Dạ Tôn Dị Thế

Chương 74: Q.4 - Chương 74: Phần Thiên Chi Tịnh




Thanh âm này, cực kì khí phách sắc bén, mang theo uy nghiêm thượng vị giả cao quý vô tận .

Thanh âm hùng hồn, mang theo uy áp nặng nề, hướng về bốn phía lan truyền mà đi.Chỉ một thoáng, vô luận là phạm vi tất cả huyền thú trong phiến lĩnh vực to lớn này hay là Cùng Kì cho tới nay luôn cao ngạo tự phụ, đều một trận đầu váng mắt hoa.

Linh hồn hung hăng bị kích thích, không khống chế được mà phát run.Bên trong rừng rậm, tất cả huyền thú sợ hãi hướng về bên này quỳ xuống, cúi đầu cúng bái. Dáng vóc tiều tụy như vậy, tựa như cúng bái quân vương cao cao tại thượng. Liền ngay cả thượng cổ mãnh thú Cùng Kì, tuy rằng không đến mức cúng bái, nhưng đầu ngẩng cao ngạo kia cũng phải cúi hạ xuống đất.Hoa Phong Khải cùng Lam Nhược Thiên lập tức cũng bị một tiếng này làm cho khiếp sợ, thân thể chấn động. Bạch Hổ cùng Thanh Loan xung quanh bọn họ, đồng dạng cũng cúi thấp đầu...

Quanh thân Nguyệt Vũ bùng lên một trận ánh sáng thất thải ngọc lưu ly, sắc thái huyến lệ như vậy đem cả một mảnh thiên địa vựng nhiễm giống như tiên cảnh. Lập tức, ký hiệu cấp bậc dưới chân Nguyệt Vũ hiện lên, ngay sau đó, thiên địa quy tắc buông xuống, cấp bậc huyền lực của Nguyệt Vũ thế nhưng từ từ thăng lên cấp!

Nguyệt Vũ khó tin nhìn nguyệt cấp dưới chân mình đang lấy tốc độ mắt thường dần dần kéo lên, trong mắt tràn đầy khiếp sợ.Tứ Nguyệt, Ngũ Nguyệt, Lục Nguyệt...... Bát Nguyệt, Cửu Nguyệt......

Cuối cùng đến Tam Nguyệt Huyền tôn mới ngừng lại!Lập tức, Nguyệt Vũ khiếp sợ trợn mắt há hốc mồm! Đây là có chuyện gì? Cư nhiên thăng cấp, không, hẳn là tiến giai ! Trời ạ, lập tức tiến nhập Huyền tôn cấp bậc, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là bởi vì Triệt?

Không đợi Nguyệt Vũ suy nghĩ nhiều, nàng liền cảm nhận được bên trong không gian, Triệt biến hóa thật lớn. Còn chưa chờ Nguyệt Vũ tinh tế thăm dò xem, nàng liền thấy một đạo lưu quang thất thải sắc màu từ không gian tiêu bắn đi ra...

Ánh sáng thất thải ngọc lưu ly lóe lên dừng lại trước người Nguyệt Vũ, xuyên thấu qua màn hào quang này, có thể thấy bên trong, một đạo bóng dáng cao lớn thon dài.Giữa không trung, thất thải quang mang từ từ vỡ tan, một đạo bóng dáng cao lớn thon dài dần dần hiện ra. Chỉ thấy đạo bóng dáng kia, lược hiển non nớt, hiển nhiên là một thiếu niên.

Thiếu niên kia, một đầu hồng phát lửa đỏ thuôn dài, tựa như thác đổ vuông vắn cặn kẽ. Bên dưới mái tóc lửa đỏ dài mượt, dung nhan thiếu niên tuấn mỹ tuyệt thế. Đôi mắt thâm toại, phiếm phiếm ánh sáng lưu ly, điệp điệp sinh huy. Lông mi hồng sắc, bay xéo nhập tấn, cực kì bá đạo. Giữa trán thiếu niên, ấn ký thất thải hỏa diễm lóe lóe ánh sáng. (hồng = đỏ)

Thiếu niên một thân áo giáp thất thải quang mang. Nói là vậy nhưng kỳ thật không hẳn vậy. Một thân áo giáp kia kỳ thật là trong suốt sáng chói như kim cương, thất thải quang mang là vì quanh thân thiếu niên quay một vòng thất thải hỏa diễm, khiến cho áo giáp thoạt nhìn có bộ dáng huyến lệ như vậy.Thiếu niên đứng giữa không trung, vẻ mặt khí phách, bên trong cặp mắt kia, tự cao tự đại, không đem gì đặt vào.

