Đã Có Tôi Bên Em

Chương 70: Chương 70: LỄ VẬT






Anh tìm em trong bóng tối, tìm trong kì vọng, ngẩng đầu nhìn trời chỉ mong ánh sao đêm soi đường để anh tìm thấy em.

Em chờ anh trong bóng tối, chờ trong hi vọng, ngẩng đầu nhìn trời chỉ mong ánh sao đêm sẽ đưa anh đến bên em.

Hạo Minh vừa vào nhà đã thấy người đàn ông, đáng ra ông ta là trợ lý của ba cậu ta cớ gì lại ở đây.

- Chú Thịnh không đi cùng ba tôi sao?

- Chào giám đốc, tôi là theo lời chủ tịch đến hỗ trợ cậu.

- Hỗ trợ? Tôi có cái gì phải hỗ trợ?

- Chủ tịch có việc không thể sang đó công tác được, cậu sẽ thay chủ tịch sang đó._người đàn ông tỏ ra cung kính.

- Tôi không muốn đi._Hạo Minh lạnh lùng từ chối, ngồi xuống nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

- Cậu là người thừa kế duy nhất, cậu nhất định phải đi.

- Đừng ép tôi, huống hồ ở đó nhiều chi nhánh như vậy cử một người đại diện là được không cần phiền phức.

- Hình như cô Hạnh Nghi vẫn chưa trở về._người đàn ông khẽ cong môi cười, ngữ điệu nhẹ nhàng nhưng mười phần uy hiếp.

- Chú dám lấy Hạnh Nghi ra uy hiếp tôi._Hạo Minh tức giận đứng dậy, hai tay nắm lại thành quyền cố kìm chế cảm xúc.

- Tôi không có ý đó, chỉ muốn cậu suy nghĩ thật kĩ trước khi quyết định.

- Chú…

Hạo Minh căm giận, thật sự vô cùng muốn giết người trước mặt. Từ trước đến giờ, cậu ta chưa bao giờ thích sự áp đặt hay uy hiếp. Người này lại dám uy hiếp cậu ta như vậy.

- Nói! Hạnh Nghi ở đâu?_Hạo Minh gằn từng tiếng, cắn chặt răng như muốn giết người này.

Người đàn ông nhìn Hạo Minh nổi giận mà trong lòng lại không chút sợ hãi. Làm việc với người nào sẽ học được tính cách của người đó. Ông ta chính là học được ở ông Hạo Ưng sự bình tĩnh trước mọi tình huống. Huống hồ Hạo Minh cũng chỉ là một người con trai trẻ người, non dạ, dù cho cậu có lợi hại cũng không thể nào suy nghĩ thấu đáo được.

- Cô ấy đang ở một nơi an toàn, chỉ cần cậu đến đó cô ấy sẽ liên lạc với cậu.

Hạo Minh nhếch môi cười nhạo, tưởng cậu ta là trẻ lên ba sao mà muốn cậu ta làm thế nào thì sẽ làm thế ấy.

- Hiện tại tôi muốn nói chuyện với cô ấy.

- Đây là lệnh của chủ tịch cậu đến nơi rồi thì mới được phép.

- Chú…giỏi lắm!_Hạo Minh căm giận xoay người trở về phòng.

Người đàn ông nhìn theo bóng lưng Hạo Minh, nụ cười trên môi chợt tắt. Ông ta thở nhẹ ra một cái, giống như một phần gánh nặng được trút bỏ vậy. Nếu Hạo Minh không an toàn trở về nước, ông ta cũng thật có lỗi với chủ tịch.

Chưa đến năm phút, trên phòng Hạo Minh vang lên tiếng đồ đạc đổ nát, văng tứ tung. Điều đó cũng đủ biết trong lòng cậu ta có bao nhiêu tức giận.

- Chết tiệt, tại sao ông làm theo ý mình, tại sao? Tại sao?_Hạo Minh lùa hết đồ đạc trên bàn toàn bộ đều rơi xuống sàn. Ánh mắt cậu ta hiện lên một sự tức giận cùng bất đắc dĩ khó nói.

