Đã Nói Yêu Là Cả Một Đời

Chương 43: Chương 43: Tôi muốn chúng ta trở lại như trước kia




Nguyên Trâm nắm lấy tay Ái Triêm, lặng lẽ hỏi một câu:

- Hợp thì thế nào mà không hợp thì thế nào?

Ái Triêm ngơ ngẩn, biết mình có giải thích cũng không thể không làm tổn thương người trước mặt, vì vậy chỉ cười cười không nói nữa, chỉ len lén rút tay ra.

Nguyên Trâm biết mình đã làm cho cô lúng túng nên cũng không tiếp tục đề tài này nữa:

- Lạnh rồi, đi vào thôi, kẻo mọi người chờ.

Hai người đi vào thì gặp ba Chương mẹ Kỳ cùng với nhóm khách lớn tuổi ra về trước nhường sân chơi cho tuổi trẻ.

Buổi tiệc vẫn náo nhiệt đến 10 giờ mới kết thúc, mọi người đều uống có chút say. Ái Triêm còn tỉnh táo được vài phần giúp Nguyên Trâm ra ngoài kêu xe cho khách, sắp xếp mấy chiếc xe đưa từng nhóm người về nhà.

Trâm Chi tuy rằng không có uống nhiều, nhưng tửu lượng không tốt, lại là nhân vật chính nên không thoát khỏi có chút không chịu nổi.

- Chân Ái, tớ nói cậu này. Không cần để ý tới Trần Minh. Tớ tìm cho cậu kim chủ khác. Ưmm.. mm

Ái Triêm thật không còn cách nào:

- Tớ mới không cần kim chủ. Tớ tự nuôi thân được. Không phải còn có cậu sao? Tớ tìm xe đưa cậu về.

- Không. Tớ còn uống nữa. Tớ yêu cậu lắm Chân Ái...

Một nụ hôn rơi vào trên má cô. Còn có chút ươn ướt. Ái Triêm đen mặt. Hai chị em nhà này... Thật không biết phải nói sao. Cuối cùng chỉ có thể đợi Nguyên Trâm tiễn xong khách của chị ấy, chạy tới giúp cô khống chế con ma men, chờ gọi xe đưa Trâm Chi về nhà.

Ái Triêm đâu biết, đối diện bên kia đường cũng có người đang trong lòng gào thét nhìn cảnh tượng cô bên này. Chiếc xe khởi động máy từ từ tiến đến sảnh nhà hàng, cô mới phát hiện ra có chỗ quen mắt.

Chờ đến khi cửa sổ của xe được hạ xuống, Ái Triêm mới thấy Trần Minh ở trong xe. Ái Triêm sững sờ tại chỗ, cho đến khi truyền đến giọng của Trần Minh trong xe.

- Lên xe.

Giọng nói như ra lệnh của anh cất hơi cao. Ái Triêm không nhúc nhích. Cô theo bản năng lui về sau một bước.

- Tôi còn phải đưa Trâm Chi về.

Trần Minh nhíu mày:

- Đừng để tôi nói lại lần thứ hai.

Ái Triêm trầm mặc. Có lẽ là do đã uống chút cồn nên cô trở nên can đảm, kiên định nói một câu:

- Không. Anh tự đến thì anh tự về đi. Cũng không phải tôi bảo anh đi đón.

Trên khuôn mặt Trần Minh có chút giãn ra, sau đó khóe miệng chậm rãi nâng lên một đường cong nhẹ. Ái Triêm biết, đây là điềm báo anh sắp phát hoả.

Giây tiếp theo, Trần Minh mở cửa bước xuống xe, giày da nhẹ chạm trên nền gạch phát ra âm thanh nặng nề. Anh đi rất nhanh, khi đi đến lạnh lùng quét mắt nhìn Ái Triêm một cái. Sau đó xẹt qua cô, nhìn thẳng Nguyên Trâm đang giữ cho Trâm Chi không làm loạn.

- Thượng tá đây không lẽ không đưa nổi em gái mình về nhà sao? Một chút men không làm cho cô say đến mức đi không nổi chứ?

Nguyên Trâm không đổi sắc mặt:

- Cũng không cần Minh tổng phải bận tâm.