Nhưng khi hắn đem tầm mắt đến bóng dáng bạch y tựa tuyết kia, trong mắt không ai bì nổi lập tức tiêu tán vào hư vô, phiếm ra quang mang nhu hòa. Kiên cường trên mặt, cũng chậm rãi dịu đi, khóe miệng câu ra ý cười ôn nhu.

Thái độ như thế, giống như trên đời này, vị thiếu niên áo trắng kia là cả thế giới của hắn. Trong mắt hắn cũng tựu thành phong cảnh, không, hẳn là ngay cả phong cảnh cũng không bằng!Nguyệt Vũ nhìn thiếu niên giữa không trung, ánh mắt nháy cũng không nháy một cái. Tuy rằng dung mạo thay đổi, nhưng một đôi thất thải ngọc lưu ly, một đầu hồng phát lửa đỏ kiêu ngạo bá đạo, thậm chí là một thân khí phách cao ngạo kia, một chút cũng không thay đổi.

Người này, là bản mạng khế ước thú của nàng, cũng là bằng hữu dắt tay đồng hành với nàng, là bằng hữu, thậm chí còn là... Thân nhân!

Triệt......

Tầm mắt hai người giao nhau, tuy rằng không nói gì, nhưng tình cảm trong đó chỉ có bọn họ là rõ ràng. Có một chút quan hệ, chỉ cần liếc mắt một cái liền là mãi mãi!

“Thất thải hỏa diễm, chẳng lẽ đây là trong truyền thuyết ... Thất thải... Phần Thiên hỏa?!” Cùng Kì vẻ mặt kinh tủng nhìn Triệt cùng hỏa diễm chung quanh hắn trước mắt. Khó có thể tin, đứt quãng nói.Thất thải hỏa diễm, đó nhưng là trong hỏa diễm cao cấp nhất. Hỏa diễm như vậy, cho dù có hỏa hệ chí tôn danh xưng Chu Tước thần thú, Chu Tước Thánh Hỏa cũng so ra kém!

Hỏa diễm như vậy, chỉ trong truyền thuyết mới có! Truyền thuyết thất thải Phần Thiên hỏa uy lực vô cùng, không chỉ có lực công kích hủy thiên diệt địa siêu cường mà còn có năng lực tinh lọc cường đại.

Tinh lọc hết thảy lực lượng tà ác trên thế gian!

“Cùng Kì lớn mật, dám can đảm đụng đến khế ước giả của ta, chán sống có phải hay không?” Thời điểm Cùng Kì còn đang thất thần, thanh âm Triệt khí phách quát mắng nói.

Thanh âm uy nghiêm như vậy, khiến cho thần thái Cùng Kì lập tức hoàn hồn. Tuy rằng Cùng Kì đã là trạng thái linh hồn, cũng không bị uy áp của Triệt ảnh hưởng. Nhưng cái loại chênh lệch địa vị này vẫn khiến cho Cùng Kì khẽ run.

“Quân thượng, ta cũng không phải cố ý chọc giận tới khế ước giả của ngài. Nếu ta sớm biết rằng hắn là khế ước giả của ngài, ta nhất định sẽ không đi chêu trọc hắn.” Lúc này Cùng Kì vẻ mặt cung kính đối với Triệt chắp tay cúi người, có chút hoảng sợ giải thích nói.

[ps: xưng hô quân thượng, là kính xưng đối với cao thủ cấp bậc bên trên Huyền đế [chí tôn thú ]. Nguyệt Hoa đại lục trước mắt, cấp bậc bên trên Huyền đế [ chí tôn thú ] còn chưa xuất hiện, không xuất hiện cũng không phải là không có! Khải hàng thầm nghĩ nói [Nguyệt Hoa đại lục nước rất sâu a!] Ngoài cái đó ra, quân thượng còn là kính xưng của huyền thú huyết mạch cấp thấp đối huyết mạch cấp cao, cùng thực lực liên quan không lớn.]

