Đại Ma Vương

Chương 303: Chương 303: Chết cũng phải nói




Chương 303:Chết cũng phải nói 

Bất tử sinh vật đang xông tới Đồ La Đạt dưới tiếng quát lớn của Hàn Thạc, lại được Tiểu Khô Lâu vỗ một phát, Tiểu Khô Lâu liền mang theo tọa kỵ thay đổi phương hướng, chuyển sang xâm nhập vào đám cường đạo đông đúc của Đồ La Đạt.  

Đồ La Đạt gào lên một tiếng rồi bắn ra hàng loạt cung tên, bắn loạn lên trên người bất tử sinh vật. Đáng tiếc là không tạo ra chút trở ngại gì đối với nó. Con bất tử sinh vật hình dạng như nhím này, dưới sự thao túng của Tiểu Khô Lâu đã xâm nhập thẳng vào ngay giữa nơi đám cường đạo đông đúc. 

"Phập phập..." 

Thân người con bất tử sinh vật khổng lồ này lọt vào ngay giữa đám cường đạo. Gai xương bén nhọn toàn thân đâm thấu năm tên cường đạo, trong đó có ba tên bị đâm toạc ra, còn hai tên thì nhục thể bị đâm thấu văng ra ngoài. 

Ba trăm con Thạch tượng quỷ gào thét xông tới, đập đập cặp cánh như dơi nhào tới. Mấy chục tên cường đạo còn chưa kịp chống đỡ, đã bị móng vuốt như thiết câu chộp trúng máu thịt bầy nhầy. Hắc ám sinh vật không thể bay được, dưới sự thống lãnh của hai tên gia hỏa Thổ giáp thi và Mộc giáp thi, hợp lại với mười tên Tà Ác kỵ sĩ trên hắc giáp thú phun lửa, cũng tiến vào đám cường đạo thổ phỉ Đồ La Đạt. 

Hơn một ngàn bất tử sinh vật đủ loại cứ thế mà trực tiếp xông thẳng vào giữa đám cường đạo. Đám bất tử sinh vật không sợ chết này căn bản không có cảm giác đau đớn. Hoặc là lợi dụng vũ khí sắc bén trong tay, hoặc là trực tiếp dùng móng vuốt bén nhọn điên cuồng công kích đám cường đạo. 

Trong đó thì khô lâu chiến sĩ là yếu kém nhất, xương cốt thường hay bị vỡ nát nếu đụng phải lực oanh kích mạnh mẽ, ngoại trừ thân thể cương thi chiến sĩ cấp bậc cao hơn một chút, lực phòng ngự cũng rất là kiên cố. Lực đạo thiết côn trong tay bọn chúng vô cùng hung mãnh, cũng đủ để quấy nhiễu rất lớn tới đám cường đạo. 

Còn về đám Tăng Ác thân người to lớn thì lại càng khó có thể đối phó. Thường thường cần phải bốn năm tên cường đạo hợp sức với nhau mới miễn cưỡng có thể chống đỡ được. Ngoại trừ ma pháp của Quang hệ thì chỉ có ma pháp của Hỏa hệ với Lôi Điện hệ là có thể gây thương hại tới đám bất tử sinh vật cường đại này. Những thứ công kích vật lý bình thường cho dù có chặt đứt tay chân Tăng Ác chiến sĩ, vẫn không cách nào ngăn chặn đòn công kích của bọn chúng được. 

Mười tên Tà Ác kỵ sĩ dũng mãnh nhất cùng nhau giơ lên những gai xương bạch cốt nhọn hoắt khổng lồ. Mỗi một tên đều có sức sát thương cực mạnh. Mỗi khi gai xương bạch cốt khổng lồ kia quơ lên một cái thì sẽ có năm sáu tên cường đạo trực tiếp bị tiêu diệt. Hắc giáp do quáng thạch kỳ dị tự nhiên từ Tử vong thâm uyên hình thành, so với khôi giáp bình thường của thế giới này càng thêm sức đối kháng. Bản thân bất tử sinh vật là một sự tồn tại đặc thù khó có thể dễ dàng bị công kích vật lý làm thương hại. Bởi vậy mười tên Tà Ác kỵ sĩ này chính là ác mộng của đám cường đạo. Bọn chúng tựa hồ trong phút chốc không tìm ra được biện pháp thích đáng nào để đối phó. 