Hạo Minh nhớ đến những lúc còn nhỏ, ông ta cũng luôn ép buộc cậu ta như vậy. Chính vì vậy cậu ta đã phạm phải một sai lầm. Cho đến bây giờ cậu ta muốn chuộc lại lỗi lầm, muốn chăm sóc một người con gái cũng bị ép buộc phải rời xa. Cậu ta muốn thay ông ta giảm nhẹ tội lỗi, cư nhiên người ba này của cậu ta sai lại càng sai.

- Cậu Hạo Minh tôi đã đặt vé máy bay,sáng sớm mai bảy giờ có thể xuất phát._tiếng người trợ lí Thịnh lại lần nữa vang lên.

- Tôi đã bảo không đi mà, chú không nghe rõ sao?_Hạo Minh vẫn giữ ý định không đi, ánh mắt hằn lên tia đỏ.

- Tính mạng cô Hạnh Nghi nằm trong sự quyết định của cậu.

- Các người…đều chết tiệt, biến hết cho tôi!

Hạo Minh mệt mỏi ngồi dựa vào một góc tường, nếu cậu ta không sớm quyết định Hạnh Nghi sẽ gặp nguy hiểm sao? Còn…còn Thiên Tư? Đầu óc Hạo Minh trống rỗng, cậu ta cũng có lúc vì hai người con gái phải khổ sở lựa chọn. Trong mắt Hạo Minh chợt lóe ra tia sáng kì dị rồi biến mất.

--------------------------------

Tử Phong tìm suốt mấy tiếng đồng hồ cũng không có tin tức. Anh không có phương hướng nên cũng không thể tìm thấy Thiên Tư được. Tử Phong muốn trở về báo cho mọi người biết. Điện Thoại Tử Phong một lần nữa lại reo, là một số lạ.

- Tử Phong nghe!

- Chủ tịch Du có vẻ bận rộn nhỉ?_giọng một người đàn ông vang lên.

Tử Phong nheo mắt, tay lại ấn nút ghi âm cuộc gọi.

- Ông là ai?

- Cậu không cần biết tôi là ai, chỉ cần biết những gì cậu sắp làm nên dừng lại và hủy bỏ tất cả những thứ cậu sắp dùng tới nếu không…_người đàn ông khóe môi cong lên giảo hoạt, dựa người vào một góc tường bên đường.

- Ông đã bắt Thiên Tư?_Tử Phong gằn từng chữ.

- Không phải bắt chỉ là mời cô ấy làm khách một vài ngày, nếu cậu sảng khoái làm theo những gì tôi nói thì người sẽ lập tức trở về. Còn không thì sẽ có món quà đặc biệt gửi cho cậu. Thời gian là bốn tiếng đồng hồ sau để cậu hoàn thành nếu không đừng trách…

- Ông muốn tôi không truy cứu chuyện nhà họ Diệp, nếu ông bắt Thiên Tư cũng là một loại bằng chứng ông không cảm thấy mình hành sự ngu ngốc sao? Huống hồ ông không sợ việc ông làm sẽ gia tăng tội lỗi cho người mà ông muốn bảo vệ sao?

- Ngu ngốc? Ha ha, không đâu. Dù sao người làm là tôi thế nào cũng không quan trọng. Thế nào muốn tôi tặng món quà cho cậu hay tự cậu chứng minh thành ý?

- Tôi sẽ không nhân nhượng các người._ánh mắt Tử Phong phản quang sự lạnh lùng cực đoan.

- Vậy cậu sẽ có một quà ra mắt khi đó đừng hối hận nhé!

- Tôi nhất định tìm được cô ấy trước khi ông làm được điều đó.

- Khẩu khí lớn, tôi sẽ chờ là cậu giỏi hay tôi nhanh?_người đàn ông thản nhiên nói xong liền cúp máy rời đi.

Bước chân biến mất, phía sau còn lại một hai mảnh sim điện thoại bị bẻ làm đôi.

