Đặc Chủng Dong Binh | Lính Đánh Thuê Đặc Chủng

Chương 48: Chương 48




CHƯƠNG 47

Ảo tưởng

Phản ứng đầu tiên của Tống Phong sau khi nghe tin chính là đứng dậy xông ra ngoài, nhưng sau đó hắn sực nhớ ngay cả anh hai bị giam ở đâu mình cũng không biết, cho dù xông ra ngoài cũng không làm được gì. Tiêu Minh Hiên thừa cơ đè hắn xuống, nhanh chóng kể hết mọi chuyện, thì ra Tống Triết tự mình dâng đến cửa, hơn nữa trong hai tháng qua, việc ăn uống ngủ nghỉ rất được chú trọng, mỗi ngày uống trà xem báo, thỉnh thoảng còn dùng điện thoại giải quyết một ít chuyện công ty, hình như tình trạng không tệ lắm.

Tống Phong há miệng, không thể tin nổi: “Anh ta bị giam thật sao?”

“Thật mà.” Tiêu Minh Hiên lại đè Tống Phong xuống ghế, nhặt tách trà rớt dưới đất đặt lên bàn.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Anh không rõ tình hình cụ thể lắm, theo lời ông nội em thì Tống Triết phát hiện tung tích của người nọ, biết người nọ và Tống gia có thù oán nên thừa dịp giả làm tay buôn thuốc, trà trộn vào hang ổ của đối phương, cuối cùng phát địa điểm ra ngoài cho chúng ta, trừ hại cho dân,” Tiêu Minh Hiên nhìn hắn, “Em có tin không?”

Tống Phong giật giật khóe miệng: “Tất nhiên là không, anh tôi đâu phải là người có ý thức như thế, anh ta luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, chắc chắn có chuyện cần nhờ nên mới chủ động dâng đến cửa, nếu không tại sao phải chờ đến hai tháng mới phát tin tức?”

“Bởi vì người nọ tiêm thuốc độc vào người anh ta, em bình tĩnh một chút, bây giờ thuốc độc đã được giải rồi,” Tiêu Minh Hiên nói, “Nhưng anh đồng ý với cái nhìn của em, Tống Triết tìm người nọ chắc chắn có mục đích riêng, anh nghĩ anh hai em đã nắm được điểm yếu của người đó, nếu không tại sao bị bắt giam mà lại được đối xử như thế, anh chỉ tò mò tại sao Tống Triết lại muốn vạch trần chuyện này.”

đọc spoil bộ riêng của anh Tống Triết thì hình như anh tự mình đi thử thuốc để cứu bồ ảnh, một em thụ có trái tim bị cấy mầm độc, mỗi lần trăng tròn là em ấy lại phát rồ =))

Tống Phong ngẩn ra, tính sơ sơ thì từ khi ông nội hắn truy bắt tên kia đến nay đã hơn hai mươi năm, nếu nhiệm vụ này vẫn còn tồn tại, làm gì có chuyện hơn hai mươi năm vẫn không bắt được người, hình như thái độ của cấp trên đối với việc này có gì mờ ám, hắn suy nghĩ một chút: “Có lẽ không muốn sự việc bại lộ nên anh tôi quyết định khai trước? Cấp trên có ý kiến gì với lý do của ông nội tôi không?”

“Không có, chỉ bảo anh ngày mai phái người đi,” Tiêu Minh Hiên đặt tài liệu lên bàn, “Chuyện này chỉ có anh và trung đoàn biết, nhưng ngày mai anh có nhiều việc lắm, còn đội trưởng đội 1 đang làm nhiệm vụ chưa trở lại, bây giờ đang thiếu một chỉ huy hành động.”

Tống Phong lập tức tìm được trọng tâm của câu chuyện tối nay, hắn đứng bật dậy: “Tôi đi!”

“Ừ, anh vừa gọi điện thoại, cấp trên đã đồng ý rồi.”

