Cửu U Long Giới

Chương 502: Chương 502: Thánh Vực đại chiến (Hạ) (1)




Minh Vương Cáp Địch Tư và Bạch Khởi công kích lẫn nhau, trải qua cuộc giao tranh thử trong thời gian ngắn bắt đầu chiến đấu chính diện. Vong Linh Cốt Mâu trong tay Cáp Địch Tư bắt đầu tỏa ra mùi vị tiên huyết, khí tức phức tạp khủng khiếp khó mà nói rõ, bắt đầu triển khai tiến công về phía Bạch Khởi. Mỗi một lần tiến công đều có vô số vong linh hét chói tai, hàng chục vạn oan hồn tùy ý bay lượn trên không trung. Mục tiêu của bọn chúng không phải ai khác mà chỉ có một người, người đó chính là Bạch Khởi, vô số oan hồn có chấn động cực độ đối với tâm linh của con người, những linh hồn có biểu hiện dữ tợn trên mặt đủ để làm người ta khiếp sợ, cường giả căn bản không ngăn cản nổi bất kỳ đòn công kích nào trong đó.

Nhưng đối với Bạch Khởi ngược lại lại không có ảnh hưởng gì lớn, Vong Linh Cốt Mâu tỏa ra khí tức tà ác mặc dù rất lợi hại nhưng đều bị Hóa Huyết Thần Đao ngăn cản. Mạn thiên huyết quang chiếu sáng cả bầu trời nhưng phàm khi Minh Vương công kích các oan hồn đều bị Huyết quang của Hóa Huyết Thần Đao nuốt chửng ngay cả một dư lượng cũng không được lưu lại. Điều này khiến Minh Vương Cáp Địch Tư có chút bất đắc dĩ.

Nhưng đồng thời với bất đắc dĩ mặt hắn cũng tràn đầy sự hưng phấn. Phải biết rằng Minh Vương là người có thực lực cao nhất trong số các Chư Thần, không biết bao nhiêu năm rồi, đã rất lâu rồi không có người nào có khả năng đối địch với Minh Vương xuất hiện. Quang Minh Thần thu hút vô số lực tín ngưỡng có thể giao thủ với Minh Vương Cáp Địch Tư bất quá cũng chỉ là gần có khả năng đó mà thôi. Kẻ đó hiện giờ đang chìm trong giấc ngủ say, Minh Vương đã rất lâu không gặp được đối thủ, những kẻ khác không xứng để Minh Vương ra tay, ngay cả kẻ được gọi là Chiến Thần Vô Song trong mắt Minh Vương Cáp Địch Tư cũng không có tư cách động thủ với hắn, cho nên Minh Vương Cáp Địch Tư có lúc cũng có chút cảm giác đơn điệu, buồn tẻ.

Cường giả vắng vẻ, là cảm giác của những kẻ đã đạt đến đỉnh cao, những kẻ nào nằm ở trạng thái vô địch đều sản sinh ra. Có vài người còn rất mãnh liệt, giống như Độc Cô Cầu Bại, cường liệt không có gì sánh được, mưu đồ tìm được một đối thủ, thậm chí người đó cho dù bản thân có bị đánh bại cũng không quan tâm. Còn Minh Vương thì không như vậy, tạp niệm của hắn quá nhiều, về mặt ý nghĩa nào đó mà nói hắn cũng không phải là người tập luyện thuần túy. Ngoại trừ sức mạnh đỉnh cao mà hắn theo đuổi còn có rất nhiều thứ khác phân tán lực chú ý của hắn. Khát vọng của hắn đối với đối thủ không rõ ràng như Độc Cô Cầu Bại, cũng không điên cuồng như vậy, nhưng điều đó không biểu hiện là hắn không hy vọng gặp được một đối thủ có thể đấu một trận với mình, khiến mình phải phát huy toàn lực, cảm giác không thể dốc toàn lực ra tay có lúc không thoải mái lắm, vì vậy sau khi Minh Vương nhìn thấy thực lực của Bạch Khởi nhãn thần phát ra sáng ngời, hắn đã xem Bạch Khởi như đối thủ chân chính.

- Ha ha, có một điều đó là đã rất nhiều năm rồi, không ngờ hôm nay lại đột nhiên xuất hiện một nhân vật như ngươi, khiến người ta thật sự kinh ngạc. Tới đây, để ta xem xem ngươi rút cục lợi hại như thế nào.

Minh Vương Cáp Địch Tư bay lơ lửng trên không trung điên cuồng cười nói, vẻ điên cuồng trong nhãn thần ai cũng có thể nhìn ra được, xem ra hắn đã thật sự xem Bạch Khởi là đối thủ đáng chờ đợi của mình.

