Đặc Công Hoàng Hậu Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ Phú

Chương 307: Chương 307: Lửa giận của Đông Phương Tuyết (70-13)






Cần gì phải nói vòng vo như vậy, nói thẳng không phải tốt hơn sao?

Cần gì chứ!

Đông Phương Tuyết nhếch môi nở nụ cười lạnh lùng.

Hắn cụp hàng lông mi dài xuống, nhàn nhạn đưa mắt nhìn Nguyệt Trì Lạc, đôi mắt lạnh lẽo màu xám, cặp mắt kia, thâm trầm tựa như hang động không đáy.

Thật sâu, dường như muốn hút linh hồn của người ta vào đó!

Trong lòng Nguyệt Trì Lạc thầm kinh hãi, theo bản năng cụp mắt xuống.

Hắn khẽ cười một tiếng.

Khớp xương ngón tay mở ra, ngón cái và ngón trỏ khép lại, không kiềm chế lực đạo mà cường thế nâng cằm cô lên.

Cô bị buộc phải ngẩng đầu, cứ như vậy nhìn thẳng vào mắt hắn.

Trước mặt hắn, cô quên mất bản lãnh của mình là có thể tùy lúc tránh tiếp xúc với hắn.

Càng không giống như lúc này buộc mình phải chống lại hắn.

Chỉ là, cô không phải dạng người trốn tránh.

Mặc kệ là tốt hay xấu, trốn hay không trốn, cuối cùng kết quả vẫn là trốn không thoát.

Cô theo bản năng muốn tránh động tác của Đông Phương Tuyết, nhưng nhìn trong mắt hắn hiện lên một tia tàn khốc thì không thể dời mắt được.

Hắn tăng sức lực nơi đầu ngón tay, lạnh lùng bật cười.

"Nguyệt Trì Lạc, em muốn nói gì? Nói Đông Phương Tuyết anh lấy được em, một thời gian đã chán, lại phát hiện thì ra em chẳng qua cũng chỉ như thế sao?”

Ở với nhau lâu như vậy, Đông Phương Tuyết phát hiện, thì ra là Nguyệt Trì Lạc cũng là kiểu người làm mình làm mẩy.

Không thể phủ nhận, cô không giống mẫu người hoàn mỹ trong tưởng tượng của hắn.

Nhưng người hắn muốn, tới bây giờ không phải là hoàn mỹ!

Cô không nói lời nào chỉ rũ mi mắt, khẽ cắn cánh môi xem ra có chút điềm đạm đáng yêu.

Hắn cho rằng cô có thể nói rõ ràng ra, nhưng đến lúc hắn muốn nói thì cô lại bắt đầu trốn tránh.

Ánh mắt giữa cặp lông mày chợt lóe lên, hốt hoảng cùng tình nồng ý mật hoàn toàn biến mất, giọng nói lạnh nhạt không có cảm tình: "Nguyệt Trì Lạc, Đông Phương Tuyết anh nếu muốn có phụ nữ khác cũng sẽ quang minh chính đại mà làm, em mau thu hồi cái suy nghĩ vớ vẩn của mình lại. Phản bội? Em cho là Đông Phương Tuyết anh có thể tùy tiện lên giường với một người phụ nữ không có cảm tình sao? Vậy thì... Em quá coi thường anh rồi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.