Đại Boss Cùng Tôi Vui Buồn

Chương 30: Chương 30: Nhất ba tam điệp . . .




Chôn mặt ở trong lòng hắn, biểu tình bị che dấu, âm thanh thoát ra khỏi miệng có chút kiềm chế để không khỏi run run « Cảm ơn anh »

Cảm ơn anh đã nhiều lần cứu em khỏi cảnh khốn cùng, cảm ơn anh vì đã cho em một bờ vai ấm áp, cảm ơn anh đã tặng em một tấm chân tình cả đời này thực khó quên

Tâm tư dồn nén tích tụ mấy tháng nay giống như cây xanh trong bóng tối lâu ngày gặp ánh mặt trời và hơi nước nên không ngừng tăng trưởng ; cũng giống như là vỡ đê hồng thủy, càng không thể cứu chữa …

Cảm nhận thân thể hắn đột nhiên cứng ngắc, tôi choáng váng đầu óc, não trướng sắc tâm nổi lên kiễng chân tìm môi hăn hôn nhẹ phớt qua …

Đây là lần đầu tiên tôi chủ động hôn hắn, vòng tay qua lưng hắn có chút hơi run run, đầu lưỡi chỉ nhẹ nhàng lướt qua viền môi hắn. Làn môi hoàn mỹ giống như một tác phẩm điêu khắc được sáng tạo cầu kỳ, khi mềm mại mượt mà như đám mây trên trời để mặc cho đầu lưỡi tôi du ngoạn thưởng thức …

Hắn rốt cục cũng có phản ứng, tôi cảm giác trên lưng có gì đau nhói, nhưng cũng là cảm giác ngọt ngào chết lặng. Ngay sau đó là một cơn sóng gió động trời ụp đến mọi giác quan của tôi, tôi lúc này mới hiểu được vì sao người ta nói nam nữ khí lực khác nhau một trời một vực. Đầu lưỡi không an phận của hắn tiến thẳng vào miệng tôi, không một chút do dự, không một tia trở ngại, làm cho tôi chỉ có thể dùng mũi hô hấp …

Đầu óc có chút hỗn độn, chân cũng không đứng vững, tôi lớn mật chủ động vòng tay qua cổ hắn, kéo sát hắn về phía mình nhưng cũng gần như bò lên người hắn.

Hắn dường như không dự kiến được tình huống hiện tại, hơi lảo đảo một chút rồi chậm rãi lấy lại ổn định, gắt gao ôm ngang người tôi ấn sâu môi hôn

Tôi chưa bao giờ cảm thấy mê muội như vậy, chưa bao giờ cảm thấy bản thân không tỉnh táo như vậy, cũng chưa từng có cảm giác khoái hoạt như vậy ..

Một chút hoảng hốt, tôi đã bị đặt lên chiếc giường lớn êm ái mềm mại …

Hơi thở cả hai đều có chút không ổn : gấp gáp khẩn trương có cái gì đó âm thầm như mạch nước ngầm mãnh liệt. « Phanh oành » – âm thanh không sớm không muộn vang lên phá tan không khí ái muội trong phòng. Quan Ứng Thư bỗng dưng dừng mọi động tác. Trong mắt hắn có chút gì đó lạ lẫm, có chút gì đó ảo não, lại giống như lông chim nhẹ nhàng hôn phớt qua môi tôi một chút, bàn tay đang không an phận xé mở quần áo tôi cũng thu về ..,

Tôi mặt đỏ như con cua mấy chín, ngước nhìn lên phía đầu giường, đầu sỏ gây nên nông nỗi này là một cái khung ảnh

Đây là lần đầu tiên tôi oán hận bản thân sao lại có ánh mắt bén ngọt như chim cú mèo đến thế, như hiện tại tôi có thể lờ mờ nhìn thấu tâm lạnh của hắn. Là hình ảnh cô gái khoác áo cưới lộng lẫy nhưng chú rể lại không phải là hắn. Ảnh chụp cô gái thực sự như một đóa hoa đầy sức sống vẻ đẹp như ánh mặt trời loan rộng khắp nơi, khuôn mặt rạng ngời hình như cô ta không bao giờ biết buồn phiền, cô tay trong tay một người khác hắn ..

Mà hắn, bình thường đối với tôi thái độ cũng không đổi khác, cũng không phải tĩnh lặng như nước, cũng không phải mặt mày đen kịt … Hắn mỉm cười giống như ánh mắt trời chiếu sáng, rạng rỡ huy hoàng lại cho tôi cảm giác thoải mái dù điều đó cùng với tôi không có quan hệ gì …

Trong không khí vừa mới tăng lên độ ấm chậm rãi hạ xuống dưới, khôi phục đến lạnh lùng.

