Đại Ma Đầu

Chương 109: Chương 109: Yêu nữ (1)




Bây giờ bắt đầu dùng, không phải lô hỏa thuần thanh, nhưng cũng là hạ bút thành văn, bất luận là cô đọng quỷ trảo hay tốc độ hình thành, hay là trình độ khống chế, cũng đã vượt xa lúc vừa mới lúc tu luyện.

U Minh quỷ trảo không có yên hỏa chi khí, linh động lướt qua, đạo con thoi thanh quang kia liền bị bao trùm vào.

Đợi đến khi Lôi Động rút bàn tay lại, quỷ trảo khôn khéo ngừng lại trước mặt hắn. Mở Ngũ trảo ra xem, thình lình một con thoi màu xanh xuất hiện, rõ ràng là một đạm lục ngọc trâm.

Thấy được ngọc trâm này, Lôi Động vốn sững sờ, chợt cười khổ, sững sờ hướng ra ngoài thăm dò một lúc, quả nhiên mơ hồ cảm thấy bóng người chớp động, không nhanh không chậm mà lao đi.

Lôi Động đẩy cửa ra, cũng không lấy ra Ác Quỷ Chướng. Trực tiếp triển khai Quỷ Ảnh độn, toàn bộ thân hình vừa cách mặt đất khoảng vài thước, hóa thành một đạo ảnh tử vô ẩn vô hiện, lặng yên không một tiếng động, lơ lửng bất định, mà lại vô tích, rồi dùng một tốc độ kinh hồn phóng tới phía trước. Chăm chú hướng phía trước tầm hơn mười trượng mà đuổi theo, thần thức cảm ứng được bóng người mơ hồ.

Cứ như vậy, ngươi chạy ta đuổi, trọn vẹn thời gian nửa nén hương. Nhân hình phía trước thế mà đột nhiên biến mất, sau đó Lôi Động đuổi tới, phát hiện chỗ này có một thác nước nhỏ dưới vách núi, thác nước chảy lọt vào một cái hồ hỏ trong suốt, làm nổi lên một tầng sương nhàn nhạt. Thừa dịp ánh trăng còn có thể nhìn thấy mấy đuôi cá chậm chạp bơi lội. Cực kỳ khó thấy được đấy, bên cạnh hồ còn có vài cọng hoa đào rất dài, đúng là đào hoa đua nở, nhiều lần hương hoa ngào ngạt xông vào mũi. Không nghĩ tới trong Âm Sát Tông quỷ khí dày đặc, vẫn có cảnh vật tao nhã này.

Nhìn lướt qua xung quanh, không thấy bóng người nữa, Lôi Động nắm trong tay lục ngọc trâm, lung lay, cười khổ lắc đầu nói:

- Sư tỷ, ngươi đừng trêu chọc tiểu đệ chứ. Chỉ bằng tu vi tiểu đệ, ở đây đâu thể nhìn thấu hành tung của ngươi?

- Ngốc tử, hôm nay không có tức giận sao?

Thanh âm trong trẻo rơi vào bên tai Lôi Động, đồng thời một cổ sương mù nhàn nhạt sát khí phe phẩy lượn lờ, thân hình Đinh Uyển Ngôn lặng yên không một tiếng động xuất hiện bên cạnh cây đào, hai chân cách mặt đất, nhẹ nhàng lơ lửng.

Dùng nhãn lực Lôi Động trước mắt, nhờ ánh trăng hoàn toàn có thể thấy rõ trên mặt nàng có chút ửng hồng.

Nhưng đợi đến hắn nhìn kỹ, con mắt lập tức cứng ngắc, gương mặt trắng bệch, hô hấp dồn dập, chân lảo đảo thiếu chút nữa ngã chết.

Chỉ thấy hôm nay Đinh Uyển Ngôn đã hoàn toàn bỏ qua cách ăn mặc đứng đắn nghiêm trang ngày thường, thay vào đó là bộ dáng kiều diễm chói mắt làm cho người ta nhìn mà xịt máu mũi.

Bên dưới chiếc váy voan mỏng nhàn nhạt là cặp đùi thon dài đẹp và đôi tay trắng muốt như ngọc, một đôi chân ngọc lộ ra ngoài trông rất đáng yêu, trên mắt cá chân nàng là hai sợi chỉ đỏ, nhất là phấn trang điểm của nàng có vài phần đậm hơn so với ngày bình thường càng tô thêm vẻ quyến rũ, khiến nàng xinh đẹp hơn vài phần.