Hàn Thạc đứng giữa hư không huy động khô lâu pháp trượng, kèm theo ngâm xướng ma pháp khó hiểu trong miệng. Dưới luồng tử khí xanh đen dầy đặc do Vong Linh Thiên Mạc phủ xuống, từng gợn nước lăn tăn từ trên không trung rơi xuống tạo thành những vũng nước axít. Bất tử sinh vật không hề bị bất kỳ trở ngại gì đối với vũng nước axít. Chỉ khi có người sống mà không có tử vong khí tức bị lọt vào vũng nước axít thì da thịt mới lập tức toàn bộ bị dung hòa. 

- Cái đám heo ngu xuẩn đáng chết bọn ngươi, chẳng lẽ chỉ ở bên cạnh đứng ngó sao? 

Phạt Khắc Lan mở miệng chửi một câu, rồi nắm chặt lấy thanh ngân thương quay sang đám cường đạo quát lớn: 

- Ngắm bắn cho ta! 

Đám cường đạo hung tàn thực lực tổng cộng hơn bốn ngàn người, quả thật là không thể xem thường. Bất tử sinh vật do Hàn Thạc triệu hoán ra cũng chỉ hơn một ngàn, nhưng nhiều nhất chỉ là khô lâu chiến sĩ cấp bậc thấp nhất. Chính vì lực chiến đấu của đám khô lâu chiến sĩ này thấp như vậy nên thường thì không đủ để thật sự chân chính gây ra uy hiếp gì cho bọn cường đạo. 

Bởi vậy, số lượng bất tử sinh vật quá ít so với cường đạo, muốn chỉ dựa vào một số ít ỏi Tăng Ác cùng Tà Ác kỵ sĩ mà tiêu diệt một lượng lớn hơn bốn ngàn tên cường đạo thì căn bản không thể nào. Giữa tiếng hò hét của Phạt Khắc Lan, từng chuỗi cung tên bắn thẳng vào đám cường đạo và thậm chí cả bất tử sinh vật. Đối với Tăng Ác Tà Ác kỵ sĩ đẳng cấp cao và bất tử sinh vật mà nói, trên người bị mấy mũi tên đâm vào căn bản thì chẳng có chút tổn thương gì. Cho nên cho dù bọn chúng có công kích thêm nữa vẫn không thể gây ra thương hại gì lớn đối với bất tử sinh vật. 

Nhìn thấy mũi tên cắm lên người đám Tăng Ác chiến sĩ mà bọn chúng vẫn có thể công kích người sống ở chung quanh mà không có vấn đề gì, đám cung tiễn thủ non tay kia mới thở phào nhẹ nhõm được một hơi, lại càng có thể phóng tay phóng chân xạ kích tới tấp. Sau khi bọn họ không còn phải băn khoăn gì thì kỹ thuật bắn tên học được trong lúc huấn luyện càng lúc càng nắm vững và từ từ phát huy ra được. Xạ kích của đám binh sĩ càng lúc càng chính xác, đám cường đạo thổ phỉ bị mưa tên bắn trúng, càng lúc càng có nhiều người bị giết. 

Hàn Thạc đang trầm tĩnh quan sát chiến cuộc, chợt cảm thấy giật mình, tạm thời đình chỉ ma pháp Toan Tính Chiểu Trạch lại. Sau đó từ bên Đồ La Đạt xuất hiện một con đường hẹp quanh co tới bên chỗ bọn người Phạt Khắc Lan. Con đường hẹp này chỉ đủ để cho ba bốn người tiến vào, nhưng dường như có mang theo hy vọng công kích đám người Phạt Khắc Lan.  

- Tấn công, giết sạch cái đám binh sĩ nhát gan đáng chết của thành Bố Lôi Đặc Nhĩ đi! 