Theo lý thuyết thì hôn không phải là lãng mạn mà chính là bá đạo, đến cuối cùng luôn có thể ở đầu lưỡi mà cảm thụ vị ngọt ngào. Nói thật tôi thực sự cảm thấy hôn một chút cũng không ngọt, bởi vì Quan Ứng Thư chưa bao giờ ăn đường, mà đó chính là có cảm giác mát lạnh từ hơi thở, theo miệng đến thẳng trái tim. Tôi nay mới hiểu được nụ hôn đều là ngọt từ trong lòng, giống như tôi hiện tại ngoài vị ngọt ngào trong tâm còn có dư vị đau khổ cùng chát. Giống như đường hóa học, ngọt đến tận cùng, nhưng đắng chát cũng tận cùng. Nguyên lai căn bản đó không phải là đường

“Thực xin lỗi.” Tôi lại xin lỗi, vì sao tôi cũng không biết nguyên nhân.

Hắn rốt cục đứng lên: “Về nhà đi.”

Về nhà? Những lời này giống như hàng nghìn gáo nước đá lạnh dội thẳng vào đầu tôi khiến cả người có cảm giác lạnh run… Với tôi mà nói, còn nhà nào có thể về sao?

Ngày hôm sau, Du Phái dùng ánh mắt giống xem quái vật nhìn tôi: “Mạc Nhan Hinh cô giỏi thật, ỷ vào Hạ thư ký nên coi trời bằng vung hả? Đối với hộ khách nói năng lỗ mãng còn đúng lý hợp tình?”

Tôi một câu cũng không muốn nói, đơn giản cam chịu hết thảy.

“Hợp đồng là việc lớn, 1 chén rượu chỉ là chuyện nhỏ, Vương tổng là người không hiểu biết cái tình cái lý.” Hắn vẫn còn lải nhải, tôi có chút không kiên nhẫn, theo Quan Ứng Thư một thời gian tôi phát hiện ra bản thân mình chịu không ít ảnh hưởng tính tình từ hắn ta.

“Được rồi được rồi, cô đi ra ngoài đi. Tôi vốn đang có ý tốt giúp cô đả thông tư tưởng, ai biết đâu cô cứng đầu như thế, không thèm để ý đến sắc mặt của người khác!”

Tôi cũng thật sự tiếc vì mình cứng đầu mà làm hỏng công việc

Trúc Diệp gọi điện thoại tới, giọng nói có chút áp lực, âm thanh không được hưng phấn : « Cậu đoán xem gần đây có chuyện tốt nào xảy ra ? »

Tôi đoán không ra, dù sao khẳng định chuyện tốt ấy không quan hệ đến mình : « Không biết ! ». Tôi không hứng thú lắm với thông tin này.

Cô nàng rõ ràng đã bị đả kích : « Cậu làm sao mà giọng điệu có vẻ ủ rũ thế. Này, nghe tin tức này khẳng định tinh thần cậu sẽ phấn chấn hẳn lên nhá ! »

“Ờ.” Tôi thật sự không biết chuyện gì còn có thể làm cho tôi phấn chấn, tôi không có mua xổ số. Thượng đế lại không phải hạt lúa mì, nên chuyện có bánh từ trên trời rơi xuống chỉ là giả dối hư ảo.

“Bí thư chi bộ Đảng của viện, cái lão hói đầu chú của Dung Dung bị cách chức điều tra, nghe đồn đã nhận hối lộ không ít … »

Thì ra là chuyện cũ , trải qua lần trước, tôi cũng không để ở trong lòng, cùng không tỏ ra vui vẻ: “Ừ, đó là hắn xứng đáng.”

Trúc Diệp thất vọng thở dài: “Sao cậu trở nên hào phóng như vậy, năm xưa chuyện cũ đều nháy mắt tan thành mây khói, không hề so đo ư?” Tôi vừa xem báo biểu vừa “Ừ” một tiếng.

Cô nàng đột nhiên lại thần bí: “Không nghĩ tới nhà bọn họ quyền lực hùng hậu, còn có người làm trong chính phủ, cậu có khẳng định nghĩ không ra ai là người mạo hiểm lao vào lửa đạn vạch trần bọn họ không ?…”

Tôi lại không thèm để ý chỉ ừ một tiếng, cô nàng rốt cục cất cao âm lượng: “Là Quan Ứng Thư, chồng cậu làm! Có phải biết trước rồi nên khi nghe tớ thông báo cậu mới có thái độ dửng dưng thế không hả ? “

A? Tôi nhất thời như bị đông cứng trên ghế, tin tức Trúc Diệp nói giống như sét đánh bên tai!

“Tớ và Lý Quân Thành hỏi thăm, chồng cậu cùng cha chồng luôn luôn nước giếng không phạm nước sông, chính thức không thương giao, nhưng lần này lại nhờ tới thư ký Quan bá phụ. Hiện tại tội danh của hắn đã bị phơi bày, hắn hiện tại đã thân bại danh liệt. Không biết hiện tại Dung Dung có phải đang trên mạng nghiến răng nghiến lợi công khai mọi chuyện, lời nói khẩn thiết cầu xin cậu?» Nói cho cùng so với tôi, Trúc Diệp có phần còn kích động hơn.

Sự kiện này liên quan đến sự kiện khác, chuyện này hiện tại choán ngập hết đầu tôi, khiến tôi không thể thở bình thường, không thể tự hỏi … « Quan Ứng Thư, anh như vậy là đứng sau tôi gây chiến, rốt cuộc là anh muốn như thế nào? »


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.