Tống Phong nhanh chóng nhìn lướt qua tài liệu, sải bước ra bên ngoài: “Trực thăng đâu? Bây giờ tôi sẽ đi Myanmar.”

Tiêu Minh Hiếu kéo hắn vào trong ngực: “Ngoan nào, ngày mai mới xuất phát.”

“Không!”

“Đây là thời gian mà anh hai em đưa ra, bây giờ anh ta đang ở trong địa bàn của người khác, chắc phải cần chút thời gian để chuẩn bị.”

Lúc này Tống Phong mới chịu yên, tiếp theo chợt nghĩ đến gì đó, hắn vội vàng giãy khỏi Tiêu Minh Hiên, bắt đầu hăng hái bới móc tủ đồ. Tiêu Minh Hiên kinh ngạc: “Em làm gì vậy?”

“Tìm quần áo.” Tống Phong trả lời cho có lệ rồi tiếp tục lục lọi, một lát sau, hắn lấy ra một bộ quần áo bình thường của mình, sau đó lấy thêm vài cái áo khoác, chỉ vào chúng nó: “Giúp tôi xem một chút, tôi mặc cái nào đẹp trai hơn lạnh lùng hơn oai phong hơn?”

Tiêu Minh Hiên rửa tách trà, rót thêm một tách trà nóng, quay đầu lại liếc mắt một cái: “Cái nào cũng được.”

“Cái nào cũng được là thế nào? Chọn một cái đẹp nhất, nhanh lên!”

Tiêu Minh Hiên nhắc nhở: “Có phải em đi xem mắt đâu.”

“Dĩ nhiên không phải, việc này còn quan trọng hơn xem mắt được không?” Tống Phong nhìn hắn chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc, “Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên anh hai cần tôi đi cứu, anh thử nghĩ đi, anh ta bị nhốt lâu như vậy, cuối cùng thấy người đến cứu là tôi, anh nói xem anh ta sẽ cảm động biết bao nhiêu, tầm quan trọng của tôi trong mắt anh ta chắc chắn sẽ tăng vọt!”

Tưởng tượng đến khung cảnh đó, Tống Phong rưng rưng nước mắt, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Anh ta ngược tôi lâu như vậy, cuối cùng ngày tôi toả sáng đã đến! Bây giờ tôi sắp lên sân khấu, dĩ nhiên càng oai phong càng tốt, tốt nhất để cho sau này nhớ lại anh ta sẽ miêu tả tôi như thần tướng hạ phàm, à, nếu cảm động đến rơi vài giọt nước mắt thì còn tốt hơn nữa.”

“. . .”

Tống Phong bị ảo tưởng của mình làm cho phấn khích tột độ, cánh tay đặt trên giá áo khẽ run rẩy: “Anh mau nhìn xem cái nào trông ngầu nhất?”

Tiêu Minh Hiên vô cùng bất đắc dĩ, chỉ đại một cái: “Thì cái áo khoác đó đi.”

“Tốt!”

Thấy người nào đó bắt đầu cởi quần áo, Tiêu Minh Hiên đánh giá một chút rồi bước đến vác hắn lên vai, đi qua ném hắn xuống giường: “Đừng nói bây giờ em muốn thay đồ rồi đứng chờ đến khi trời sáng nhé?”

“Chính xác!”

Tiêu Minh Hiên sờ sờ đầu của hắn, thầm nghĩ người này đúng là trúng gió rồi: “Đàng hoàng chút đi, ngoan ngoãn nằm xuống ngủ.”

“Tôi sợ ngủ quên.”

“Em đã hình thành đồng hồ sinh học rồi, sao mà ngủ quên được? Cho dù em ngủ quên thì vẫn còn anh đánh thức em,” Tiêu Minh Hiên ôm lấy Tống Phong từ phía sau, dựa theo lối suy nghĩ của hắn mà khuyên nhủ, “Thức khuya không tốt đâu, lỡ như đến đó mà hai mắt thâm quầng thì mất hết cả hình tượng.”

