Đã Nói Yêu Là Cả Một Đời

Chương 12: Chương 12: Chơi xỏ trần mạnh




- Là... là cô chủ đã dọn dẹp qua trước khi đi ạ. Ngày hôm đó cô ấy đột nhiên tiến vào, trong chốc lát, cầm đi không ít đồ vật.

- Thứ gì?

Trần Mạnh giả vờ nghĩ nghĩ:

- Hình như là mấy bức ảnh ạ.

Bây giờ rốt cuộc Trần Minh cũng nhớ ra, thư phòng của anh, tất cả những bức ảnh anh và cô chụp chung, toàn bộ đều không thấy đâu cả.

Anh nhìn chằm chằm chỗ trống trên vách tường, trong lòng đột nhiên sinh ra bực bội.

- Các người ra ngoài đi.

Anh ngồi lẻ loi trong thư phòng trong lòng khó chịu vô cùng. Đã bao nhiêu năm rồi, chỉ cần anh ở bên ngoài quay về, Ái Triêm đều sẽ như hình với bóng mà quấn lấy anh. Hôm nay không có cô, cảm thấy trống vắng vô cùng. Anh chợt nhận ra từ trước đến giờ chưa bao giờ anh để ý sự có mặt của cô trong cuộc sống của mình mà thường coi nó như là chuyện đương nhiên, như một thói quen. Giờ thói quen đoa đang bị cô làm cho đảo lộn.

Trần Minh nghiêm túc suy nghĩ một lát, trong lòng vô cùng xác định, giờ này khắc này anh muốn gặp cô. Nghĩ đến đây, anh liền đứng dậy.

Vĩnh An nãy giờ chỉ dám đứng canh ở ngoài cửa, thấy anh đi ra liền đi theo phía sau, nội tâm vẫn luôn lo sợ bất an. Có lẽ trong lòng Boss nhà cậu luôn có Ái Triêm, không phải như vẻ bề ngoài lạnh lùng mỗi khi cô tiếp cận anh. Cũng không phải là có lẽ, mà là chắc chắn. Chỉ có như vậy mới giải thích được cái thái độ hỉ nộ thất thường của anh khi nãy.

Trở lại căn phòng nhỏ, ngay khi vừa mở cửa Ái Triêm đã đá văng đôi giày cao gót sang một bên, nằm dài trên ghế sofa có chút thông suốt mọi chuyện.

Sau khi tiếp xúc với người Nhà họ Trần, tâm trạng của cô cũng không tốt chút nào. Tuy rằng bản thân đã hạ quyết tâm rời đi. Nhưng khi gặp lại mấy người đó, tâm trạng cô vẫn tuột dốc không phanh.

Nằm yên lặng suy nghĩ, nói không đau buồn là giả, trong lòng cô vẫn còn quanh quẩn lời nói của Vĩnh An.

“Từ nay không cần đi làm nữa. Tôi sẽ trở về nói với Boss tăng tiền tiêu vặt lên cho cô”.

Cô tự cười nhạo một tiếng, rồi đau khổ vùi mặt vào gối, nước mắt cứ không tự chủ mà chảy dài. Thì ra trong mắt những người xung quanh anh, cô chỉ là kẻ tham tiền nên mới bám lấy anh không buông. Rốt cuộc là vì cái gì mà tình cảm của cô đối với Trần Minh lại hèn mọn đến mức này?

Thích một người cũng không sai, nhưng đơn phương thích một người thì lại là một cái tội. Nếu người kia không đáp lại thì ở trong mắt người khác, bản thân liền biến thành đối tượng để người khác chế nhạo.

Mặc khác, có lẽ là vì Trần Minh quá mức hoàn hảo, cuối cùng người trèo cao sẽ biến thành cô. Thế nên sau này bất luận là cô làm cái gì đi nữa, cố gắng bao nhiêu đi nữa thì những hành động đó cũng biến thành âm mưu, quỷ kế.

Cô dọn ra khỏi nhà họ Trần, để bản thân mình tự lập, nhưng trong mắt Vĩnh An, cô chỉ là đang giở trò để đòi anh tăng tiền tiêu vặt.

Cô nghẹn ngào ôm gối cố nín khóc, tự cổ động mình: “Ái Triêm, mày nhất định không được quay đầu lại, phải tự đứng lên bằng đôi chân của mình”.

Mặc dù tâm trạng không tốt nhưng cái bụng trống rỗng cũng cần phải được lấp đầy. Lau đi nước mắt trên mặt, cô đứng dậy đi vào phòng bếp. Đã là lần thứ mấy trong tuần cô ăn mì rồi nhỉ.

Trong lúc chờ mỳ nở, di động vang lên. Trâm Chi đang gọi đến. Ổn định tâm trạng, cô nhanh tay bắt máy:

- Alo.

- Alo. Chân ái. Cậu đoán xem vừa rồi ai gọi điện cho tớ?

