Đại Kiếp Chủ

Chương 130: Chương 130: Đều Là Do Mệnh (1)




Tiểu tiên gia Thanh Dương tông vung kiếm diệt trừ yêu ma, trả lại sự an bình cho Thái Nhạc thành!

Khi mà trời còn đang tờ mờ sáng, tin tức này đã lan truyền khắp Thái Nhạc thành. Không chỉ có bách tính của Thái Nhạc thành nhao nhao vọt tới phủ thành chủ, dập đầu với các tiểu tiên gia, mà ngay cả các nông gia ở trong vòng mấy trăm dặm ngoại thành cũng nhao nhao bày ra hương án, chồng lên đầu heo, cung phụng đáp tạ các tiên gia của Thanh Dương tông đã vì bọn họ mà trảm yêu trừ ma, có thể nói là náo nhiệt đến cực điểm. Chỉ là tại thời điểm Thái Nhạc thành náo nhiệt như vậy, đám tiểu Tiên gia tới từ Thanh Dương tông đã lặng yên không một tiếng động bước lên pháp chu trở về tiên môn, hành động này quả thực điệu thấp đến cực điểm!

Cách làm quyết đoán này là do Kỳ Khiếu Phong đề ra, lần này ra ngoài chém yêu dù sao cũng do hắn dẫn đầu.

Hắn trên danh nghĩa nói nguyên nhân là do cần nhanh chóng trở về tiên môn giao phó công vụ, nhưng trên thực tế, thật ra là hắn không thể tiếp tục ở lại được dù chỉ là một khắc nữa!

Mãi đến một khắc trước khi pháp chu bay lên không, khi hắn nhìn qua một đám quý tộc của Thái Nhạc thành không dám nhìn hắn một chút nào, nhìn qua phụ thân hắn đang xấu hổ vô cùng bên kia, trong lòng hắn vẫn có hơi không rõ ràng cho lắm, sao sự tình lại biến thành bộ dạng như vậy?

Lúc đầu mình mới là người được chúng tinh phủng nguyệt a...

Người được mọi người tranh nhau truyền tụng ở Thái Nhạc thành nên là hắn mới phải...

Nhưng kết quả, hết thảy đều đã thay đổi!

Hiện tại tất cả bách tính trong Thái Nhạc thành đều chỉ nhắc đến một cái tên, đó là Phương Nguyên!

Mà mình, đừng nói là trở thành anh hùng trong lòng của mọi người, hắn thậm chí còn biến thành một tên âm u tiểu nhân...

“Vị Phương Nguyên Phương tiểu ca kia thật đúng là khó lường, khi còn bé, hắn cũng giống như Sơn Oa nhà ta, lúc 5 tuổi còn ngày ngày chạy lên núi chăn trâu... Nhưng người ta không chịu thua kém a, không giống như Sơn Oa mỗi ngày đều rùm beng nói muốn cưới Nhị Nha làm thê tử, người ta toàn nghĩ đến việc đọc sách, đến việc tu pháp thuật làm tiên nhân. Hơn nữa người ta cũng đúng là không chịu thua kém, mới mười mấy tuổi liền thi đậu đầu bảng Tiên Bảng, toàn thành trên dưới không ai không kính ngưỡng, mặc dù sau đó trong số mệnh có kiếp nạn, lập tức bị thủ tiêu Tiên Bảng, nhưng người không chịu thua kém chính là không chịu thua kém a...”

“Ngươi xem đi, mới qua bao lâu, người ta lại trở thành Tiên Nhân rồi, các ngươi cũng không biết, lúc đầu a, công tử nhà Kỳ tướng quân khi vừa trở về còn hơi xem thường người ta. Chu gia công tử vốn không có ý chí tiến thủ, bị tiên môn đuổi đi, Kỳ gia công tử còn giúp hắn nói chuyện, nói là bị Phương Nguyên tiểu ca hãm hại, kết quả thì sao, vàng thật không sợ lửa, vừa đến trước mặt yêu ma, Tiên nhân thật và Tiên nhân giả liền lộ ra, ngươi cũng không biết Phương Nguyên Phương tiểu ca uy phong đến cỡ nào a...”