Tống Phong ngẩn ra: “Anh nói đúng.” Hắn cởi quần áo, vén chăn chui lên giường, nhưng chỉ được một lát lại ngồi dậy, “Nhưng mà tôi ngủ không được.”

“. . . Ừ, bây giờ mới hơn tám giờ mà.”

“Chẳng lẽ thời gian không thể qua nhanh một chút sao?” Tống Phong lăn qua lăn lại, rồi bò lên người Tiêu Minh Hiên, “Ngày mai đưa điện thoại cho tôi.”

“Để làm gì?”

“Nếu anh hai cảm động đến mức muốn mời tôi ăn cơm, ngày mai tôi sẽ không về, đến lúc đó tôi gọi điện thoại cho anh,” Tống Phong suy nghĩ một chút, “Với lại lỡ anh ta khóc nhiều quá, tôi cũng nên an ủi đúng không?”

“. . .” Tiêu Minh Hiên vỗ vỗ mặt của hắn, “Em nghĩ người có tính cách như Tống Triết sẽ khóc vì chuyện này sao?”

“Không có khả năng lắm. . .” Ánh mắt Tống Phong vẫn sáng rực như thường, mong chờ nhìn Tiêu Minh Hiên, “Nhưng biết đâu được? Biết đâu được! Đúng không? Đúng không ——!”

Sau một thời gian dài bị ngược, cuối cùng hắn đã tìm được chút hy vọng để lật ngược thế cờ, cho dù ảo tưởng trong lòng cực kì phi thực tế, hắn vẫn nhịn không được ôm hy vọng, Tiêu Minh Hiên sờ sờ đầu hắn: “Đúng.”

Tống Phong phấn khởi nói: “Đưa điện thoại cho tôi.”

Tiêu Minh Hiên ừ một tiếng, ngẫm nghĩ một chút, nếu ngày mai em ấy thật sự không trở lại, có khi nào sẽ chạy đi làm chuyện bậy bạ không? Hắn cúi đầu: “Tống Phong, anh muốn tâm sự với em.”

Tống Phong nằm úp sấp ở bên cạnh, ngẩng đầu lên: “Tâm sự cái gì?”

“Bây giờ chúng ta là người yêu, cho nên trước khi mối quan hệ này kết thúc, có một số việc em không thể làm được, em hiểu chứ?”

Tống Phong nhướng mày: “Ví dụ như?”

“Ví dụ như làm chuyện bậy bạ ở sau lưng đối phương, hoặc làm những việc mờ ám,” Tiêu Minh Hiên cân nhắc cách dùng từ, “Em hiểu ý của anh không?”

“Tức là không được ngoại tình chứ gì, anh yên tâm đi,” Tống Phong chân thành nhìn hắn, “Tôi là người rất đàng hoàng.”

“. . .”

“Đổi đề tài khác đi, bây giờ nói về cái gì?”

Tiêu Minh Hiên im lặng một lát: “Tùy em.”

“Được rồi, chúng ta tiếp tục nói về anh hai tôi đi, anh nói xem ngày mai anh ta có ôm tôi khóc lóc thảm thiết không?”

Tiêu Minh Hiên ôm Tống Phong quay sang hướng khác, để Tống Phong nằm lên gối: “Nhắm mắt lại, đừng nghĩ gì nữa, mau ngủ đi, ngủ sớm dậy sớm mới tốt cho cơ thể, chúc em gặp giấc mộng đẹp, chắc chắn em sẽ mộng được.”

Tống Phong lăn qua lăn lại đến nửa đêm mới chịu ngủ, nhiều lần Tiêu Minh Hiên chỉ muốn đè hắn xuống giường làm hắn đến bất tỉnh cho xong chuyện, nhưng nghĩ lại ngày mai Tống Phong phải đi làm nhiệm vụ, vì vậy đành phải kiên nhẫn chiều theo ý hắn, hôm sau đưa hắn lên trực thăng.