Tử Phong lặng người, tay nắm chặt điện thoại. Anh không biết bọn họ có thể làm chuyện gì, anh luôn tin mình có thể bảo vệ được cô vậy nên anh sẽ không nhường bọn họ.

Tử Phong nhấn gửi đoạn ghi âm cho Khả Chiêu. Anh muốn biết người đàn ông đó là ai và hiện giờ đang ở đâu?

Khả Chiêu nhận được đoạn ghi âm, trên đó cũng chỉ có một tin nhắn đơn giản “điều tra giọng nói.”. Khả Chiêu nghe được đoạn ghi âm lập tức thấu hiểu. E rằng giọng nói này cũng không phải giọng thật đi, giọng nói vì đè thấp cố tạo ra giọng khác đi so với cường độ bình thường.

--------------------------------------------

Nắng chiều đã tắt, chút ánh sáng hồng nhạt còn lại ở chân trời cố níu kéo những gì đẹp đẽ. Gió nhẹ lay hàng cây, lá rơi xào xạc thỉnh thoảng có tiếng chim vang vọng đâu đây. Cành cây ngọn cỏ dưới chân cũng khẽ phe phẩy, rung rinh nhè nhẹ.

Thiên Tư cùng Hạnh Nghi ngồi quay lưng về phía nhau, hai tay bị trói chặt, thân thể cũng bị trói vào cây cột. Không một lời nói, chỉ có hai ánh mắt nhìn xa xăm lâu lâu lại cố xoay người nhìn mặt nhau. Hai người đã thật sự tìm đủ mọi cách nhưng ở đây lại không có bất cứ vật gì có thể dùng để cắt sợi dây trói họ cả. Hai người đã không còn rơi nước mắt, họ đã chịu những nỗi đau còn hơn thế này nhiều, họ đã không còn biết chữ sợ là có cảm giác gì. Những đả kích đã trải qua e rằng còn nhiều hơn thế này gấp mấy lần. Một người bản tính thông minh, thấu hiểu lòng người bề ngoài yếu đuối làm cho người ta luôn muốn bảo vệ tuy nhiên bên trong lại vô cùng kiên cường. Một người sắc xảo , bề ngoài cứng rắn nhưng không chịu nổi sự tổn thương tuy vậy vẫn phải chấp nhận, thậm chí chấp nhận đến mức dù bị tổn thương cũng không còn thấy đau.

Hai người nhìn lên phía trên có ngôi mộ, đó là đấng sinh thành, là cha mẹ mà họ yêu quý, đáng tiếc hai người đó đã không còn trên đời. Nếu hai người đó không ra đi liệu cuộc sống của hai chị em có phải đã khác, họ sẽ được yêu thương che chở, sẽ không phải chịu những nỗi đau mất mát quá lớn. Có vẻ hai người đã quá mệt mỏi nên muốn đứng lại.

Thiên Tư nhìn lên bầu trời cao vời vợi qua những lỗ hỏng của tán cây.Cô lại khẽ cười, không buồn cũng không lo. Cô luôn tin tưởng Tử Phong một cách vô điều kiện. Nơi đây còn có thể cho cô nhìn thấy bầu trời, dĩ nhiên vẫn còn những tia hi vọng.

Thiên Tư cùng Hạnh Nghi cố dùng sức chà sát sợi dây thừng, chả thấy dây mòn chỉ thấy cổ tay nóng lên rát bỏng, máu cũng đã rướm đầy cổ tay, chân cũng không ngừng nới lỏng sợi dây nhưng vô ích.

Những giọt mồ hôi chảy dài, tóc cũng bê bết dán chặt vào khuôn mặt, quần áo cũng đã lấm lem bùn đất.

Trời đã về chiều, nắng cũng tắt hẳn báo hiệu màn đêm đen u tối dần bao phủ, gió hiu hiu thổi qua khiến người ta gai óc nổi lên cuồn cuộn.