Kỳ Khiếu Phong thầm hận trong lòng, hận cái miệng tiện của Ngô Thanh, cái gì cũng dám nói, đem sự tình Chu Thanh Việt bị trục xuất tiên môn chụp lên trên đầu Phương Nguyên, kết quả chuyện này lúc đầu không có liên quan gì với mình, bây giờ lại thành mình ở phía sau làm tổn hại thanh danh của người khác!

Hắn cũng hận Tiểu Kiều!

Chính là do nha đầu này, hôm qua sau khi trảm yêu trừ ma, ở ngay trước mặt của đám quý tộc Thái Nhạc thành hữu ý vô ý nói lại một lần về sự tình Chu Thanh Việt bị trục xuất tiên môn, còn nói cái gì mà thanh danh nặng nhất, không thể khinh thường. Kết quả Phương Nguyên lại được thanh danh tốt, còn mình khó tránh khỏi việc nhận lấy danh tiếng xấu. Tên Chu Thanh Việt kia cũng thật là không có cốt khí, Tiểu Kiều sư muội chỉ mới mở lời mà hắn liền sợ.

Sau đó chính hắn quỳ trên mặt đất, nước mắt nước mũi nói ra chân tướng sự tình, sau này sao mình còn mặt mũi gặp người được nữa?

Luận bản lãnh, bản lãnh không bằng Phương Nguyên!

Luận thanh danh, thanh danh cũng xấu, hắn sao có thể tiếp tục ở lại Thái Nhạc thành được?

Lúc đầu hắn dự định ở lại Thái Nhạc thành mấy ngày, hảo hảo phong quang một phen, ai ngờ đành phải đi ngay trong đêm!

Có điều Kỳ Khiếu Phong trong lòng hận một vòng, gần như hận tất cả mọi người, nhưng hắn lại không hận Phương Nguyên.

Ánh mắt hắn len lén nhìn thoáng qua Phương Nguyên ngồi ngay ngắn trong khoang thuyền, rất nhanh sau đó lại vòng trở về!

Hắn không hận Phương Nguyên!

Hắn sợ Phương Nguyên!

Vị hàn môn tử đệ sâu không lường được tại Tiên Tử đường lúc trước, bây giờ lại trở về!

Hơn nữa còn cường đại hơn!

Trong khi đó, Phương Nguyên lúc này lại không thèm để ý tới suy nghĩ trong lòng Kỳ Khiếu Phong và sự biến hóa thái độ của mọi người, hắn chỉ ngồi xếp bằng bên trong khoang thuyền, lòng thầm tính toán việc tu hành Huyền Hoàng Nhất Khí Pháp của mình. Nếu như nói lúc này có điểm nào không giống lúc trước, thì đó chính là việc hắn biết rằng lần này sẽ không có người nào bảo hắn ra ngoài khoang thuyền để phòng thủ.

“Ở phía trước là đệ tử của Thanh Dương tông sao?”

Khi mọi người đều đang tâm tư dị biệt, im lìm không lên tiếng, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng quát khẽ.

Đám đệ tử tiên môn kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài khoang thuyền xem xét, chỉ thấy trên tầng mây ở phía trước, đang có hai bóng người lướt đến thật nhanh, trong đó một vị mặc bạch bào, chính là Bạch chấp sự của Tiểu Trúc phong, một vị khác thì mặc ô bào, chính là Ô chấp sự của Tiểu Trúc phong!

“Đệ tử Thanh Dương tông trảm yêu trừ ma trở về, bái kiến hai vị chấp sự!”

Tiểu Kiều sư muội thấy Kỳ Khiếu Phong còn đang do dự thì dứt khoát tiến lên, cao giọng hồi đáp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.