Đối với Cùng Kì giải thích, triệt cười nhạt, hừ hừ nói:“Hừ, nói sạo! Ta quản ngươi có phải cố ý hay không, đụng đếnkhế ước giả của ta sẽ phải trả giá đại giới! Nói đi, là ngươi tự mình giải quyết, hay là ta động thủ?” Thanh âm Triệt nhẹ nhàng bạc lạnh, không chừa chút đường sống.

Cùng Kì vẫn cúi đầu, dáng vẻ cung kính. Chờ khi nghe được triệt trả lời, trong mắt đục ngầu hiện lên tàn nhẫn, hung ác nham hiểm. Bất quá sau khi ngẩng đầu, trên mặt thay đổi một bộ biểu tình xin khoan dung, năn nỉ nói:“Quân thượng, người không biết không có tội, mong rằng quân thượng tha ta một mạng.”

Triệt liếc liếc mắt Cùng Kì một cái, không trả lời, ý tứ không cần nói cũng biết.

Cùng Kì đợi nửa ngày, đợi không được đối phương trả lời, tự nhiên là không biết diễn, vì thế, Cùng Kì đột nhiên cúi đầu cười ra tiếng:“Ha ha ha, không biết tốt xấu, cho dù ngươi có Phần Thiên hỏa thì thế nào? Ta hôm nay cùng ngươi liều mạng. Ngươi có gì mà hảo kiêu ngạo? Gọi ngươi một tiếng quân thượng đã là cho ngươi mặt mũi! Cấp bậc của ngươi cũng không như ta, ha ha ha!”

Cùng Kì lớn tiếng cười, tiếng cười có vẻ phá lệ âm trầm tàn nhẫn. Bởi vì bộ dáng quyến cuồng, hơn nữa còn ở suốt trạng thái linh hồn trong suốt, liền có vẻ vô cùng khủng bố.

Triệt đối với Cùng Kì như vậy , liền ngay cả liếc mắt một cái cũng không thèm. Thân hình đứng giữa không trung, cao ngất vĩ ngạn, như ảo như mộng. Chỉ thấy Triệt đột nhiên khóe miệng vi câu, mang theo một chút độ cong bừa bãi bá đạo:“Vậy thử xem!”

Xoay người, quay đầu, đối với Nguyệt Vũ ôn nhu cười:“Khế ước giả, phiền ngươi lui về phía sau vài bước.”

Nghe vậy, Nguyệt Vũ thản nhiên gật đầu cùng Lam Nhược Thiên, Hoa Phong Khải hướng về phía sau thối lui. Đối với Triệt, Nguyệt Vũ tin tưởng không cần lý do, không vì cái gì! Triệt tựa như cứu tinh của nàng, mỗi một lần đều làm cho nàng từ tuyệt vọng thấy được hy vọng!

Vì thế, chiến trường này, chỉ còn lại Triệt cùng Cùng Kì. Tương đối với Cùng Kì, thân hình Triệt càng thêm có vẻ nhỏ bé. Nhưng một thân khí chất cường hãn đến cực điểm kia cũng làm cho người ta không thể bỏ qua.

Cùng Kì nhìn bóng dáng nhỏ bé trước mắt, khi nhìn đến một thân thất thải Phần Thiên hỏa kia, trong mắt lộ rõ ngưng trọng. Nhưng ngay khi cảm nhận được thực lực của Triệt , trong mắt xẹt qua thoải mái. Bản thân hắn đã gần Thất Nguyệt chí tôn thú, so với cấp bậc vừa mới nhập chí tôn trước mặt, hắn rõ ràng mạnh hơn rất nhiều!

Nhưng, Cùng Kì không biết là, có đôi khi, thực lực cùng cấp bậc cũng không giống nhau!