Tiêu Minh Hiên quay về phòng làm việc, tổng kết nhiệm vụ sắp chấp hành của đám lính mới, lấy thêm phần báo cáo cuối năm mấy ngày trước mình viết giao cho Trịnh Kì Dũng. Hắn đứng bên ngoài kêu báo cáo, vừa đẩy cửa vào phòng thì giật mình. Trịnh Kì Dũng đang nghe điện thoại, ánh mắt sâu hoắm, mang theo chút lo ngại mơ hồ, tuy không rõ ràng lắm nhưng với người từng trải qua sóng to gió lớn như ông mà nói, chuyện này nhất định không tầm thường.

Trịnh Kì Dũng ngẩng đầu nhìn hắn, ý bảo hắn để tài liệu xuống nhưng khoan hãy đi, sau đó nói vào ống nghe: “Bảo bệnh viện cố gắng cứu chữa, chuyện này tạm thời giấu đi, giấu được bao lâu thì giấu bấy lâu, đừng để cho nó biết, cứ làm như thế.” Ông cúp điện thoại, lập tức khôi phục trạng thái bình thường, cầm báo cáo lật qua lật lại, thuận miệng hỏi: “Tại sao cậu chưa đi làm nhiệm vụ?”

“Tôi đã nói với cấp trên, để cho Tống Phong đi.”

Bàn tay đang lật báo cáo của Trịnh Kì Dũng dừng lại nửa giây, gần như không có gì đáng chú ý, ngay sau đó lại hỏi: “Cái gì?”

Tiêu Minh Hiên cảm thấy hơi ngạc nhiên, từ khi quen biết trung đoàn đến nay, hắn chưa từng nghe trung đoàn hỏi chuyện bằng thái độ kinh ngạc như thế, hắn lặp lại lần nữa: “Tôi để cho Tống Phong đi, dù sao người kia cũng là anh hai của cậu ấy.”

Trịnh Kì Dũng im lặng vài giây, đặt bản báo cáo xuống, nhớ lại mớ tài liệu tối qua: “Ở Myanmar?”

Tiêu Minh Hiên gật đầu, hắn cảm thấy hình như người này đang lo lắng chuyện gì đó, giống như không muốn cho Tống Phong đi, hắn nhạy cảm hỏi: “Có vấn đề gì sao?”

Trịnh Kì Dũng bình tĩnh nói: “Không, cậu đi được rồi.” Khi còn trẻ ông đã bắt đầu lăn lộn nơi tiền tuyến, đến bây giờ vẫn còn trấn giữ ở tiền tuyến, nếu ông đã muốn giấu diếm, cho dù người khác có hỏa nhãn kim tinh cũng không thể tìm được dấu vết nào trên mặt ông.

Hỏa nhãn kim tinh của Tôn Ngộ Không có thể nhìn thấu mọi lớp ngụy trang của yêu tinh.

Tiêu Minh Hiên liếc ông một cái, đành phải rời đi, quay về phòng tiếp tục viết báo cáo, sau đó dành chút thời gian lái xe đến quân khu. Hôm qua đội trưởng ở nơi đó vừa gọi điện thoại cho hắn, bảo hắn hôm nay nhất định phải đến đây, nói rằng có chuyện quan trọng muốn thương lượng. Sau khi đến nơi, Tiêu Minh Hiên mới biết suốt hai tháng nay luôn có người đến quân doanh đưa bom hẹn giờ, trên đó viết ba cái tên: Tiêu Minh Hiên, Tiêu Thành, Tống Phong, nhưng không viết số hiệu nào.

“Người đưa bom là một gã thôn dân lêu lổng, gã bảo chỉ nhận tiền của người ta rồi đưa đồ, bản thân gã cũng không biết bên trong chứa cái gì, bây giờ sắp đến cuối năm, cậu nói xem gã có gửi thêm mấy quả lớn hơn không? Vả lại tên Tiêu Thành này là ai? Trong quân khu làm gì có người nào như thế.”