- Tôi không rảnh để bận tâm chuyện nhà cô. chỉ là vị hôn thê của tôi, tôi phải đưa về nhà.

- Hình như tôi nhớ hai ngưươi ngay cả đính hôn cũng chưa cử hành. Cái danh vị hôn phu này có vẻ hữu danh vô thực. Nhưng Ái Triêm coi như một nửa em gái của tôi thì hầu như ai cũng biết.

Anh cười nhạo một tiếng, không nhanh không chậm mở miệng:

- Chuyện đó đâu phải chuyện thượng tá Trâm đây có thể bận tâm. Con đường quân nhân của thuưượng tá một thân nữ nhi có lẽ rất vất vả nhỉ. Nhưng nếu cả nhà họ Vũ biết chút bí mật mà cô đang không muốn cho ai biết kia thì chắc chặng đường phía sau không còn dễ đi như vậy nữa.

Nguyên Trâm nghe xong, sắc mặt thay đổi. Ái Triêm trì độn cũng biết Trần Minh đang muốốn nói cái gì, đột nhiên có loại cảm giác lo lắng chưa từng có. Sao anh có thể biết được?

Sự sợ hãi trong lòng càng ngày càng lớn, cô đột nhiên nắm lấy tay của Trần Minh:

- Chúng ta về nhà thôi.

Trần Minh không nhúc nhích, lạnh lùng nhìn cô.

- Em cho rằng cô ta có thể bảo vệ em được em sao?

Ái Triêm lắc đầu:

- Tôi muốn về nhà.

Cô nỗ lực kéo anh. Trần Minh nghiêng đầu, lật ngược lại cầm lấy tay cô, ánh mắt cảnh cáo:

- Tôi nói rồi, có vài lời đừng để tôi nói lần thứ hai.

Ái Triêm cứng đờ tại chỗ. Sắc mặt của Nguyên Trâm có thay đổi một chút nhưng rất nhanh đã khôi phục như bình thường. Ái Triêm sợ Nguyên Trâm nói ra cái gì không nên nói, vội vàng ngăn cản:

- Chị hai, chị đưa Trâm Chi về giúp em được không? Cô ấy say quá.

Tính tình của Trần Minh không tốt, chịu không được người khác khiêu khích mình. Bị người khác khiêu khích một chút, anh không đại khai sát giới thì sẽ không dừng tay.

Ánh mắt cô khẩn cầu, tầm mắt của Nguyên Trâm lướt qua Trần Minh nhìn về phía cô:

- Em không đi cùng chúng tôi sao?

Trần Minh như sợ chim bay khỏi lồng mà ôm Ái Triêm vào trong ngực. Anh cảm nhận được cô đang trốn tránh anh, trong lòng có một chút sợ hãi, không cam tâm, làm cho hô hấp của anh có chút khó khăn.

Taxi mở cửa, Nguyên Trâm đưa em gái say khớớt vào trong xe rồi cũng chui vào cùng.

Ái triêm nhìn theo chiếc xe đang dần khuất dạng, vành mắt đỏ hồng lên. Cô dùng sức lực của toàn thân lên tiếng cảnh cáo Trần Minh:

- Trần Minh, tôi cảnh cáo anh, anh không được động đến chị ấy.

Ở thành phố này được tám năm, chị em Trâm Chi là người đối với cô tốt nhất, cho cô cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Trần Minh lạnh nhạt trả lời:

- Chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ không động đến họ.

Mặt của Trần Minh không chút cảm xúc mà nói ra những lời đó, Ái Triêm cố nén xúc cảm, giọng nói nghẹn ngào chất vấn:

- Trần Minh, ruốt cuộc thì anh muốn thế nào?

Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, ánh mắt quấn quít say mê như muốn hòa tan cô vào trong đó:

- Tôi muốn... chúng ta trở lại như trước.

Tim của Ái Triêm theo nước mắt rơi trên bùn đất, cô cong cong khóe miệng cười ra tiếng, phảng phất như đang chê cười Trần Minh đang nói chuyện khiến người khác cười chê. Cô nở nụ cười trong hai hàng nước mắt đang chảy: . Chính‎ chủ,‎ rủ‎ bạn‎ đọc‎ chung‎ [‎ Trù‎

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.