Cùng Kì lúc này vẻ mặt tự tin, quanh thân hơi thở cường đại phát ra, thân hình loạng choạng đã muốn công kích tới Triệt. Thực lực Cùng Kì lúc này không chút nào giữ lại. Trạng thái linh hồn không có kỹ năng gì, nhưng bản thể linh hồn công kích lại có hiệu quả huyền kĩ như huyền kĩ.

Đối mặt công kích như vậy, Triệt thản nhiên liếc mắt một cái. Khi nhìn đến Cùng Kì một thân thực lực bưu hãn, ánh mắt thất thải lưu ly, hiện lên một chút trịnh trọng. Bất quá, lập tức bị một cỗ tự tin ngạo nghễ cực độ thay thế được.

Chỉ thấy bóng dáng Triệt màu đỏ đứng ở nơi đó, một chút cũng chưa động. Trên tuấn nhan khí phách, đường cong vẫn kiên cường như trước. Đột nhiên, Triệt cánh tay cường tráng hướng về thiên không nhất chỉ, liền chỉ thấy đại lượng Phần Thiên hỏa từ quanh thân kích phát mà ra, xoay tròn hướng về thiên không như diều gặp gió. Chỉ một lát sau, một đạo hỏa trụ nhất trụ kình thiên. (Hỏa trụ = cột lửa; nhất trụ kình thiên = một cột chống trời)

Một đạo hỏa trụ, Phần Thiên chi hỏa thất thải quang mang. Hỏa trụ thất thải sắc màu, sáp nhập vân tiêu, đem chân trời lưu vân nhuộm thành một mảnh thất thải ánh sáng.

Cùng Kì nhìn một đạo Phần Thiên hỏa trụ, trong mắt tràn đầy kinh hãi. Bất quá trên tay công kích cũng chưa từng đình trệ.

Tên đã trên dây không thể không phát, lúc này hắn đã không còn đường lui!

Triệt vốn là tay chỉ về phía chân trời, đột nhiên hạ xuống rồi vung lên, quát mắng nói:“Phần Thiên Tinh Lọc!”

Vì thế, vốn là nhất trụ kình thiên Phần Thiên hỏa trụ, lập tức rất nhanh nghiêng về hướng Cùng Kì mà đổ.

Phần Thiên hỏa trụ cấp tốc lao xuống, quật khởi tật phong, khiến cho hỏa diễm bên trên lay động, thoạt nhìn có vài phần duy mĩ.

Đối mặt Phần Thiên hỏa trụ như thế, Cùng Kì chỉ có thể ngửa đầu ngóng nhìn, trong mắt kinh hãi, động tác dưới chân cũng liền chậm trễ!

Hống -- một tiếng nổ, Phần Thiên hỏa trụ đổ xuống, đem Cùng Kì bao vây trong đó. Phần Thiên hỏa thiêu đốt, đem Cùng Kì một thân khí tà ác dần dần tinh lọc. Tà ác lực biến mất, đồ đằng hồng hoang cũng dần dần tiêu tán. Này cũng có nghĩa Cùng Kì lúc này đã không còn là hồng hoang thượng cổ huyết mạch! Sau đó, bản thể linh hồn trong suốt của Cùng Kì dưới Phần Thiên hỏa thiêu đốt, phát ra thanh âm thê lương rít gào. Bản thể khổng lồ càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hôi phi yên diệt, tiêu tán vào hư vô, theo gió biến mất trên không trung......

Chỉ trong một chiêu, một chích mãnh thú huyết mạch thượng cổ cứ như vậy hôi phi yên diệt!

Lại xem Triệt, như trước vẫn đứng ở chỗ cao, vẻ mặtkhinh thường nhìn xuống nơi Cùng Kì biến mất. Hồng phát lửa đỏ thuôn dài theo gióthổi phiêu phiêu lay động, cùng áo giáp thất thải quanh thân, tựa như một bức họaxinh đẹp cuộn tròn. Dáng dấp như vậy, giống như vừa trải qua một cuộc đại chiếnsao?

Sau một lát, bóng dáng Triệt chậm rãi hạ xuống,hướng về phía Nguyệt Vũ mà đi......