- Muốn thử ta sao? Được, tới đi. Xem xem là Minh Vương Cáp Địch Tư ngươi lợi hại, hay là Bạch Khởi ta lợi hại.

Bạch Khởi hừ lạnh một tiếng, sau đó Hóa Huyết Thần Đao trong tay trong nháy mắt hóa lớn mấy chục lần, một luồng đao quang thê lương từ trên trời giáng xuống, trực tiếp rơi xuống, hung hãn rơi xuống trước mặt Bạch Khởi. Trong nháy mắt trường đao lớn trăm trượng hung hăng bổ trên người Cáp Địch Tư.

Cáp Địch Tư không dám chủ quan, vội vàng nắm lấy Vong Linh Cốt Mâu ngăn cản đòn công kích của Bạch Khởi. Với nhãn giới của hắn không khó để nhìn ra tính công kích trong đòn công kích này. Nếu như có chút vô ý, cho dù bản thân không chết cũng bị trọng thương, cho nên hắn vội vàng chống lại.

Cường giả so chiêu không có đòn công kích rườm rà, chỉ có công kích sắc bén nhất, trực tiếp nhất, mục đích không phải vì cái gì khác mà là vì muốn giết chết đối phương một cách triệt để. Đây chính là mục tiêu của bọn họ, những động tác võ thuật đẹp mắt hầu như không có tác dụng, điều chủ yếu nhất chính là giết chết đối phương, với tốc độ nhanh nhất, cách thức trực tiếp nhất giết chết đối phương đó mới chính là cường giả chân chính.

Cho nên thường thường cường giả so chiêu thắng bại đều chỉ trong nháy mắt, đương nhiên nếu thực lực không hơn kém nhau mấy phần thì chỉ cần tiêu hao một chút thời gian. Ví dụ như Bạch Khởi bây giờ nếu giao thủ với Chiến Thần Vô Song thì e là Chiến Thần Vô Song ngay cả một chiêu của Bạch Khởi cũng không đỡ nổi, mặc dù không đến nỗi bị giết nhưng một chiêu cũng có thể khiến người hắn bị trọng thương. Nội trong mười chiêu nếu hắn không có tuyệt chiêu gì để trấn giải thì Bạch Khởi hoàn toàn có thể giết chết hắn, hắn có chút không giống với Minh Vương Cáp Địch Tư, nếu không thể tìm được điểm yếu của đối phương ghi nhớ trong lòng thì cuộc chiến đấu của hai người sẽ tương đối lề mề, kéo dài rất lâu cuối cùng thậm chí có thể diễn biến thành hai người lưỡng bại câu thương, cuối cùng chiến đấu vô hiệu, hai người đều lợi hại như nhau.

Đương nhiên kết quả như vậy không thể xuất hiện, bất luận là Cáp Địch Tư cũng vậy Bạch Khởi cũng vậy, đều không tiếc tất cả để giết chết đối phương. Bạch Khởi không thể bỏ qua Cáp Địch Tư vì Bạch Khởi không xác định chắc chắn con người này có phải cũng có thân bằng hảo hữu gì không, nếu hắn gọi bằng hữu đến thì Bạch Khởi thật sự không phải là đối thủ của hắn. Ngược lại Cáp Địch Tư càng không thể bỏ qua Bạch Khởi, Bạch Khởi nhất định phải chết, nếu không thì cuộc sống của hắn khó mà yên bình vì nếu cho Bạch Khởi sống thêm mấy năm nữa có quỷ mới biết hắn sẽ trưởng thành đến mức nào. Hai mươi tuổi đã có thành tựu như vậy, nếu thêm mấy năm nữa thì thế nào chứ? Thêm mấy năm nữa hắn còn giết chết được Bạch Khởi hay không? Cho nên ngay cả khi hắn bị trọng thương toàn thân, cho dù vì vậy mà phải ngủ vùi mấy ngàn năm thì hắn cũng phải giết chết Bạch Khởi.

Cả hai người đều chưa chết chưa ngưng vì vậy giữa hai người không thể xuất hiện tình cảnh lưỡng bại câu thương, chỉ có một người giết chết người còn lại, kết cục trong hai người chỉ có một người có thể sống mà thôi.

- Đinh đang.

Sau một tiếng vang thanh thúy, Cáp Địch Tư thối lui mấy bước, sau đó vẻ mặt biến đổi, sau đó trực tiếp công kích về phía Bạch Khởi, hai người công kích lẫn nhau trên không trung, giao tranh một hồi tới tới lui lui cũng đã hơn mười hiệp.