Đến lúc này, Thiên Tư thật sự có chút run rẩy trong lòng. Nhưng cô lại không dám thể hiện ở bên ngoài, cô là chị phải giữ bình tĩnh thì mới có thể giúp em gái không sợ hãi. Nhưng Thiên Tư lại không biết rằng thần thái của cô lại làm Hạnh Nghi vô cùng lo lắng. Có thể nhận ra thần thái Hạnh Nghi còn ổn hơn cô gấp mấy lần.

Hạnh Nghi cố vươn tay để tìm kiếm bàn tay của Thiên Tư,chỉ là ngón tay khẽ chạm nhưng có thể cảm nhận được một chút an toàn vì có hơi ấm của cơ thể. Ít ra như vậy mỗi người sẽ biết rằng bản thân không phải chỉ có một mình.

Tiếng chim cuốc kêu vang vọng, lạp xạp vỗ cánh bay đi, mấy ngọn trúc lào xào rung động một lúc, Thiên Tư giật mình khuôn mặt tái nhợt. Hai người đã thật sự quá mệt, không ăn không uống lại cực lực kháng cự. Xem ra họ vẫn phải an phận ngồi tại chỗ rồi.

Tiếng muỗi kêu vo ve, tiếng côn trùng ồn ào như có hội.

Màn đêm bao phủ, Hạnh Nghi cùng Thiên Tư mệt mỏi ngã người dựa vào cột để nghĩ ngơi. Ngước mắt nhìn lên bầu trời mong có ánh sáng của vì sao. Cái họ mong không chỉ có ánh sáng mà còn muốn nhìn thấy hai người con trai đó.

Tiếng bước chân sột soạt, một bóng đen xuất hiện. Thiên Tư mới vừa ngước mặt lên liền bị một quyền tại gáy đánh ngất. Hạnh Nghi cũng đồng số phận.

----------------------------------------

Tử Phong sốt ruột chạy khắp nơi tìm kiếm cũng không thấy tin tức của Thiên Tư. Nửa ngày trôi qua, mọi thứ về cô lại một lần nữa không tồn tại. Đêm đến rồi, Tử Phong vẫn ở ngoài đường không ngừng tìm kiếm. Khuôn mặt anh phờ phạc sau nửa ngày không nghỉ ngơi. Tất cả những nơi có thể giam giữ người anh đều tìm cả rồi nhưng không có, kể cả tung tích chiếc xe cũng không thấy.

Điện thoại của anh lại vang lên, Tử Phong áp lên tai nghe chỉ sợ tin xấu xảy ra. Anh không muốn bất cứ tổn hại nào đến với cô cả. Anh đã hứa sẽ luôn bên cạnh cô nhưng một lần nữa anh lại không làm được.

- Nói đi!

- Tử Phong, tìm được tin chiếc xe rồi._giọng Khả Chiêu vang lên nửa vui mừng lại nửa thất vọng.

- Ở đâu?

- Chiếc xe là bị đánh cắp, người tài xế vừa đến báo án bảo là đã bị đánh ngất. Bên đội điều tra vừa phát hiện một chiếc xe ở phía tây nam ngoại ô thành phố, xe bị thiêu cháy rồi cũng không chắc có phải chiếc xe đó không nữa. Nghe nói bên trong còn có người.

Tử Phong im lặng, sự lo lắng dần bao phủ, toàn thân anh chấn động. Cái gì gọi là lo sợ bây giờ anh đã rõ. Ánh mắt Tử Phong trống rỗng, tim anh giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy. Dù biết đó chỉ là suy đoán nhưng anh thật sự không bình tĩnh được.

Khả Chiêu thấy người đầu dây im lặng một lúc lâu, sắc mặt cậu ta cũng không tốt. Cậu ta lập tức chấn tỉnh người bên kia đầu dây.

- Tử Phong mày không sao chứ?

- Không sao, nói địa chỉ đi!_giọng anh lạnh lẽo, nghe ra có chút uất nghẹn cùng thù hận.

- Ngoại ô cách trung tâm thành phố hai trăm cây về phía tây nam, nơi có ngã ba, hai bên đường hàng lau rậm rạp. Có thể đội điều tra đã đến đó rồi.