“Triệt, ngươi không sao chứ?” Nhìn Triệt lại gần, Nguyệt Vũ thoáng lo lắng hỏi. Nhiều Phần Thiên hỏa như vậy, nếu muốn nàng triệu hồi ra, hiện tại chắc chắn là không được. Tuy rằng đây là bản mạng hỏa diễm của Triệt, nhưng Nguyệt Vũ cũng biết hỏa diễm như vậy cũng không phải muốn bao nhiêu cũng được, triệu hồi cũng phải cố sức a! Vừa rồi Triệt lập tức triệu hồi nhiều như vậy, khẳng định hao tổn không nhỏ!

“Ta không sao, bất quá triệu hồi Phần Thiên hỏa có chút tiêu hao nguyên khí. Chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được.”Triệt cười nhẹ nói, mặt mày có mấy phần tái nhợt mỏi mệt. Lập tức, Triệt như nghĩtới cái gì, trong giọng nói mang theo nhè nhẹ hưng phấn:“Nay ta đã trưởngthành hơn một chút, trong khoảng thời gian này không cần ngủ say. Có thể bồi bêncạnh ngươi .”

Nghe được Triệt có thể bồi bên người mình cùng bảnthân kề vai chiến đấu, Nguyệt Vũ tự nhiên là cao hứng .”Ngươi nói trongkhoảng thời gian này tùy thời đều có thể đi ra? Trách không được trưởng thành nhiều như vậy. Ta vừa mới thăng cấp có phải bởi vì quan hệ với ngươi hay không ?”

“Ân. Ngươi là bản mạng khế ước giả của ta ,ta thăng cấp,cũng có thể mang đến chỗ tốt cho ngươi.” Triệt gật gật đầu nói.

Đối thoại của hai người, nhị vị bên cạnh tự nhiên là nghe được . Haingười đối với sự xuất hiện của Triệt trong lòng cũng rung động vạn phần. Tuyrằng đối với Triệt, bọn họ không biết, nhưng thông qua Thanh Loan cùng Bạch Hổ,bọn họ cũng biết cấp bậc của Triệt so với Bạch Hổ cùng Thanh Loan còn cao hơn,huyết mạch cũng cao quý hơn nhiều. Như vậy sẽ là cái gì a?

Bất quá hai người tuy rằng nghi hoặc nhưng cũng khôngnói ra khỏi miệng. Mỗi người đều có bí mật, bọn họ cũng có, không phải sao? Hơnnữa Quân Dạ có khế ước thú như vậy, bọn họ cũng nên vì Quân Dạ mà cảm thấy cao hứng.

Đồng thời, hai người trong lòng cũng âm thầm thề phải cố gắng đề cao thực lực, bằng không làm sao cùng vị thiếu niên trước mắt này sóng vai?

“Quân Dạ, ai vậy? Ngươi không phải là có tân hoan (niềm vui mới) đã quên tình cũ đi?”Hoa Phong Khải khóe miệng hạ phiết, biết rõ còn cố hỏi. Bộ dáng u oán kia, biểu diễn thuần thanh tức giận!

Nguyệt Vũ cùng Triệt khó được một lần đối thoại saucửu biệt cứ như vậy bị đánh gãy. Triệt thực mất hứng trừng mắt nhìn liếc Hoa Phong Khải một cái, hung hăng nói:“ Ngươi là cái tên nào?”

Hoa Phong Khải nghe vậy, hơi hơi sửng sốt. Ngạch, hắn là cái tên nào? Được rồi, vấn đề này hắn không biết trả lời như thế nào! Thản nhiên chọn mi, Hoa Phong Khải cười đến đáng đánh nói:“ Ta đương nhiên là tình cũ của Quân Dạ.”

Nguyệt Vũ nghe được Hoa Phong Khải nói như vậy,ánh mắt hướng về phía hắn cảnh cáo.

“Tình cũ? Đó là cái gì vậy?”Triệt nghe được từ “tình cũ” này, trong đầu tìm tòi một chút. Cuối cùng phát hiện, trong đầu không có chú giải từ này.

Hoa Phong Khải:“......”

Được rồi, hắn đang đối thoại cùng một tên ngu ngốc ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.