Đại Đường Tiểu Lang Trung

Chương 132: Chương 132: Cọng cỏ cứu mạng (2)




Nghê đại phu vừa đi vừa suy nghĩ miên man, tới chỗ xe ngựa thì thấy mấy người đang đứng bàn tán, hóa ra là hóa kế trong hiệu, mặt mày ai nấy sốt ruột, không hiểu có chuyện gì.

– Đại lão gia, không xong rồi, tiểu thiếu gia bệnh rất nặng, phu nhân sai tiểu nhân đi báo với lão gia.

– Làm sao?

Nghê đại phu như trúng một búa lớn giữa ngực:

– Tình hình bây giờ thế nào?

– Tiểu nhân không biết, hôm nay tiểu thiếu gia uống thuốc xong không chuyển biến, tới chiều bắt đầu co giật, sùi bọt mép, tứ chi giá băng đã … Đã hôn mê rồi.

Còn thở là còn hi vọng, đi vào phòng thấy mẫu thân, thê tử, đệ tức, đều có mặt, không ngừng lau nước mắt, nhi tử nằm thiêm thiếp trên giường rất an lành, trông xa như ngủ bình thường vậy, tới gần mới thấy chỉ bệnh vài ngày mà má hõm vào không bầu bầu như mọi khi nữ, hơi thở nhẹ như tơ. Nghê đại phu vội ngồi xuống sờ khắp người, lạnh tới đầu gối rồi, sờ tới mạch, mạch gần như đã mất.

Nghê phu nhân nghẹn ngào hỏi:

– Lão gia, Trí Nhi ra sao rồi?

Nghê đại phu xem mạch liền chết lặng người:

– Bệnh tà từ dương nhập âm, âm hàn mạch thiếu âm cực thịnh, dương khí thoát ra, là triệu chứng cực hiểm.

Nghê gia đều hành y nên nghe vậy cũng hiểu bệnh tình nghiêm trọng, cả phòng khóc toáng lên, Nghê mẫu run run hỏi:

– Con à, mau nghĩ cách đi.

Nghê đại phu lòng đầy đau đớn tự trách, kỳ thực bệnh của nhi tử không phải khó trị, nếu là bình thường ông ta tĩnh tâm lại, bệnh sẽ không biến chứng tới mức này. Không may gặp đúng chuyện gấp của đệ đệ, xem bệnh cho nhi tử không chú tâm, nhất là không điều chỉnh thuốc kịp thời, làm bệnh diễn biến xấu.

Chuyện tới mức này, ông ta không còn chắc chưa trị được cho nhi tử nữa rồi, cho dù Tứ nghịch thang đúng bệnh, nhưng dựa vào kinh nghiệm quá khứ, bệnh tới mức này, dù đúng thuốc chăng nữa thì tỉ lệ cứu lại được cũng rất nhỏ. Chỉ hi vọng, lần này nhi tử có thể là ngoại lệ.

Kéo lê bước chân nặng nề ra sau bàn, cầm bút định kê đơn, lại bỏ xuống, tự mình ra tiền sảnh bốc thuốc, tự vào bếp, ngồi sắc thuốc.

Dược đồng nói:

– Lão gia, để tiểu nhân làm.

Nghê đại phu như không nghe thấy, như người mất hồn rồi, vì ông ta rõ phương thuốc này khó mang mạng nhi tử về, cho nên ông ta theo tiềm thức tự bốc thuốc tự sắc thuốc, tận tâm tận lực, biểu thị day dứt của mình với nhi tử.

Mọi người trong phòng nhìn cả vào ông ta, trong mắt Nghê đại phu chẳng còn thấy ai nữa rồi, ảm đạm ngồi xuống giường, tay cầm bát thuốc, tay cầm thìa khuấy đầu, sau đó múc một thìa đưa tới bên miệng, thổi nhẹ, thấy không nóng nữa, cho nhi tử uống.

Cả đám phụ nhân ở bên nối nhau gọi:

– Trí Nhi, uống thuốc đi.

– Thuốc không đắng đâu, Trí Nhi ngoan uống đi.

Đứa bé không có phản ứng, cứ như người chết, dù mọi người gọi thế nào cũng không ích gì.

Dược đồng nhanh trí đi lấy phễu mỏ hạc tới, vất vả hồi lâu mới từ từ đổ được nửa bát thuốc vào.

Tiếp đó là sự chờ đợi dài như vô tận, không ai cảm thấy gì nữa, cho tới khi kẻng cầm canh bên ngoài đã gõ, mọi người mới sực tỉnh, đứa bé toàn thân lạnh giá, đã không thấy ngực nhấp nhô, chỉ có để ngọn đèn gần mũi mới thấy được lửa lay động khẽ, cho biết còn chút hơi thở.

Khóc đã quá nhiều, tới giờ mọi người chỉ phát ra được những tiếng nức nở.

Nghê đại phu ngửa mặt lên trời nhưng không sao kìm được hai hàng nước mắt:

– Chuẩn bị hậu sự đi …

Nói xong đi ra ngoài, lưng còng xuống như ông già xế bóng.

Nghê mẫu gõ quải trượng gọi:

– Đi đâu?

– Con đi cứu đứa con khác của mẹ.

Nghê phu nhân nghe câu này thì xỉu ngay tại chỗ, Nghê đại phu xem mạch thấy không sao, sai nha hoàn đưa thê tử về phòng nghỉ ngơi. Thê tử Nghê Nhị thấy không phải lúc thích hợp, ngập ngừng hỏi:

– Đại ca, ra sao rồi?

