Đại Đường Đinh Tử Hộ

Chương 64: Chương 64: Lòng nàng có ta




A Trản ôm Tiểu Bảo vừa về Triêu Hi Lâu đã thấy Thương Kính ngồi trong phòng uống hoa lộ của nàng hết chén này tới chén khác. “A Kính?”

“A Trản muội về rồi.” Thương Kính thần sắc nôn nóng đứng lên nói: “Chuyện trận cản yêu muội đã nghĩ ra cách chưa? Hoàng đế không biết trúng cái gió gì, bỗng nhiên muốn triệu ta và Đằng vương tiến cung, ta cáo ốm đối phó với người trong cung, cũng không biết Hoàng đế có bằng lòng bỏ qua không.”

“Hoàng đế muốn gặp tỷ sao?” A Trản chợt hiểu ra nên hỏi: “À. Là muốn gặp thế tử nhỉ?”

Tiểu Bảo xốc vải che nhìn lên nữ nhân lạ lẫm cường đại trước mặt, nhíu đôi lông mày không còn tồn tại, đưa tay nhẹ nhàng nắm chặt tóc A Trản giật giật nói: “Di di. Con sợ.” Nữ nhân trước mắt này trong bụng có nhàn nhạt hương vị nhân sâm tinh.

“Sợ cái gì? Di sẽ không ăn ngươi.” Thương Kính nhìn Tiểu Bảo cười cười, sau đó ngẩng đầu nghi hoặc nhìn về phía A Trản: “Đứa nhỏ này sao mà trụi lủi vậy a?”

“Nói ra dài dòng lắm. Chuyện tiến cung tỷ đừng lo lắng, lát nữa đạo sĩ thúi sẽ đưa Xuất Nhập phù đến cho ta, nói là chỉ cần cầm bùa là có thể lẻn vào...”

A Trản đang nói, Thương Kính bỗng ngắt lời nàng: “Cầm bùa là có thể vào? Cái tên Cù Thanh Liên dối trá chết tiệt, còn nói với ta muốn phá trận phải chuẩn bị một chút, ba phen bốn bận trì hoãn. Cái thứ rùa rụt đầu!” Thương Kính nói đến nghiến răng nghiến lợi, xúc động đến mức muốn đập Cù Thanh Liên một phát chết ngay. “A Trản! Hai ta thương lượng một chút, ta giết họ Cù, lại bù cho muội mười tiểu đạo sĩ môi hồng răng trắng có được không?”

Tiểu Bảo nghe thấy sợ hãi, dụi dụi vào ngực A Trản nói: “Di di... Sợ quá à...”

“Đừng sợ đừng sợ.” A Trản dỗ dành Tiểu Bảo làm cử chỉ 'xuỵt' với Thương Kính. Dược gia là cứu người, Tiểu Bảo mưa dầm thấm đất, trời sinh từ bi, đã nghe thấy những chuyện giết người bao giờ đâu? Nàng ôm Tiểu Bảo sang phòng cách vách, dỗ dành rất nhiều là sẽ nhanh chóng dẫn nó đi gặp gia gia các kiểu, cột chắc hoa đằng mới ra ngoài. “Tỷ vào cung rồi sau đó định làm thế nào? Không thể ở ngay trước mặt A Chức giết nàng chứ?”

“Yên tâm. Ta không tính động thủ ngay đâu. Lý Thắng vừa vào Hoàng đế liền chết, không phải rõ ràng là thí quân soán vị sao?” Thương Kính cười nhìn A Trản nháy mắt: “Có muốn làm hoàng hậu của trẫm không hả?”

A Trản kéo Thương Kính lên giường nằm, dựa vào trong ngực nàng yêu mị vô cùng nói: “Hoàng hậu thì không cần, giữ lại cho vị kia nhà tỷ đi, phong cho ta làm Thái hậu gì đó là được rồi.”

“Cút đi! Muốn leo lên đầu ta ngồi sao?” Thương Kính cười đến run rẩy nhánh hoa.

*

Đêm xuống, trong điện lên đèn. Lý Chiêu ngồi một bên xem Nhạc Chức và Lý Uẩn chơi đánh cờ, trên khuôn mặt sáng dịu là nụ cười khẽ.