Bình tĩnh mà xem xét, đây chính là một người mà ngay cả quân tử cũng liên tục mơ màng vẻ đẹp tuyệt sắc của nàng. Chỉ là ngày bình thường Lôi Động cũng đã quen với cách ăn mặc đứng đắn của nàng, hiện giờ nhất thời chuyển biến quá lớn, lực trùng kích thị giác quả thực có chút lớn, hắn có phần không gánh được.

Thấy bộ dáng như gặp quỷ kia của Lôi Động, tâm tình vốn có chút ngượng ngùng của Đinh Uyển Ngôn cũng không còn, thay vào đó là một lượng âm sát khí bay về phía Lôi Động. Nàng sẵn giọng, phảng phất như có chút thẹn quá hóa giận:

- Lôi Động, biểu lộ ngươi đây là như thế nào?

- Hiểu lầm, sư tỷ ngươi đã hiểu lầm.

Lôi Động bị tia âm sát khí kia làm cho rùng mình, chân khí trong cơ thể tự động vận chuyển hộ thể. Thấy nàng trở mặt, có dấu hiệu nổi bão, Lôi Động liền gượng cười, bề bộn khoát tay nói:

- Tiểu đệ chỉ là liếc thấy sư tỷ kinh diễm như thế, nhất thời thất thố, thất thố mà thôi.

Trong lòng hắn có chút chột dạ, Âm sát đại pháp của sư tỉ có chút thành tựu rồi, một khi thi triển ra, so với chút ít sát khí tiểu âm sát trong động kia thì tuyệt đối lợi hại hơn nhiều. Mà hiện giờ khiến nàng xấu hổ mà nổi giận, chẳng phải là tự mình chuốc lấy cực khổ hay sao?

Lúc này Đinh Uyển Ngôn mới hừ nhẹ một tiếng, thu hồi những âm sát khí kia. Lôi Động biết rõ lúc này tuyệt đối không thể trầm mặc, sau khi đi lên phía trước mấy bước, con mắt không chút khách khí nhìn chằm chằm lên người nàng.

Nói đi cũng phải nói lại, coi như Lôi Động là người của hai thế giới, kiếp trước cũng đã nhìn thấy vô số mỹ nữ trên tivi và mạng inte nhưng cũng không thể không thừa nhận Đinh Uyển Ngôn trước mặt đích thật là một mỹ nữ xinh đẹp tuyệt sắc. Nhất là cách ăn mặc của nàng hôm nay càng gia tăng thêm vẻ đẹp trác tuyệt bề ngoài của nàng, vẻ yêu mị của nàng lộ ra khiến hắn lòng hắn rục rịch, gần như là không kiềm chế nổi.

Thấy Lôi Động nhìn mình chằm chằm không rời mắt, đồng thời dục vọng lại bất trụ bành trướng. Lúc này Đinh Uyển Ngôn lại lộ ra vẻ thẹn thùng, khẽ sẵn giọng:

- Nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì ta thu lại...

- Đừng.

Lôi Động gian nan nuốt nước bọt thoáng một phát, quát bảo ngưng lại một cách lưu luyến không rời. Vô ý thức đi đến vài bước, nhịn không được động tay động chân, chộp về phía nàng.

Lúc ai đó sắp thực hiện được ý đồ, thân hình Đinh Uyển Ngôn chợt mơ hồ một hồi rồi đột nhiên hóa thành một đám sương mù, phiêu hốt vây quanh phía sau hắn mấy trượng mới hiện hình trở lại. Nhưng lúc nàng nàng cũng đã mặc một kiện trường huy Bạch Hồ lên người. Tuy nói vẫn xinh đẹp kiều mỵ như trước, nhưng vẻ phong quang vô hạn liền biến mất không thấy gì nữa trong nháy mắt.

Dù là vậy, gò má nàng vẫn còn có chút ửng hồng, khóe miệng cười mà giống như không phải cười, giống như giận mà không phải giận, nói ra:

- Lôi sư đệ quả nhiên là cái đồ háo sắc, ban ngày còn hết sức khống chế với ta. Hừ, nhìn ngươi mở miệng là yêu nữ, ngậm miệng là yêu nữ, tất nhiên không phải thứ gì tốt.

Lôi Động bị nàng trêu chọc như vậy, cảm giác có chút miệng đắng lưỡi khô, nghe vậy không khỏi cười khổ, nói:

- Sư tỷ a, ngươi có biết nhìn bộ dạng quyến rũ xinh đẹp vừa rồi của ngươi, dù là người đá người sắt cũng phải trỗi dậy bản tính nam nhân a. Mà Lôi Động ta cũng không phải là thánh nhân vô dục vô cầu gì, chỉ là một nam tử thanh niên bình thường, lúc huyết khí cương phương, ngươi bảo ta như thế nào nhịn được trước vẻ hấp dẫn của tuyệt sắc ma hương như vậy?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.