– Ta đã đi cầu thứ sử đại nhân, giờ chỉ còn trông vào tên tiểu lang trung kia nữa thôi, nếu y chịu đứng ra làm chứng, có thể xử trí nhẹ.

– Nhẹ ra sao?

– Giữ được mạng.

Thê tử Nghê Nhị nước mắt ngắn dài, cảm kích nói:

– Đại ca nhọc công rồi, Ô Mộc Nương suốt đời không quên.

– Đừng nói vội, người ta có chịu giúp không còn chưa chắc, nhà ta và Quý Chi đường có khúc mắc, muốn người ta giúp, lễ vật phải lớn …

Nếu là người bình thường liên tiếp gặp chuyện tồi tệ như vậy thì đứng lên được đã khó, song Nghê đại phu gian khổ dựng nghiệp, trải qua vuôn vàn khó khăn, ý chí phi thường, hiểu lúc này mình suy sụp thì hai đằng đều hỏng, nén đau thương đi vào kho thuốc, chọn một củ nhân sâm lâu năm hàng cực phẩm cho vào cái hộp sơn son, một ít trang sức của phu nhân, ra quầy thuốc, gom 50 lượng bạc trắng, như người không hồn, ôm hộp tỏ hộp nhỏ rời Huệ Dân Đường.

Nghê phu nhân hồi tỉnh, kệ nha hoàn ngăn cản, chạy sang nhìn con khóc lên khóc xuống. Nghê mẫu dù sao cũng từng trải nhiều, còn trấn tĩnh được, dộng quải trượng xuống đất:

– Trí Nhi chưa chết, mau nghĩ cách đi.

Trong lòng mọi người đều cho rằng Nghê đại phu có y thuật cao nhất Hợp Châu rồi, ông ta không chữa được thì ai chữa được, không ai có chủ ý gì.

Phu nhân Nghê Nhị biết đứa cháu mình ra nông nỗi này phần lớn vì đại ca bận giải cứu trượng phu, không thể tận tâm chữa trị kịp thời, nhà nàng có lỗi, vắt óc nghĩ mọi biện pháp có thể, nói:

– Lão thái thái, hay là đi cầu Tả lang trung của Quý Chi Đường đi.

– Cầu họ, họ có cách gì sao?

– Nhi tức nghe nói tiểu thiếu gia của Giả lão gia Mai thôn giống Trí Nhi, mới đầu co giật, thiếu chút nữa là chết, may gặp cha con Tả lang trung đi hành y nên cứu được một mạng. Về sau đem tới nhà ta không chữa được, lại nhờ tới Tả lang trung, Giả lão gia từ đó không tới nhà ta nữa …

Phu nhân Nghê Nhị biết chuyện này từ những lần trượng phu về nhà chửi bới Tả gia:

Nghê phu nhân lau nước mắt:

– Thật sao? Bệnh cũng giống Trí Nhi à?

– Chắc thế, muội chỉ biết có sốt cao, hôn mê co giật, cái khác không rõ.

Một nha hoàn cũng nói:

– Phu nhân, nô tỳ còn nghe người ta kể có sản phụ nhà ta không chữa được, chuẩn bị về làm hậu sự, đi qua Quý Chi Đường, được Tả lang trung chỉ dùng một thang thuốc cứu lại, nhà đó không có gì báo đáp nên trượng phu sản phụ đó gặp ai cũng kể ân nghĩa của Quý Chi Đường …

Thê tử Nghê Nhị nói thêm:

– Có câu, bí phương trị đại bệnh, Quý Chi đường bọn họ làm linh y đi khắp thôn trại, biết đâu người ta học được bí phương nào đó chuyên cứu mạng thì sao?

Đây gọi là có bệnh vái tứ phương, ai còn quan tâm đúng hay không, chỉ cần có hi vọng là chạy tới chỗ đó, giống người sắp chết đuối dù túm được một cọng cỏ cũng không buông tay. Nghê mẫu nghe tới đó đứng dậy:

– Được, được, đi Quý Chi Đường, lão thân đưa Trí Nhi đi.

Thê tử Nghê Nhị vội nói:

– Lão thái thái đừng gấp, không thể đi như vậy.

– Vì sao? Họ lấy tiền khám bệnh cao à, không lo …

Nghê mẫu quyết đoán chỉ nha hoàn:

– Mau mau, đi lấy hộp trang sức của lão thân tới đây, chỉ cần cứu được Trí Nhi, lão thân trả cái mạng già này cũng được.

– Không phải tiền.

Thê tử Nghê Nhị thấy khó nói:

– Nhà ta và bọn họ mâu thuẫn rất sâu, chỉ sợ họ không chịu cứu người.

Nghê mẫu dộng quải trượng rầm rầm:

– Ta đã dặn huynh đệ bọn chúng rồi, làm người không nên quá ngông nghênh, sống phải biết trước biết sau, ai rồi cũng có lúc gặp khó khăn hoạn nạn cần tới người khác, bọn chúng không nghe. Giờ thì đấy, hậu quả đấy … Được rồi, lão thân đi bồi tội, chỉ mong cái mặt già này còn chút tác dụng, họ không chịu chữa trị, lão thân đập đầu chết tại chỗ … Chuẩn bị đi.

Một lời của Nghê mẫu làm toàn bộ Nghê gia loạn lên, nô bộc chuẩn bị xe chuẩn bị kiệu, nha hoàn lấy vật dụng cần thiết chiếu cố tiểu thiếu gia trên đường …

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.