“Hiếm khi thấy Uẩn Nhi của chúng ta vui vẻ như vậy.” Lý Chiêu chống cằm nhìn muội muội vểnh ngón tay dùng sức búng ra, quân đen xiêu xiêu vẹo vẹo đúng là dẫn trước quân trắng của Nhạc Chức một nước. “Ồ! Uẩn Nhi dẫn trước rồi này.”

Nhạc Chức cúi đầu cười yếu ớt, cũng không sợ người ra nói nàng ăn hiếp tiểu hài tử, giơ ngón cái và ngón trỏ trịnh trọng hà hơi, sau đó “cạch” một tiếng. Hai quân đen hạ xuống, một lượt mất hai quân. “À ha!” Nàng đắc ý hoan hô, mang theo thắng lợi vui sướng lại thổi đầu ngón tay một ngụm khí.

Khuôn mặt nhỏ vui vẻ của Lý Uẩn trong nháy mắt sụp đổ, khuôn mặt hồng hào của Lý Chiêu cũng triệt để tái đi. Nhạc Chức đã không phải lần đầu tiên!

Vừa rồi chơi trốn tìm với muội muội, giao rằng chỉ có thể trốn trong điện. Nhạc Chức tìm, hai nàng trốn. Trong điện cực kì lớn nhưng cũng cực kì trống trải, vốn cũng không có chỗ nào để ẩn nấp, chỉ là bồi hài tử chơi vui vẻ thôi. Ai ngờ Nhạc Chức thường ngày hiếm khi nghiêm chỉnh nhưng chơi trò chơi thì lại chơi vô cùng nghiêm túc, lập tức tìm được nàng trốn trong chăn thì thôi đi, còn túm luôn cả muội muội đứng loáng thoáng sau cây cột ra ngoài nốt.

Ơi là trời!

Chơi trốn tìm với con nít không phải nên giả bộ không nhìn thấy để chơi lâu lâu một chút sao? Nhạc Chức rốt cục có biết giữ gìn sự trẻ con của hài tử không a?

“Nhạc Chức!” Lý Chiêu ngữ khí bất lực mang theo cầu khẩn, nàng thấp giọng chọt Nhạc Chức nói: “Nàng có thể nhường nhịn một chút được không?”

“Hả?” Nhạc Chức không hiểu nhìn tiểu hoàng đế.

“Được rồi.” Lý Chiêu bị bộ dáng đầu óc chậm chạp của Nhạc Chức làm cho tức chết, nàng sợ nếu còn chơi, muội muội sẽ bị Nhạc Chức tàn nhẫn vô tình ngược khóc, tiến lên lấy quân cờ lại nói: “Muộn rồi. Ta đưa Uẩn Nhi về trước!” Nàng muốn dỗ muội muội xong rồi sẽ trở lại.

Lý Uẩn còn chưa nguôi nỗi buồn thất bại, sững sờ ngẩng khuôn mặt nhỏ nói: “Còn Nhạc tỷ tỷ thì sao? Uẩn Nhi muốn ngủ cùng Nhạc tỷ tỷ.”

Nhạc Chức cũng thích đứa nhỏ này, trừng mắt nhìn tiểu hoàng đế nói: “Giường của nàng lớn như vậy, cứ để Uẩn Nhi ngủ lại chỗ này đi! Đêm hôm khuya khoắt tới tới lui lui cũng không sợ phiền phức sao.”

“Ta lại không sợ phiền phức.” Lý Chiêu hờn dỗi trợn nhìn Nhạc Chức một cái. Nàng còn muốn chờ đưa muội muội đi xong sẽ về cùng Nhạc Chức thân thiết một chút, nhưng Nhạc Chức giống như Hoàn! Toàn! Không! Có! Ý này.

“Tỷ tỷ ~” Lý Uẩn xoa mặt tỷ tỷ đáng thương nói: “Có thể không về được hong ~ “

Lý Chiêu bất lực thở dài, từ ái ôn nhu nói: “Không thể!” Nói xong bế muội muội lên, vừa đi vừa nổi giận nói với Nhạc Chức sau lưng: “Đừng có đi đâu đấy, ở ngay đây chờ ta trở về!”

Nhạc Chức có chút hoang mang. Tiểu hoàng đế sao lại bốc lửa vô cớ thế nhỉ? Ban ngày không phải rất dịu dàng đáng yêu sao? Còn nói nào là trong lòng có nàng này kia. Hầy, phàm nhân a! Thật là hay thay đổi. Nhạc Chức lắc đầu, cất bàn cờ nhặt sách lên tiếp tục xem.