Tiêu Minh Hiên không nói gì, thầm nghĩ có lẽ Phù Minh Sơn đã tra được tháng nào Thiệu Tu Kiệt cũng gửi đồ đến đây, cho nên cũng bắt đầu mò đến, hắn ta vốn không cần ra mặt, thậm chí không cần điều động thuộc hạ, chỉ cần mướn đại một tên lính đánh thuê là có thể làm chuyện này. Tiêu Minh Hiên ngẫm nghĩ, Phù Sơn Minh biết Tống Phong phải về nhà ăn tết, muốn gửi quà lớn cũng không gửi đến đây, hắn đề nghị: “Nếu lần sau còn có bom, các anh cứ cho nó nổ, có lẽ làm vậy người kia sẽ không gửi đến nữa.”

Tiêu Minh Hiên nán lại đây một hồi, đến khi quay lại quân doanh thì Tống Phong đã trở về, hắn đẩy cửa ký túc xá, chỉ thấy người hừng hực khí thế sáng nay đang bọc chăn làm ổ trên giường, trên tay cầm điếu thuốc, vẻ mặt chán chường.

“. . .”

Tiêu Minh Hiên bất đắc dĩ đi đến bên cạnh: “Anh hai em sao rồi, xảy ra chuyện gì?”

Tống Phong rầu rĩ nói: “Vẫn như cũ. . .” Như cũ tức là mặc quần áo thời Đường, dáng vẻ quân tử lịch sự nhã nhặn, nụ cười nhàn nhạt trên môi, chẳng biết lừa được bao nhiêu người, Tiêu Minh Hiên sờ sờ đầu hắn: “Vậy anh hai em có nói gì không?”

“Không nói gì hết,” Tống Phong hút một hơi thuốc, “Lúc đó tôi khiêm tốn nói một câu cứu giá chậm trễ, anh ta tiếc nuối nói đúng là rất trễ, nếu tôi đến sớm một chút, anh ta đã có thể mượn tay tôi giết người.”

“. . . Sau đó thì sao?”

“Anh ta quay đầu lên máy bay riêng, bỏ đi một nước,” Tống Phong đau lòng muốn chết, “Thật ra lúc tôi đến nơi thì anh ta đã giải quyết xong mọi chuyện rồi, người kia đã chạy mất, trong bản thông báo nhiệm vụ có ghi tư liệu y học chính là vấn đề quan trọng hàng đầu, thế nên chúng tôi phải chui rúc trong cái phòng thí nghiệm nổ tan tành để thu thập tư liệu, nơi đó vừa xảy ra vụ nổ lớn, mà còn ở dưới đất nữa, thiếu chút nữa chúng tôi đã bị chôn sống tập thể.”

Tiêu Minh Hiên đồng tình nhìn hắn, thầm nghĩ em bị ngược lâu như vậy, sao không chịu rút kinh nghiệm gì cả? Tiêu Minh Hiên còn có việc bận, an ủi một chút rồi đi.

Tống Phong định trả điện thoại trả cho Tiêu Minh Hiên, sau đó sực nhớ lúc khởi động máy thì nhận được mấy tin nhắn, lúc đó trong đầu hắn chỉ nghĩ đến việc cứu anh hai, tâm trạng quá kích động nên chưa có xem, hắn mở hộp thư ra, mỗi tháng Thiệu Tu Kiệt đều gửi một tin, tháng này cũng có một tin, ngày gửi cách đây không lâu, đại khái là ở Trung Quốc sắp sang năm mới, đừng ham chơi quá, chú ý an toàn.

Hắn tắt tin nhắn đó, mở tin nhắn khác, kể từ lần trước Phù Sơn Minh không còn gửi gì nữa, nhưng thật ra tháng này có gửi một tin, trong đó viết một hàng chữ: Cưng à, cửa địa ngục chưa đóng chặt.

Tống Phong nhíu mày, không biết tên điên này muốn ám chỉ điều gì, hắn suy nghĩ một chút rồi quyết định gọi lại, ai ngờ điện thoại hết pin tự động tắt, hắn chỉ còn biết lầm bầm một tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.