Đồ La Đạt chỉ về phía Phạt Khắc Lan. Đám cường đạo bao vây trùng điệp quanh người hắn, cùng hắn xông thẳng về hướng Phạt Khắc Lan giữa làn mưa tên. 

Đám binh sĩ dần dần cũng khá quen tay, liền đối diện trực tiếp với trận xung kích, không hề lưu tình bắn càng nhiều mưa tên lên người bọn Đồ La Đạt. Tên cường đạo nào xông lên đều bị ngã lăn ra đất như nhím, trên người cắm đầy cung tên, lao, trường mâu, hình trạng chết cũng thật đủ vẻ kỳ quặc. 

Trên sườn núi của Tháp Lý sơn, viên đầu lĩnh mũi cao, thân cao Phúc Tạp Lâm của sơn nhân, trên người mặc bộ khôi giáp chẳng phải là quý báu gì, ngỡ ngàng nhìn trận chiến hỗn loạn ở chân núi rồi nói: 

- Chuyện gì đây? 

Phúc Tạp Lâm là thủ lãnh của sơn nhân tại Tháp Lý sơn. Mấy năm nay vẫn sinh sống ở Tháp Lý sơn bằng việc khai thác quáng thạch tại đây để đổi lấy vật dụng sinh hoạt. Tổng cộng chừng một ngàn sơn nhân trong trận chiến đấu không ngừng này, đã giảm mạnh xuống còn chưa tới sáu trăm người. Nếu không phải dựa vào địa thế của Tháp Lý sơn, sợ rằng đã sớm bị cường đạo công phá rồi. 

- Cái tên Vong Linh pháp sư đó không biết là ai. Nhưng cái đám binh sĩ kia thì rõ ràng là của thành Bố Lôi Đặc Nhĩ rồi. Ồ, cái đám sâu bọ của thành Bố Lôi Đặc Nhĩ này sao lại dám cầm vũ khí. Ta chắc là hoa mắt rồi! - Thợ mỏ lâu năm Đồ Lý Á Phu nhón chân lên một tảng đá cao nhìn xuống dưới rồi nghi hoặc nói. 

- Nghe nói thành Bố Lôi Đặc Nhĩ có thành chủ mới. Chẳng lẽ vị thành chủ mới này thật sự muốn thay đổi thành này hay sao? - Ánh mắt Phúc Tạp Lâm lộ ra vẻ kinh dị, nhịn không được hô nhẹ một câu. 

- Lời truyền miệng nói vị thành chủ mới này tên là Bố Lai Ân, dường như chính là một vị Vong Linh pháp sư, đã từng tiêu diệt Đại kiếm sư của Ba Đặc Thương Minh, một tên ác ma đã từng khiêu chiến rất nhiều cường giả của đế quốc, chưa ai có thể thoát khỏi bàn tay của hắn, mỗi lần đọ sức đều không chừa lại đường sống. - Đồ Lý Á Phu gần đây từ trong miệng đám thương nhân qua lại đã nghe được một số tin tức từ thành Áo Sâm lưu truyền ra, không kìm được mới lên tiếng đề tỉnh Phúc Tạp Lâm. 

Phúc Tạp Lâm, chủ nhân của đám chiến sĩ sơn nhân tại Tháp Lý sơn, chỉ trầm mặt suy tính một hồi rồi nói: 

- Cái tên cường đạo đáng chết Đồ La Đạt kia đã từng giết chết bao nhiêu người của chúng ta. Ngay cả đệ đệ của ta cũng chết trong tay hắn. Mặc kệ thế nào, hiện giờ tình hình của Đồ La Đạt không được khá, xem thế này thì bọn ta cũng không cần cứ ở lại trên núi để phòng ngự nữa. 

- Phúc Tạp Lâm, ý của ngươi là xông xuống núi, quyết tử chiến một trận với bọn Đồ La Đạt à? - Đồ Lý Á Phu giật mình, hỏi. 

Phúc Tạp Lâm gật gật đầu rồi hừ mạnh quát lớn một tiếng: 

- Hôm nay có lẽ là thời điểm để bọn ta báo cừu. Cái tên cường đạo Đồ La Đạt đáng chết kia đã giết quá nhiều người của bọn ta rồi, không thể để cho hắn còn sống rời khỏi Tháp Lý sơn! 