Lý Uẩn nửa đường đã ngủ mất, cười toe toét chơi một ngày, đừng nói là một đứa bé, ngay cả Lý Chiêu cũng hơi mệt.

“Tới đây.” Lý Chiêu gọi cung nữ, động tác êm ái đưa muội muội qua, lại cởi ngoại bào trùm lên cho muội muội nói: “Các ngươi đưa công chúa trở về đi! Cẩn thận đừng để con bé trúng gió.”

Nhạc Chức nhìn thấy tiểu hoàng đế có chút giật mình ngẩng mắt: “Nhanh dữ vậy?”

“Không phải ta trở về càng nhanh càng tốt sao? Hay là nàng chỉ ước gì ta vĩnh viễn không trở về nữa?” Ngọn lửa vô cớ trong lòng Lý Chiêu còn chưa tắt đâu. Nàng cũng không biết mình bị làm sao vậy, bỗng nhiên lại giận dỗi Nhạc Chức. Rõ ràng là chuyện rất nhỏ thôi, Nhạc Chức chỉ muốn giữ muội muội lại ngủ ở chỗ này thôi, nhưng nàng lại bỗng nhiên nổi giận. Giận vì Nhạc Chức thanh tâm quả dục trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác.

Nhạc Chức ngu ngốc đến mấy cũng phát hiện không hợp lý, ngữ khí mềm đi không ít: “Nào nào lại làm sao thế này?”

Lý Chiêu không nói gì, ủy khuất cắn cắn môi.

“Thân thể lại khó chịu à?” Nhạc Chức đứng dậy đi đến trước mặt nàng lo lắng hỏi.

“Ừa. Khó chịu.” Lý Chiêu kéo tay Nhạc Chức bỗng nhiên tăng tốc bước tới long sàng. Khó chịu, rất khó chịu, khó chịu muốn làm gì đó. Nàng không nỡ làm gì đó với Nhạc Chức thật, chỉ muốn xem thử Nhạc Chức có phải thật sự tâm lặng như nước trong mọi hoàn cảnh không.

Đảo mắt đến trước giường. “Là muốn chân khí sao? Đi vào đây làm gì? Ở đâu mà chẳng --” Nhạc Chức đang nói chuyện, tiểu hoàng đế bỗng ấn ngã nàng xuống giường đè lên.

“Không phải. Muốn nàng.” Lý Chiêu cưỡi lên người Nhạc Chức, khóe môi cong lên, cởi y phục: “Nếu tiên sư muốn ở bên ngoài cũng không phải là không thể. Chỗ càng rộng rãi thì trẫm càng thi triển tốt hơn!”

“Có phải nàng ăn nhầm cái gì rồi không?” Nhạc Chức nhẹ nhàng ngồi dậy, tiểu hoàng đế vẫn còn trong ngực nàng.

“Nàng mới ăn nhầm ấy!” Lý Chiêu nâng mặt Nhạc Chức, gặm mấy cái liên tiếp vào môi nàng cho hả giận, sau đó vụng về xé y phục Nhạc Chức.

Nhạc Chức có hơi sợ, một tay vịn tiểu hoàng đế để nàng không ngã, một tay kéo xiêm y của mình thật chặt: “Đây là bị thần kinh à? Hiệu quả của nhân sâm còn chưa tiêu hết sao?”

“Thần kinh?” Lý Chiêu càng ủy khuất: “Ta muốn ngủ với người ta yêu là bị thần kinh?” Lòng chua xót ủy khuất hoàn toàn hóa thành phẫn nộ, nàng càng dùng sức xé rách y phục Nhạc Chức, bờ môi cũng dán lên chiếc cổ lành lạnh của Nhạc Chức.

Nhạc Chức không giãy dụa, hai cánh tay ôm đùi của nàng, không tốn chút sức nào bế người lên thả nhẹ nhàng xuống đất. “Đừng nghịch nữa, sách còn chưa xem xong đâu.” Không còn lại bao nhiêu, đêm nay là có thể xem hết. Trong nội tâm nàng lo lắng ngày càng nặng, nếu đạo sĩ điên mà không ghi lại biện pháp thì làm sao bây giờ a!

Lý Chiêu vừa xuống đất lại nhào vào trong ngực Nhạc Chức, muốn đẩy nàng về lại giường, nhưng có dùng sức thế nào đều vô dụng. Nhạc Chức sừng sững bất động như một tòa núi lớn, nàng đạp chân đẩy tay cũng vô dụng, tràng diện dần dần có chút giống như đấu vật.

