dưới ở trong thạch thất này, nhưng không biết như thế nào mở ra cơ quan.

Đạm Đài Lăng bắt lấy thần kích, dừng lại bước chân nói.

- Ngươi xem xem có thể dùng huyền khí phi đao phá vỡ mặt tường bốn phía hay không.

Diệp Thần ngắm nhìn bốn phía, khẽ nhíu mày, trong thạch thất này dấu diếm cơ quan?

Nếu như thực có cơ quan, lung tung sử dụng huyền khí phi đao, vạn nhất kích hoạt cơ quan tính công kích, này thì phiền toái, nếu như Đạm Đài Lăng còn là thực lực Thái Thượng cảnh, này còn dễ nói một ít, hiện tại Đạm Đài Lăng ngay cả năng lực tự bảo vệ mình cũng không có, mà Diệp Thần, dùng thực lực bây giờ của hắn, đụng phải cơ quan, chỉ sợ cũng khó có thể giữ được tánh mạng, phải biết được chủ nhân tòa mộ huyệt này, khi còn sống chính là một siêu cấp cường giả!

Có thể tìm được cơ quan ở đâu hay không?

Ngắm nhìn bốn phía, thạch thất chỉ dùng từng khối đá ba thước vuông phong bế, biên giới mỗi một phiến đá, đều có khắc một chút phù điêu, là một ít mỹ nữ trần truồng, tư thái khác nhau, chọc người tiếng lòng, đỉnh thạch thất, vây quanh hơn mười khỏa dạ minh châu, làm cho cả thạch thất trở nên thập phần rộng thoáng.

- Nơi này cơ quan thập phần bí ẩn, ta đã thử qua, rất khó tìm đến chỗ cơ quan.

Đạm Đài Lăng thấy Diệp Thần bốn phía nhìn quanh tìm kiếm, chậm rãi nói.

Diệp Thần không có lên tiếng, nhìn nhìn bàn đá trước người, trong thạch thất này, bầy đặt một bàn đá, quả thực có chút cổ quái, hắn cúi đầu điều tra, tìm kiếm trên bàn đá có dấu diếm cơ quan, hoặc là có thể di động bàn đá hay không.

Kết quả phát hiện, quanh thân bàn đá, không có bất kỳ nút cơ quan, bàn đá cũng không cách nào di động.

Đã Đạm Đài Lăng cũng đã điều tra qua nơi này, cơ quan bình thường, lại có thể nào tránh được con mắt của Đạm Đài Lăng, nếu như nơi này thực sắp đặt cơ quan, cơ quan này tất nhiên thập phần bí ẩn.

- Đừng hao tâm tổn trí.

Đạm Đài Lăng nói, thủ pháp Diệp Thần tìm kiếm cơ quan cực kỳ vụng về, làm sao có thể tìm được chỗ cơ quan.

Ánh mắt Diệp Thần rơi vào nến trên bàn, có nến thì chen vào ngọn nến ba chi, trên mặt bàn lưu lại mấy ngọn nến, đều là nửa thanh, trên bàn đá cũng tích đầy sáp dầu. Ngẩng đầu nhìn xem đỉnh thạch thất, những dạ minh châu kia phóng xuống từng tia ánh sáng, quang ảnh mê ly, có một loại ý cảnh kỳ diệu.

Chung ba mươi sáu khỏa dạ minh châu, vị trí vây quanh, tạo thành một pháp trận kỳ quái.

Trong lòng Diệp Thần nghiêm nghị cả kinh, ba mươi sáu khỏa dạ minh châu này hình thành pháp trận, tràn đầy một loại tính lực lượng bạo liệt.

May mắn không có tùy ý phá hư thạch thất!

- Nếu như suy đoán của ta không sai, trên đỉnh đầu chúng ta ba mươi sáu khỏa dạ minh châu kia, chính là một thượng cổ pháp trận, khí cơ cái pháp trận này, hiện đầy cả thạch thất, nếu như chúng ta tùy ý phá hư thạch thất bất kỳ một địa phương nào, sẽ làm nổ nó, đem chúng ta nổ phân thân toái cốt.

Diệp Thần trầm giọng nói.

- Cho nên chúng ta phải tìm ra chỗ cơ quan.

Nghe được Diệp Thần nói, Đạm Đài Lăng ngẩng đầu nhìn thoáng qua ba mươi sáu khỏa dạ minh châu trên đỉnh đầu, lúc này mới phát hiện ẩn ẩn có một chút vi diệu, pháp trận chi học, ở lúc thượng cổ truyền lưu rất rộng, về sau dần dần thất truyền, coi như là Thiên Cơ Tông được xưng tinh thông pháp trận, sở học cũng bất quá là da lông. Không nghĩ tới Diệp Thần lại có kiến thức như vậy, nàng hơi cảm thấy kinh ngạc nhìn thoáng qua Diệp Thần, Diệp Thần thật khiến nàng lau mắt mà nhìn.