Tử Phong lạnh lùng bước vào xe, chăm chú nghe xong địa chỉ cũng lái xe rời đi. Dù là giả dối hay sự thật anh cũng muốn xác minh.

Khả Chiêu thở ra cũng chỉ có thể nói tường tận địa chỉ, rồi cũng dứt khoát chạy ra ngoài cũng muốn hướng theo địa chỉ này mà đi.

Khi Tử Phong đến nơi, cả chục người đứng chắn nơi đó. Cảnh sát căng dây không cho ai bước vào khu vực cấm, đèn ô tô cảnh sát chớp tắt, tiếng réo inh ỏi khiến người ta tâm tư thêm rối loạn. Những người sống quanh đây mấy cây số cũng đến xem.

Tử Phong dừng xe, dáng người cao ráo bước xuống xe nhưng bước chân chậm chạp cũng không dứt khoát như phong độ của anh. Hai tay anh nắm chặt muốn cố phủ nhận sự thật.

Triệu Thức đang cùng một số cộng sự bàn bạc, nhìn thấy Tử Phong bước đến trong ánh mắt anh ta thoáng qua tia bất đắc dĩ. Tử Phong hướng chiếc xe nhìn chằm chằm, bàn tay chút nữa đã vén dây lên bước vào khu vực cấm.

- Xin lỗi anh! Cảnh sát đang an kết không thể bước vào.

- Tôi muốn vào, tránh ra đi!_Tử Phong vẫn không có phản ứng

Anh nói một cách vô thức, trong đầu anh hiện tại cũng chỉ có hai chữ “Thiên Tư”. Anh muốn thấy cô, thật sự muốn nhìn thấy cô vô cùng. Anh muốn nắm lấy tay cô, muốn ôm lấy cô. Chỉ có như vậy anh mới cảm nhận được cô vẫn ở bên cạnh anh.

- Thật sự không được, anh đừng làm khó chúng tôi.

- Tôi muốn vào anh không nghe thấy sao?_Tử Phong lia đôi mắt sắc lạnh về phía viên cảnh sát.

Người cảnh sát giật mình, nhưng bản thân vẫn đứng trước mặt không cho phép anh bước qua. Triệu Thức thấy tình hình không ổn vội vàng để hồ sơ kết án cho cộng sự, bản thân lại chạy đến ngăn cản anh làm loạn. Triệu Thức bắt lấy vai Tử Phong mong anh bình tĩnh đè nén sự bất bình tĩnh.

- Cậu đừng làm khó người khác.

- Tôi muốn vào xác minh, tôi muốn biết đó có phải là Thiên Tư không?_Tử Phong tức giận nhìn trừng trừng Triệu Thức.

- Hiện tại vẫn chưa phải lúc, cậu cũng không cần xúc động cũng chưa chắc đó là cô ấy. Chiếc xe cũng bị thiêu rụi mất biển số, hình thù không rõ rồi làm sao chắc chắn được.

- Trên cổ cô ấy có sợi dây chuyền bạc, nhất định vẫn còn. Sợi dây đó là duy nhất._Tử Phong vô thức nói nhưng lại mong đừng nhìn thấy sợi dây chuyền đó.

Triệu Thức nghe đến câu này, bàn tay giữ vai anh lập tức cứng đờ, những gì muốn khuyên trong nhất thời cũng nghẹn lại trong cổ họng.

- Cậu…cậu vừa nói cái gì?

Tử Phong bị Triệu Thức hỏi, mắt anh mở trừng trừng như không muốn xác nhận hàm ý của Triệu Thức. Anh ta hỏi câu đó không phải là đã xác nhận có sự xuất hiện của sợi dây chuyền bạc đó sao?

- Anh đừng nói với tôi đã thấy nó!

- Sự thật chính là trên cổ nạn nhân có sợi dây chuyền bạc nhưng không biết hình dáng có giống với cái mà cô Diệp đeo không thì tôi không rõ.