Đẩy không ngã thì đẩy không ngã, đứng cũng được vậy! Lý Chiêu hôn Nhạc Chức, tay trái ôm eo của nàng, tay phải chụp lên ngực của nàng, theo bản năng dùng hết khả năng trêu chọc mỗi tấc da thịt của Nhạc Chức. Nàng đang hôn, bỗng nhiên nằm lên đầu vai Nhạc Chức khóc tức tưởi: “Nhạc Chức, có phải là ta tự mình đa tình không?”

Nhạc Chức ôm chặt tiểu hoàng đế vào trong ngực, trong lòng thầm nói: Không phải.

Tiểu hoàng đế ở trước mặt nàng cực kì thích khóc, lúc đầu nàng không có cảm giác gì, bây giờ lại ngày càng đau lòng, nàng chưa từng thấy tiểu hoàng đế khóc trước mặt ai bao giờ.

“Nàng không thích ta cũng không sao, ta thích nàng là đủ rồi.” Lý Chiêu càng khóc càng thương tâm, nàng ngẩng đầu hai mắt đẫm lệ nhìn Nhạc Chức nói: “Nàng hung dữ với ta la hét ta cũng không sao, nhưng đừng làm ta hiểu lầm, ôm lấy hi vọng không nên có. Có được không?” Như vậy sẽ chỉ tăng thêm mất mát và đau khổ cho nàng.

Lòng Nhạc Chức bỗng dâng lên một xúc động, một xúc động tình nguyện không làm thần tiên chứ không muốn thấy tiểu hoàng đế phải đau lòng. Nàng muốn vội vàng đáp lại tiểu hoàng đế, nói rõ ràng vào tai từng chữ: Nàng không tự mình đa tình. Ta thích nàng, rất thích rất thích, thích đến mức nguyện từ bỏ sở thích của riêng ta.

Tiên tịch có thể trả lại không nhỉ? Nàng rất muốn hỏi Linh Âm tỷ tỷ.

Nhạc Chức suy nghĩ rất nhiều trong lòng, cuối cùng lại không nói gì, chỉ dịu dàng ôm tiểu hoàng đế vào trong ngực, vỗ nhè nhẹ lưng nàng an ủi. Tim chưa từng đau đớn thế này, cũng chưa từng bị đè nén như thế, càng chưa từng oán hận bản thân mình là thần tiên như ngày hôm nay.

Lý Chiêu ở trong ngực Nhạc Chức ngủ mất. Nàng hai ngày một đêm không ngủ, sau khi nhân sâm dần hết tác dụng liền buồn ngủ không chịu được.

Nhạc Chức bế nàng lên giường, đắp kín chăn, sau đó ra màn vào phòng thay quần áo. Nàng dần hoài nghi Linh Âm tỷ tỷ quá nhàn rỗi không có việc gì làm, suốt ngày ở nhân gian nhìn nàng chằm chằm.

“Linh Âm tỷ tỷ.” Giọng Nhạc Chức không chút khí lực.

Linh Âm không còn ngọt ngào dịu dàng như xưa, lạnh mặt nói: “Không hỏi thử xem tại sao ta lại tới? Xem ra Nhạc Nhạc đã tự biết rõ rồi!”

“Hình như ta đâu có phạm luật trời a...” Nhạc Chức mờ mịt nói. Nàng không quá chắc chắn, trong lòng trỗi dậy dục vọng mãnh liệt muốn thổ lộ tâm ý với tiểu hoàng đế, nàng quên mất bản thân mình đã thật sự nói ra miệng hay chưa.

“Chưa nhưng cũng sắp.” Linh Âm huơ ngón trỏ một cái, quần áo xộc xệch rách rưới của Nhạc Chức khôi phục nguyên dạng.

Nhạc Chức cúi đầu nhìn vết cào ửng đỏ trước ngực, chua xót nói: “Ta không làm gì nàng hết, cũng không nói gì với nàng.” Dù rằng trong lòng rất muốn rất muốn.

“Nhưng ngươi cũng không phản kháng!” Linh Âm bay đến trước mặt Nhạc Chức, vuốt nhẹ mặt của nàng nói: “Nhạc Nhạc. Ngươi không cần giả vờ ngớ ngẩn.” Kỳ thật nàng đã thấy hết rồi, trong mắt cục đá tràn đầy áy náy và yêu thương dành cho hoàng đế.

