Đại Ma Đầu

Chương 186: Chương 186: Thượng phẩm linh khí (hạ)




Có quá nhiều lý do, có thể giết người. Tỷ như cái gì, tâm tình không tốt, xem không vừa mắt, hoặc là vừa ý một món đồ vật trên người của mình, hoặc là tiện đường thấy ngươi, liền cướp tài vật.

Mặt đối với những chuyện này, thực lực nếu không đủ. Chuyện duy nhất có thể làm, cũng chỉ có thể tức giận. Nhưng trong lòng tức giận, lại không giải quyết được chuyện gì.

Bởi vậy, cẩn thận chạy đi là vương đạo. Đến trong phường thị, tuy chỗ này có đông đảo tu sĩ, nhưng mỗi phường thị bao giờ cũng có quy củ, chỉ có quy củ mới có thể giúp phường thị ổn định và hòa bình lâu dài. Đương nhiên, nếu muốn đụng phải một ít lợi lớn, cái gọi là quy củ cũng tùy thời có thể cải biến.

Hai ngày sau đó, Lôi Động rơi xuống một nơi ẩn nấp mà người phàm khó tìm được. Sương mù mông lung che phủ, mơ hồ có thể thấy được một tòa tiểu thành trấn, kiến trúc có mùi đàn hương, cũng lịch sự tao nhã.

Dựa theo quy củ của phường thị, từ cửa chính giao một khối Hạ phẩm linh thạch, dùng phương thức đi bộ tiến vào trong phường thị. Tuyệt đại đa số phường thị đều có quy củ như thế, không thể tùy tiện phi hành, không thể tùy tiện đánh nhau... Quy củ có rất nhiều.

Nhập gia tùy tục, huống hồ Lôi Động cũng không có lực lượng cải biến quy củ. Như vậy, hắn chỉ có thể dựa theo quy củ của người ta làm việc. Nơi này, tuy còn thuộc về phạm vi thế lực của Âm Sát Tông, nhưng khoảng cách tổng bộ của Âm Sát Tông đã rất xa, lực khống chế của Âm Sát Tông, rõ ràng đã bị giảm đi rất nhiều. Cũng chính là vậy, cho nên phường thị phát triển, đầu tiên là một thôn xóm nhỏ, biến thành một tòa thành trại như hiện giờ, thủ vệ sâm nghiêm.

Lôi Động chỉ tùy tiện nghe nhìn một chút, liền biết rõ hậu trường của cái phường thị này là một gia tộc tu tiên, theo như thông tin hắn biết lúc còn ở Âm Sát Tông, thì đây cũng là một thế lực quy mô. Như vậy, gia tộc kia rất có thể có được Kim Đan lão tổ. Thế lực như thế, Lôi Động đương nhiên không có suy nghĩ trêu chọc trong đầu. Bởi vậy, hạ quyết tâm, trong phường thị này phải làm việc cẩn thận mới được.

Không có đổi trang phục và đạo cụ, vẫn mặc một thân áo đen, quỷ khí um tùm, khói đen lượn lờ, sinh ra bộ dáng chớ lại gần. Cách ăn mặc như thế, cũng không chút che dấu lệ khí cường đại của mình, có thể tiết kiệm không ít phiền toái. Cũng có thể chấn nhiếp bọn đạo chích. Ít nhất, những tên tu sĩ Luyện Khí kỳ, từ xa đã trốn mất, tất cả đều sợ hãi, sau đó lại dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Lôi Động. Nhưng đám tu sĩ Luyện Khí kỳ thường dựa vào lừa gạt ám hại mà kiếm cơm, lẫn mất xa, Lôi Động là tồn tại cường đại, tuyệt đối không phải bọn chúng có thể chọc được, mà quy củ của phường thị, nhưng đối với phường thị mà nói, tu sĩ Trúc Cơ kỳ không thể dây vào, chỉ cần đừng náo quá lớn, bao giờ cũng nhắm một mắt mở một mắt.

- Vị tiền bối này, xin dừng bước, vãn bối có một chuyện quan trọng cần thương lượng.

Một lão giả Luyện Khí kỳ tầng ba bốn, do dự thật lâu. Lúc này mới lấy hết dũng khí, gọi Lôi Động.

Lôi Động biết rõ tên này thực lực dưới mình, giống như con sâu cái kiến, nếu không phải thật sự có chuyện, chỉ sợ không dám tùy ý gọi mình lại. Liền ngừng bước chân, chấp tay sau lưng, âm thanh lạnh lùng nói:

- Nói.

Đồng thời, quét mắt nhìn hắn. Hẳn cũng không thèm quan tâm tới tán tu không có căn cơ, nếu không, dù bất kỳ một đệ tử tông phái nào, ở tuổi thế này, cũng không thể có chỉ mới bước vào Luyện Khí tầng ba bốn.

- Tiền bối có thể dừng bước?

Lão già chồm râu hoa râm, trong ánh mắt có chút sợ hãi, sau đó lại nói:

- Vãn bối có một chuyện quan trọng cần thương lượng.