Tử Phong lảo đảo, ánh mắt đờ đẫn giống như trời vừa giáng xuống một đòn đoạt mạng. Anh không bao giờ tin người tử nạn kia lại là Thiên Tư, chuyện đó không thể xảy ra, nghìn lần không thể xảy ra. Không lẽ quyết định của anh là sai sao? Tử Phong gần như sụp đổ, cố nắm chặt hai tay giữ vững một tia lí trí cuối cùng. Anh sẽ không đễ dàng bị hạ gục.

- Tôi muốn xem!

- Được, cậu đợi một chút.

Triệu Thức bước qua vòng cấm, đến bên cạnh xác nạn nhân đã bao phủ một lớp vải trắng. Tử Phong ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm theo từng động tác của Triệu Thức.

Có vài chiếc xe liên tiếp nối đuôi nhau đậu một hàng dài sau xe Tử Phong. Chiếc xe đậu sau xe của Tử Phong chính là xe Hạo Minh. Hạo Minh cũng gấp gáp đi xuống xe, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Tử Phong, trong lòng cậu ta cũng dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ. Chiếc xe kế tiếp chính là của Thiên Ân, xe sau chính là của Khả Chiêu.

Triệu Thức lấy từ tay cộng sự một sợi dây chuyền bạc đã bao phủ bởi một lớp tro đen, được chứa trong bọc nilon. Triệu Thức lại lần nữa trở lại trước mặt Tử Phong, anh ta đưa cho Tử Phong vật trong tay mình.

- Cậu có thể xác minh rồi.

Tử Phong run rẩy cầm vật trong tay. Đây chính là sợi dây đó, không sai một li nào.Mặt dây chuyền chính tay anh đã từng tặng cho cô. Ánh mắt anh như có tầng sương bao phủ lu mờ tất cả mọi vật xung quanh.

- Tôi muốn nhìn mặt nạn nhân.

- Hiện tại thì không thể.

- Tôi không tin đó là cô ấy.

- Tôi cũng hi vọng là không phải.

- Tôi cũng nghĩ là không phải._Hạo Minh ánh mắt đăm chiêu nhìn vào đống lửa còn tàn đỏ.

Hạo Minh đi đến bên cạnh hai người, ánh mắt nhìn sơ qua một chỗ khói bụi mù mịt. Cậu ta lại khẽ nhíu mày, không rõ đang đánh giá cái gì. Triệu Thức giật mình nhìn chằm chằm Hạo Minh. Dù đã nghe qua người con của ông Hạo Ưng nhưng chưa từng chạm mặt chính thức. Hôm nay, tận mặt mới thấy khí chất người con trai này đúng là mười phần ngạo mạng.

Tử Phong tức giận nhìn Hạo Minh, bây giờ anh thật sự không bình tĩnh được nữa. Ánh mắt anh chứa sự giá lạnh tột độ. Chỉ nghe một tiếng “bốp”. Hạo Minh giật mình, lảo đảo ngã xuống, khóe miệng rỉ máu. Thiên Ân, Tiểu Kì cùng Khả Chiêu nhìn hai người trước mặt nằm trên đất giằng co nhất thời đứng tại chỗ. Triệu Thức cũng bất động mấy giây.

- Nói, cậu đã giấu Thiên Tư ở đâu?_Tử Phong nắm lấy cổ áo Hạo Minh phẫn nộ dâng trào.

- Tôi đã nói tôi thật sự không biết._Hạo Minh nheo mắt nhìn Tử Phong lại không chần chừ trả lời.

- Nói dối, nếu không phải cậu đưa cô ấy ra ngoài cô ấy có xảy ra chuyện không?

- Tử Phong thôi đi!_Thiên Ân bắt lấy vai anh muốn khuyên can.

- Buông ra! Tao phải cho cậu ta một trận._Tử Phong trừng mắt nhìn Thiên Ân.

Thiên Ân giật mình liền lùi sang một bên.

- Tôi thật sự không ngờ chuyện đó lại xảy ra._Hạo Minh lại lần nữa biện giải.