“Ta sợ không cẩn thận lại làm nàng bị thương. Ngài cũng biết, thân thể nàng cực kì mỏng manh, đụng một cái là tổn thương.” Nhạc Chức nặn ra tươi cười nói: “Tỷ tỷ, thần tiên bị phàm nhân phi lễ có chỗ ngồi cáo trạng không?”

Linh Âm có chút mờ mịt lắc đầu.

“Vậy ngài xem, thiên tử chi mệnh không thể trái, nếu ta phản kháng sẽ phạm luật người, không phản kháng lại phạm luật trời. Ta thật sự rất khó xử!” Nhạc Chức hài hước phân trần với Linh Âm.

Linh Âm cũng bị Nhạc Chức chọc cười: “Có gì mà khó xử? Đương nhiên là phạm luật người, Hình bộ không tổn thương được ngươi không giết được ngươi. Nhạc Nhạc ~ nghe tỷ tỷ khuyên một câu có được không, đừng để cho mình càng lún càng sâu. Tỷ tỷ truyền lời nhiều năm như vậy, thần tiên phạm luật trời gặp qua không ít, không quan tâm yêu bao sâu, phút cuối cùng hầu như đều hối hận. Vì mấy ngày khoái hoạt mà ngàn năm đạo hạnh bị hủy chỉ trong chốc lát, có đáng không? Ta cũng vì thương ngươi nên mới cố ý quan tâm, nếu là...”

“Linh Âm tỷ tỷ.” Nhạc Chức bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Tiên tịch có thể trả lại không? Ta muốn về làm yêu.”

“Có thể trả lại.” Linh Âm biết Nhạc Chức đã triệt để lún sâu: “Nhưng dù ngươi có trả tiên tịch cũng không thể trở về làm yêu.”

“Vậy...”

“Chỉ có thể về làm cục đá, một cục đá bình thường biết phát sáng.” Linh Âm khuyên Nhạc Chức: “Ngươi cũng không còn tiên khí để cứu nàng, đến lúc đó hai ngươi một thành thạch đầu một thành bạch cốt, đây là kết quả mà ngươi mong muốn sao?”

“Không phải...” Khóe mắt Nhạc Chức rũ xuống: “Ngài trở về đi! Ta có chừng mực, sẽ không phạm luật trời. Còn tiểu hoàng đế nói gì làm gì, trên trời đều không quản được đúng không?”

“Đúng. Nàng hiện giờ là nhục thể phàm thai, không chịu bên trên quản.” Linh Âm nói xong liền hối hận.

Quả nhiên Nhạc Chức ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi thăm: “Hiện giờ là nhục thể phàm thai? Chẳng lẽ trước kia không phải sao?”

“Lập tức sẽ về phía dưới quản.” Linh Âm cái khó ló cái khôn tránh thoát, sợ Nhạc Chức quấn lấy nàng hỏi, nói xong liền biến mất.

“Tỷ tỷ ngươi --” Nhạc Chức nhìn hướng Linh Âm biến mất, tức giận nói: “Quá đáng!” Cái gì gọi là lập tức liền về phía dưới quản? Chỉ cần nàng còn một ngụm tiên khí thì tiểu hoàng đế sẽ không phải chết.

*

Lý Chiêu tỉnh lại phát hiện mắt vừa sưng vừa đau, nàng đi chân trần xuống giường, thấy Nhạc Chức ngồi dưới đất đọc sách, cười ôm lấy nàng từ phía sau nói: “Lại một đêm không ngủ hả? Đạo sĩ các nàng thật sự không biết mệt sao?” Nàng lại ngồi xuống cạnh Nhạc Chức như thói quen, tựa lên đầu vai nàng ngáp.

Nhạc Chức kinh ngạc muốn rớt mắt ra ngoài. Đây là tình huống gì thế này? Tối hôm qua tiểu hoàng đế thương tâm thành như thế, tại sao tỉnh lại lại như không có chuyện gì?

Lý Chiêu thấy Nhạc Chức khiếp sợ nhìn nàng, sờ sờ mặt nói: “Trên mặt dính gì dơ sao?” Sau đó, nàng nhớ tới... Tối hôm qua hình như nàng đã không kiềm chế được nỗi lòng nằm trong ngực Nhạc Chức khóc òa lên? Trời ạ! Nàng ngồi phắt dậy, thật không nhớ ra được. Chuyện này mắc cỡ quá đi.