- Ngươi có biết hậu quả?

Lôi Động hỏi một câu.

- Vãn bối biết rõ, nếu chuyện này tiền bối không có hứng thú, vãn bối sẽ mặc cho tiền bối xử trí.

Giống như đã hạ quyết tâm, sắc mặt của lão già hiện ra một tia quyết tuyệt.

Trong lòng của Lôi Động có chút hiếu kỳ, liền đáp ứng đi theo hắn xem xét. Đi bảy tám khúc ngoặc, đến một ngõ nhỏ hẻo lánh, lão giả mở một phiến đá, sau đó mời Lôi Động vào trong. Trên thực tế, Lôi Động từ trước tới nay, một mực không bao giờ buông lỏng cảnh giác chuyện gì, chân khí trong cơ thể lưu chuyển không thôi, vạn nhất có cái gì ngoài ý muốn, tùy thời có thể phi độn mà đi.

Mà gian nhà đá, thần niệm của Lôi Động được tăng phúc như hiện giờ, hiện ra rành mạch, nhìn một cái là thấy hết. Không có mai phục, trong nhà đá cũng không có cửa ngầm. Phụ cận hơn mười trượng, không có cao thủ gì.

Lúc này mới theo đó mà vào, không đợi khách khí đã nói:

- Trong phương viên ba mươi trượng không có người nào, ngươi có chuyện gì cứ trực tiếp truyền âm, thời gian của Đinh mỗ quý giá.

Lão giả kia cũng không dám nói nhắn nói cuộn, liền sợ hãi rụt rè, hắn trực tiếp truyền âm với Lôi Động, nói:

- Tiền bối, vãn bối muốn mời tiền bối hỗ trợ giết người.

- Hoang đường, nhìn ngươi lớn tuổi, ta không so đo với ngươi.

Lôi Động không giận ngược lại cười lên, chuẩn bị phất tay áo rời đi.

- Thù lao là một kiện Thượng phẩm linh khí.

Lập tức, bước chân của Lôi Động dừng lại, sau đó quay ngược trở lại.

Lôi Động bắt chéo tay, lạnh lùng nhìn qua hắn. Đối với Luyện Khí kỳ, lộ ra khí tức cực kỳ khổng lồ, trùng trùng điệp điệp áp về phía hắn:

- Buồn cười, bằng vào ngươi mà có thượng phẩm linh khí?

Lão giả chỉ cảm thấy như Thái Sơn áp đỉnh, không thở nổi, nhất là sát khí nồng đậm mà âm trầm trên người tiền bối họ Đinh càng khiến hắn có cảm giác như sắp tới đến nơi.

Hắn biết rõ nếu lúc này không thể giải thích được, vậy tiếp theo mình chắc chắn sẽ không có kết quả gì tốt cả. Cố nén lòng sợ hãi, run rẩy nói:

- Tiền... tiền bối, đó là do tổ tiên tiểu nhân truyền thừa xuống, trong số tổ tông của tiểu nhân đã từng có Kim Đan lão tổ.

Trong lúc hắn nói chuyện, Lôi Động thủy chung vẫn nhìn chằm chằm vào hắn không rời, đôi mắt hung lệ mười phần như một con độc xà vậy, nếu phát hiện trong lời nói của hắn có dối trá, dám cả gan lừa gạt mình, tất sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn. Nhưng trong lời nói của lão, Lôi Động không hề nhìn ra sự giả bộ, đương nhiên cũng không loại trừ khả năng lão già này là một người dối trá, diễn kịch đủ để biến giả thành thật, đạt tới cấp bậc siêu sao điện ảnh rồi.

Khi Lôi Động hơi buông lỏng uy áp xuống, lão giả kia cuối cùng cũng có thể thở ra một ngụm, hoảng sợ truyền âm nói:

- Tiểu nhân họ Chu, 1600 năm trước, tổ tiên chính là Kim Đan lão tổ của Âm Sát Tông. Sau khi lão tổ bất hạnh qua đời, trong tông coi như vẫn một mực dựa theo môn quy trông nom gia tộc tiểu nhân đời đời. Tiếc rằng từ sau lão tổ, lịch đại tổ tiên đều chỉ có tu chân bình thường, ỷ vào lão tổ ban cho, cũng có hai đời có cường giả Trúc Cơ. Nhưng từ đó về sau gia đạo liền càng trở nên sa sút, của cải mà lão tổ và tổ tiên Trúc Cơ tích góp từng chút một cũng đều bị tiêu xài hết. Đến tám trăm năm trước, tổ tiên của nhất mạch tiểu nhân lại vấn đỉnh Trúc Cơ, bất quá bởi vì tư chất không cao lắm nên quyết định khai chi tán diệp ở bên ngoài, thành lập gia tộc. Tiếc rằng, khi tổ tiên Trúc Cơ kia còn sống quả thật cũng phong quang một hồi. Ai nghe nói đến Hà Đông Chu gia mà không giơ ngón cái chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.