- Cậu không ngờ hay đã biết trước kết quả. Nói! Có phải cậu bày ra trò này không?_mỗi một câu hỏi Tử Phong lại không ngừng tăng thêm lực siết chặt cổ áo.

- Tôi không có, tại sao tôi lại hại đến cô ấy chứ? Hơn nữa hiện tại tôi cũng đang tìm Hạnh Nghi không rãnh để đối chọi với cậu, buông ra!

- Hôm nay cậu không nói rõ đừng hòng tôi tha cho cậu.

- Muốn đánh sao, được tôi để cậu thỏa mãn._Hạo Minh nhếch môi cười, phun ra một ngụm máu nơi khóe miệng.

Chỉ nghe một tiếng “bốp” nữa vang lên, Tử Phong lại bật ra xa lần này thì chính khóe môi anh rỉ máu, mùi vị tanh khiến anh càng thêm giận dữ. Hạo Minh đứng dậy, đưa tay xốc xốc lại cổ áo, nhìn Tử Phong như thách thức.

- Thế nào đã đủ chưa, tôi nói cho cậu biết tôi không làm chính là không làm.

Tử Phong đứng dậy, đưa tay lau đi vệt máu, hai tay nắm chặt. Anh thật sự không muốn gây chuyện nhưng cứ hễ nhìn thấy người trước mắt lại không kìm được. Hai người cứ như vậy giằng co một lúc, mặt mày cũng không còn lành lặn.

- Hai người thôi đi, lúc này còn làm loạn được sao Thiên Tư còn không rõ an nguy , hai người còn có tinh thần đánh nhau?_Tiểu Kì tức giận trừng mắt nhìn hai người.

Lúc này hai người mới thôi buông nhau ra, đưa mắt hận thù nhìn nhau.

Vai Tử Phong lại bị kìm chặt, Tử Phong quét mắt lạnh lùng nhìn Hạo Minh khẽ hừ một tiếng lại xoay mặt về phía sau. Thiên Ân nhìn anh giống như muốn anh bình tĩnh lại để suy nghĩ.

- Mày không cần phải kích động người đó chưa chắc là Thiên Tư._Thiên Ân khẽ liếc nhìn về phía xác nạn nhân đã bao phủ vải trắng.

Tiểu Kì ở bên cạnh run rẩy nắm chặt tay Thiên Ân. Cô không nghĩ người nằm đó lại là Thiên Tư đâu. Tiểu Kì cố nén nước mắt muốn rơi xuống.

- Được rồi. Tao về._Tử Phong khẽ nhắm mắt muốn bình tĩnh lại, sau đó đi về phía xe.

- Cậu…cậu không chờ xác minh sao? Còn…còn cái sợi dây chuyền đó là vật chứng cậu không thể mang đi._Triệu Thức giật mình muốn nhắc nhở.

Anh ta bị hai người con trai làm cho chấn động nãy giờ vẫn đứng ngây ra đó. Khả Chiêu đứng đó lặng một hồi lâu lại nhớ ra cái gì lập tức theo sau Tử Phong.

- Không cần, tôi chắc cô ấy không sao. Cái này…là lễ vật người ta tặng tôi nên tôi phải nhận._giọng Tử Phong vang vọng.

Mọi người nhìn nhau, không ai có thể thấu hiểu ý nghĩa của việc anh làm. Trong tình trạng này anh vẫn có thể tin tưởng như vậy sao. Tử Phong ngồi vào xe, nhìn về một hướng nơi bóng tối có một người khuất bóng, bàn tay anh siết chặt tay lái, ánh mắt mang một tầng băng lạnh lùng.

Hạo Minh nhìn hiện trường một lần nữa cũng ra về, cậu ta cũng tức giận không kém nhưng không có lựa chọn khác. Chính cậu ta cũng đang bị kìm kẹp.

Tử Phong còn định lái xe đi, không ngờ có một người không biết sống chết leo lên xe anh. Tử Phong nheo mắt nhìn lại, chỉ thấy Khả Chiêu ngồi bên cạnh thản nhiên như không.