“Nàng... Không sao chứ?” Bây giờ Nhạc Chức nhớ tới dáng vẻ đáng thương đau lòng đến mất khống chế của tiểu hoàng đế mà vẫn cảm thấy xót xa.

Lý Chiêu xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.

“Nàng muốn làm gì ta cũng được.” Nhạc Chức bỗng nhiên nói.

Lý Chiêu kinh ngạc ngẩng đầu, quay đầu nhìn về phía Nhạc Chức đang đỏ mặt. “Cái gì?”

“Không nghe thấy thì thôi.” Mặt Nhạc Chức càng đỏ hơn. Có những chuyện nàng muốn làm lại không làm được, chỉ có thể nhắc cho tiểu hoàng đế chủ động một chút.

“Nhạc Chức, có phải nàng có điều gì khổ tâm không a? Có phải là đạo sĩ có giới luật gì đó? Nếu phá sẽ không được thành tiên?” Lý Chiêu suy đoán nói.

Nhạc Chức khẽ gật đầu.

“Cho nên nàng là không thể, không phải là không muốn?” Lý Chiêu bỗng tỉnh táo tinh thần, mặt mày tỏa sáng.

Nhạc Chức lại gật đầu một cái. Tiểu hoàng đế nhà nàng thật quá tốt rồi, người thông minh không nói, da mặt cũng dày.

A a a a a a a -- Lý Chiêu thầm hét ầm lên trong lòng. Nhạc Chức thật sự thích nàng, nàng không có tự mình đa tình. Quá tốt rồi, như thế là đủ. Nàng hiểu tâm ý Nhạc Chức là đủ rồi, không dám yêu cầu xa vời gì khác. Nhạc Chức muốn thành tiên, nhất định không thể phá giới, nàng không thể vì tư tâm mà hại Nhạc Chức.

Nhạc Chức âm thầm chờ mong tiểu hoàng đế sẽ vội vã không nhịn nổi nhào tới. Nhưng tiểu hoàng đế chỉ dựa vào người nàng cười như kẻ ngốc, căn bản không giống như dáng vẻ muốn nhào tới. “Có muốn chân khí không a?” Nhạc Chức nhịn không được ám chỉ nói.

“Không muốn.” Lý Chiêu không còn dám cố ý thân thiết với Nhạc Chức. Nàng hiểu rồi, Nhạc Chức chạm vào nàng sẽ tính là phá giới, nhưng nàng chạm vào Nhạc Chức thì không tính, nhưng nàng sợ trong lúc đó Nhạc Chức sẽ khó kìm lòng nổi phạm phải sai, thất bại trong gang tấc. “Nhạc Chức, nàng nhất định phải thành tiên!”

“Tại sao?” Nhạc Chức nhăn mặt hỏi.

“Như thế ta mới có thể sống mãi trong lòng nàng.” Lý Chiêu dựa vào Nhạc Chức vẻ mặt hạnh phúc nói: “Ta nghe người ta nói, phàm nhân muốn thành tiên, nhất định phải vượt qua kiếp nạn tình ái. Toàn tâm toàn ý yêu một người, sau đó lại triệt triệt để để buông xuống. Ta là kiếp nạn của nàng đúng không?” Nàng bỗng nhiên ngồi dậy nhìn Nhạc Chức say đắm.

Đúng. Là kiếp nạn. Lại còn là kiếp nạn không thể vượt qua.

Nhạc Chức thất vọng chọc cái đầu đần của tiểu hoàng đế nói: “Nhanh tắm rửa thay quần áo, cùng đi đón Uẩn Nhi tới dùng cơm.”

“Hay là đón Uẩn Nhi về đây ở hẳn nhé?” Lý Chiêu sợ khi chỉ có nàng cùng Nhạc Chức, tâm ngứa khó nhịn sẽ không khống chế nổi. Trước kia nàng hay ho ra máu té xỉu, sợ hù dọa hài tử mới cho muội muội dọn ra ngoài.

“Để nó ở bên kia không phải rất tốt sao? Cũng đã ở quen rồi.” Nhạc Chức không đồng ý.

Mới qua một đêm, thái độ hai người thay đổi long trời lở đất.

Ngoài điện truyền đến tiếng Thường Hoan: “Đại gia. Đằng vương và thế tử đã tới.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.