Cáp Địch Tư khẽ lắc người, sau đó nhìn Bạch Khởi đang ở trước mặt lạnh lùng nói:

- Đáng chết, xem ra muốn dùng cách bình thường bắt ngươi là điều không thể, vậy thì trực tiếp giết chết ngươi là tốt nhất, nếu có thể chết dưới tay ta ngươi cũng nên cảm thấy vinh hạnh.

Nói xong Cáp Địch Tư ổn định lại thân hình, sau đó Vong Linh Cốt Mâu trong tay vung lên trực tiếp va chạm với Bạch Khởi, khiến Bạch Khởi phải thối lui nửa bước. Cáp Địch Tư đứng vững trên không trung, sau đó nhắm hai mắt, từ vị trí giữa trán, thình lình một con mắt mở ra, ánh sáng màu đen từ trên trời giáng xuống bao phủ toàn bộ không gian. Những người đứng xung quanh đều có cảm giác không thở được, nội trong phạm vi trăm mét xung quanh, tất cả mọi thứ đều cảm thấy một áp lực vô hình. Ánh sáng màu đen nuốt chửng tất cả, phảng phất như muốn giết sạch tất cả mọi thứ, khủng khiếp vô cùng.

Bên kia Chiến Thần Vô Song và Độc Cô Cầu Bại đang giao thủ cũng bị khí tức này bao phủ, động tác của hai người chậm lại mấy phần, Chiến Thần Vô Song vốn đang chật vật bất kham nhìn thấy tình cảnh như vậy sắc mặt biến đổi cao giọng nói với Độc Cô Cầu Bại:

- Đừng đánh ở đây nữa, chúng ta đi chỗ khác.

Nói xong liền xoay người đi, cũng không để ý đến Độc Cô Cầu Bại. Còn Độc Cô Cầu Bại đầu tiên rất sửng sốt, sau đó cuồng nhiệt nhìn thoáng qua Bạch Khởi và Minh Vương Cáp Địch Tư, cũng không nói gì nhiều, trực tiếp bắt đầu truy kích Chiến Thần Vô Song. Sức mạnh của Chiến Thần Vô Song khiến hắn cảm thấy có chút khiêu chiến, hắn có thể vui sướng thoải mái phát huy. Còn nói về Minh Vương Cáp Địch Tư và Bạch Khởi, sức mạnh còn mạnh hơn nhiều nhưng mục tiêu của Độc Cô Cầu Bại bây giờ không phải là hai người bọn họ mà là Chiến Thần Vô Song. Trước khi thật sự đánh bại và đồng thời giết chết Chiến Thần Vô Song, Độc Cô Cầu Bại sẽ không khiêu chiến Minh Vương Cáp Địch Tư và Bạch Khởi. Mặc dù hắn rất cuồng nhiệt, rất cầu bại, nhưng càng không thể bị giết chết. Sức mạnh của hai người bọn họ bây giờ không phải là thứ hắn có thể công kích, muốn công kích hai người bọn họ, nhất định phải đợi sau khi đột phá được.

Nhưng cho dù như vậy Độc Cô Cầu Bại vẫn cảm thấy rất cao hứng trong lòng, vì hắn đã tìm được mục tiêu, hắn biết sau khi mình chiến thắng được Chiến Thần Vô Song, nếu có được sự đột phá nên đối mặt với đối thủ như thế nào. Hắn biết mục tiêu phấn đấu, điều này khiến tâm tình ngủ yên mấy nghìn năm của Độc Cô Cầu Bại đột nhiên sống dậy.

- Khốn khiếp, huynh đệ ngươi hãy cẩn thận, đây chính là Tử Vong Không Gian của Tử Vong Chi Quang, vô cùng lợi hại, thả ra trong nháy mắt có thể giết chết tất cả sinh linh trong phạm vi không gian này, hơn nữa tập trung sức mạnh của sinh linh để đối phó với kẻ địch. Trong không gian này sức mạnh của Minh Vương sẽ tăng lên năm lần, còn ngươi sẽ bị suy yếu đi năm lần, ngươi phải cẩn thận.

Ma Thần Đại Hắc Thiên đứng ở xa quan sát cao giọng hô, sau khi nói xong một giây sau cũng biến mất trước mặt Bạch Khởi, xem ra hắn cũng không muốn ở lại trong Tử Vong Không Gian này vì ở trong Tử Vong Không Gian này chẳng khác nào biến mình thành miếng thịt trên thớt, để mặc cho người ta băm chém.

- Tử Vong Không Gian sao? Ồ… ta biết rồi.

Quyển 3: Sát Phạt Nhân Sinh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.