- Trong thạch thất này, cơ quan cực kỳ bí mật, nên như thế nào tìm được chỗ của nó?

Đạm Đài Lăng hỏi.

Diệp Thần nhíu mày trầm tư, ánh mắt đã rơi vào trên nến, nến này một mực ở trên bàn đá, không cách nào di động, thật có chút kỳ quặc, đột nhiên, hắn nhãn tình sáng lên, đúng rồi, là quang!

Đem vài đoạn ngọn nến trên bàn đá nhặt lên, nhìn một chút, những ngọn nến này cũng đã mục đến không thể dùng, hắn ở trong không gian bao tay tìm kiếm một chút, từ trong một đống vật lặt vặt tìm được mấy cây nến. Diệp Thần lúc này, cũng không khỏi không cảm tạ phụ thân cùng thúc công. Phụ thân cùng thúc công ở thời điểm hắn rời đi sơn cốc, chuẩn bị cho hắn rất nhiều thứ, kể cả rất nhiều sinh hoạt thiết yếu vật, trong đó đồng dạng, chính là ngọn nến.

Đem ba ngọn nến cắm ở trên đế nến, sau đó điểm đốt, Diệp Thần chứng kiến, hỏa quang mê ly, tạo thành từng đạo quang ảnh, quăng xuất khắp ngõ ngách trong thạch thất.

- Không được.

Diệp Thần lắc đầu, cái ánh nến này quá rối loạn.

- Xem ra phải một cây một cây đốt!

Đạm Đài Lăng nhìn xem Diệp Thần ở nơi đó bận việc, trong ánh mắt tĩnh như nước rốt cục hiện lên một tia kinh ngạc cùng tò mò, nhìn nhìn Diệp Thần, thiếu niên trước mắt này, oai hùng cao ngất, tuy hơi non nớt, nhưng trong mắt thâm thúy lại có một tia cơ trí cùng tuổi không tương xứng.

Trước nhen nhóm một ngọn nến, quang ảnh phóng ra, từng đạo quang ảnh hình thành.

Có tất cả lục đạo quang ảnh, trải rộng 80% phiến đá cả thạch thất.

- Những cái này hẳn đều là khí cơ của pháp trận, một khi xúc động đến những khí cơ này, pháp trận liền sẽ nổ.

Diệp Thần nói, ngay sau đó dập tắt một ngọn nến. Lại nhóm lên một cây khác, sau đó là cây thứ ba.

Kể từ đó, vị trí cơ quan liền miêu tả sinh động, Đạm Đài Lăng nhìn nhìn bốn phía nói:

- Có tất cả ba phiến đá, không có bị quang ảnh soi sáng.

- Ba phiến đá này, hẳn chính là chỗ cơ quan.

Diệp Thần đi đến trước một phiến đá trong đó, thử di động phiến đá này, đẩy đi vào.

Phiến đá này có thể đi vào từng chút, chỉ nghe trong đó một tiếng kẽo kẹt giòn vang.

Diệp Thần khẩn trương lên, vạn nhất suy đoán của mình không đúng, dẫn động pháp trận phía trên, này thì xong rồi. Sau nửa ngày, pháp trận trên đỉnh thạch thất không có động tĩnh, lúc này Diệp Thần mới thở dài một hơi. Tiếp theo đi đến trước phiến đá thứ hai.

Ba phiến đá đều bị Diệp Thần đẩy đi vào, chỉ nghe "ầm ầm" một hồi nổ, cả thạch thất kịch liệt run rẩy lên.

- Chuyện gì xảy ra?

Trong lòng Diệp Thần giật mình, đột nhiên chứng kiến vách tường phía trước thạch thất, từng phiến đá nhanh chóng rơi xuống, lộ ra một lối đi, một cái thang lầu thật dài xoay tròn, một đường thông hướng phía dưới.

Một cổ khí tức rét lạnh từ lòng đất thấu đi lên. Luồng khí tức này áp bách thần hồn của Diệp Thần, Diệp Thần miễn cưỡng vận chuyển thần hồn, lúc này mới ngăn cản được luồng khí tức này ăn mòn.

- Hẳn chính là trong này .

Đạm Đài Lăng nói, sắc mặt cũng hơi trắng bệch. Trên người nàng âm hàn chi khí còn chưa trừ tận, tuy thực lực đã có chỗ khôi phục, nhưng vẫn là trạng thái bị thương.

- Muốn chờ ngươi khôi phục lại đi hay không?

Diệp Thần nhìn về phía Đạm Đài Lăng hỏi, dù sao hiện tại Đạm Đài Lăng, quá mức hư nhược rồi.

- Tuyệt thế cường giả này mặc dù chỉ còn lại có một cỗ thi thể, nhưng thi thể của hắn cũng không phải người thường năng động được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.