- Nhìn cái gì, không phải mày định đi bắt người tình nghi sao? Lái đi!_Khả Chiêu cũng nhìn về phía một góc tối.

- Mày biết tao đang làm cái gì sao?

- Biết, mày muốn diễn kịch cho người trong tối kia xem. Muốn thể hiện mày mất bình tĩnh đến mức nào?

- Không tệ._Tử Phong nhún vai nhanh chóng lái xe rời đi.

- Mà lúc nãy mày cùng Hạo Minh đánh nhau thật à?

- Mày nhìn xem vết thương trên mặt tao là thật hay giả?

- Là thật. Diễn kịch cũng đâu cần diễn y như thật, ngu ngốc.

- Tao đâu có nói là tao diễn kịch._Tử Phong nhếch môi cười, khởi động xe.

-…._Khả Chiêu nghẹn họng, trân tối nhìn anh lại nhún vai cho qua. Tuy vậy Khả Chiêu vẫn nghĩ hai người họ đã lâu không đánh nên muốn thử lại thực lực đối phương thì đúng hơn.

Từ lúc anh bước vào khu vực cấm, quét mắt một vòng đã thấy một người đàn ông đội mũ sụp. Anh không nhìn thấy mặt, trời nhá nhem tối anh rất muốn lật chiếc mũ kia lên để nhìn cho rõ. Anh chợt nhận ra đối phương hầu như chỉ nhìn về phía anh, giống như chỉ chờ đợi phản ứng của anh.Anh cũng chỉ có thể diễn cho trọn vở kịch. Khi anh ra tay đánh Hạo Minh vẫn cố ý chọn hướng có thể nhìn thấy người đàn ông đó. Nhưng anh không phủ nhận anh ra tay thật sự chứ không phải giả tạo. Chỉ thấy người kia giống như hài lòng lập tức xoay người rời đi, khuất trong đám đông đang bu quanh xem.

Khả Chiêu cũng không ngoại lệ, cậu ta đi vào sau nhất cũng không ngừng quét mắt một vòng. Chính vì điều tra nên tinh thần cảnh giác phải cao, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được lơi lỏng. Do vậy mà hình ảnh người đàn ông kia rời đi cũng rơi vào tầm mắt.

Tử Phong gọi điện thoại cho 3K, anh hiện tại rất muốn biết cái xác kia là ai?

- Alo! Chuyện cậu nhờ tôi vẫn chưa làm xong, không cần phải giao cho tôi thêm việc đâu._3K uể oải nhìn màn hình vi tính.

- Tôi hiện tại không cần anh theo dõi người đàn ông đó nữa, tôi muốn biết hiện tại trong thành phố hôm nay có khoảng bao nhiêu người xảy ra tai nạn xe? Điều tra trong bệnh viện có xác nạn nhân nào bị đánh cắp hay không?

- Cậu…cậu không phải cảnh sát điều tra mấy cái này làm cái gì?

- Tôi muốn biết, cứ như vậy đi.

- Nè…_3K nhìn màn hình điện thoại tối đen mà khổ sở thở dài.

Tử Phong ở đây lại cùng Khả Chiêu lái xe chậm rì rì, lại dừng ở một chỗ rồi xuống xe đi theo người đàn ông vừa rời đi. Đến một khúc vắng tín hiệu biến mất, hai người nhìn bao quát một vòng nhưng không thấy. Nơi đây bốn phía đều là cây lau bạt ngàn muốn tìm người trong bóng tối e rằng không dễ.

- Đáng chết mất dấu rồi._Khả Chiêu rủa một tiếng.

Trời đã tối, xem ra phải mất một thời gian mới có thể tìm ra. Nhưng hai người họ lại không xác định được phương hướng, nơi đây toàn là lau sậy muốn vạch đường đi cũng khó.

Điện thoại Tử Phong lại chợt sáng, hiển thị số máy quen thuộc. Anh nhíu mày không biết điều anh nghĩ có đúng không, nhưng trong tình hình hiện tại bất cứ cuộc gọi nào anh cũng phải nghe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.