Ái Triêm bỏ chiếc đĩa úp trên tô mỳ xuống:

- Ai?

Trâm Chi cười như địa chủ được mùa:

- Chó giữ nhà của Trần Minh.

- Trần Mạnh sao? Không phải mấy ngày trước ông ta mới vừa bị mắng cong đít chạy đi sao?

- Vậy nên mới nói mặt hắn dày hơn tường công ty mình.

- Gọi làm gì cho cậu? Là tìm tớ?

- Đương nhiên. Không tìm cậu chẳng lẽ tìm tớ?

- Lão nói có chuyện gì?

Trâm Chi cuời sảng khoái:

- Há há...Cậu không biết cái lão già đó giảo hoạt cỡ nào đâu. Hôm nay nhé, xuống nước xin lỗi. Nói cái gì là trớc đây không có mắt nên đã mạo phạm tớ. Nói dông dài tớ nạt cho một câu. Cuối cùng mới lộ ra mặt thật bảo tớ đưa số điện thoại mới của cậu cho ông ta.

Ái Triêm tay trái cầm điện thoại tay phải cầm đũa khảy khảy mì trong bát.

- Rồi sao nữa? Cậu bán tớ rồi?

Trâm Chi vừa nghe xong câu đó liền mất hứng:

- Này, cậu nghĩ tớ là ai hả? Tớ là cái loại người đó sao?

Ái Triêm nhẹ nhàng thở ra.

- Coi như cậu còn có lương tâm.

- Ha ha ha. Chẳng qua là tớ cũng có đọc cho ông ta một dãy số.

- Số nào cơ?

- Số của bệnh viện tâm thần. Ha ha ha, giờ này chắc ông già kia đang tức đến hôn mê!

Ái Triêm cười ra tiếng, cô hiểu Trần Mạnh. Ông ta cũng giống như hầu hết người nhà đó, chẳng bao giờ cảm thấy mình sai, thậm chí còn cho rằng mọi người xung quanh phải phục tùng ông ta nữa. Vì vậy một khi mở miệng xin lỗi nhận sai có thể là có chuyện cầu cạnh. Mà chuyện này chỉ có thể là do Trần Minh uy hiếp ông ta phải làm.

Trâm Chi ở bên kia dừng lại hai giây, rồi hỏi:

- Chân Ái. nếu hiện tại Trần Minh tự mình đến tìm cậu thì sao?

Ái Triêm thở dài:

- Sẽ không đâu!

Vừa nói, trong đầu lại nghĩ đến chuyện lúc trước. Trong lòng đắng ngắt. Bao nhiêu năm nay, đều là cô quanh quẩn bám lấy anh chưa từng rời nửa bước. Anh càng không có khả năng chủ động đi tìm cô.

Trâm Chi cũng thở ra một hơi:

- Tớ nói này chân Ái. Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ. Cậu phải mạnh mẽ lên. Nếu không lại phải quay về chiếc lồng đó.

- Cậu yên tâm đi, chờ khi gặp anh ấy, tớ sẽ nói rõ ràng mọi chuyện.

Trâm Chi ở đầu dây bên kia xúi giục nói:

- Nếu cậu muốn xả stress không?

- Cậu lại muốn bày trò gì?

- Luis Đại Quán, đặc biệt kích thích!

Bar Luis Đại Quán thực tế chính là hộp đêm. Ái Triêm không chút khách khí vạch trần cô nàng:

- Thôi đi, náo đến độ người nhà cậu tìm đến... chị của cậu cho phép cậu đến bar lúc nửa đêm sao hả?

Trâm Chi là loại người có tính cách náo loạn nhưng lại bị kiềm chế bởi chị gái. Vì vậy nghe Ái Triêm nhắc đến điểm yếu của mình thì hơi bực:

- Cậu nha... chỉ là cảm thấy có chút áp lực nên mới đến đó để thả lỏng một chút. Không phải tớ muốn giúp cậu xả stress sao? cậu đang buồn mà.

Ái Triêm lười vạch trần cô nàng:

- Tự cậu muốn đi thì đi, cần gì phải mang tớ theo cùng làm lá chắn.

Cuối cùng, Trâm Chi ra chiêu sát thủ:

- Cậu có biết quán bar vừa mới được sửa chữa lại không hả? Nhà thiết kế người Pháp hẳn hoi. Tớ rất muốn học hỏi cách bài trí ở đó nhưng không có cơ hội. Cậu biết nghề của chúng ta rất cần những sáng tạo mới mà. Coi như giúp cho công ty chúng ta. Tóm lại cậu có đi hay không?

Ái Triêm do dự hai giây. Người bạn này của cô, cũng là hết cách với nó:

- Đi, nhưng tớ ăn mỳ đã!!

Lúc cúp máy nhìn xuống thì tô mỳ gần như đã trương lên. Cô gảy gảy mấy đũa rồi mang đổ vào thùng rác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.