Vừa nói xong, Phúc Tạp Lâm từ sau một tảng sơn thạch bước ra, xông thẳng tới mấy chỗ chém giết ở dưới chân núi. Sơn nhân vốn đang ẩn mình sau các tảng đá, bụi cây, nghe được Phúc Tạp Lâm nói như vậy, bao nhiêu cừu hận tích lũy bấy lâu đều tuôn ra hết, nhắm ngay hướng đám người Phạt Khắc Lan đang đóng quân xông thẳng tới. 

Đối với đám người Phúc Tạp Lâm mà nói, đám bất tử sinh vật là sự tồn tại kỳ lạ của một thế giới khác. Nếu không cần phải tiếp cận thì tốt nhất. Dù sao đám sinh vật này không phải là của thế giới này, vạn nhất mà lại quay sang công kích bọn họ thì thật là oan uổng. 

Ngoài ra, ở giữa đám bất tử sinh vật kia, trên mặt đất lại có nhiều vũng nước axít lớn nhỏ đủ cỡ. Hiện giờ trên mấy vũng nước axít kia còn có mấy chục bộ xương cốt da thịt bầy nhầy trắng hếu. Cảnh tượng đáng sợ như vậy đối với bọn họ mà nói thì thật vô cùng chấn động, bọn họ tự nhiên sẽ không nguyện ý đâm đầu vào nơi tràn đầy nguy hiểm như vậy. 

"Xoẹt xoẹt!" 

Hai thanh cốt mâu không biết từ đâu bắn tới. Đồ La Đạt đang dẫn đầu đột nhiên cảm thấy hai đùi đau đớn, sau đó mấy chục con Thạch tượng quỷ ùn ùn kéo tới, không đợi hắn kịp phản ứng, đã dùng thiết trảo chộp lấy hắn, trực tiếp quấn theo hắn lên trên không trung. 

- Ta là thành chủ mới của thành Bố Lôi Đặc Nhĩ. Tên của ta là Bố Lai Ân, rất hân hạnh được làm quen với Đồ La Đạt ngươi! 

Thanh âm của Hàn Thạc nho nhã lễ độ vang lên, đợi khi Đồ La Đạt kịp phản ứng thì hắn mới phát hiện vẻ mặt mỉm cười của Hàn Thạc đang nhìn hắn, còn lưng của hắn thì bị thiết trảo của bốn con Thạch tượng quỷ đâm xuyên qua. Bốn con này vỗ cánh phần phật để cho hắn không bị rơi xuống đất mà chết. 

- Ngươi muốn thế nào đây? 

Đồ La Đạt không hổ là một tên thủ lãnh của giới cường đạo. Cho dù sau lưng máu chảy đầm đìa, đau đớn vạn phần, sắc mặt hắn vẫn hung ác, phẫn nộ, gào thét với Hàn Thạc. 

- Không nghĩ gì hết, ta chỉ muốn toàn bộ tài phú của ngươi thôi. Tất cả những thứ mấy năm nay ngươi cướp đoạt của thành Bố Lôi Đặc Nhĩ, đều nhả ra hết cho ta! 

Tâm tình Hàn Thạc vui vẻ, khẽ cười hỉ hả rồi lên tiếng. 

- Ngươi giết ta đi! Ta cho dù có chết cũng sẽ không giao ra cho ngươi. Ha ha, ngươi không với tay được mớ tài phú kia đâu! 

Đồ La Đạt cười điên cuồng, dường như không biết chữ "tử" viết thế nào. 

"Phập!" Ba thanh cốt mâu cắm phập vào tiểu phúc và ngực của Đồ La Đạt. Hàn Thạc mỉm cười nói: 

- Ngươi dường như quên mất ta là một Vong Linh pháp sư. Vong Linh pháp sư ngoại trừ có lực khống chế cường đại với hắc ám sinh vật, ngoài ra đối với linh hồn cũng quen thuộc vô cùng. Cho dù ngươi có chết ta cũng có thể lấy được tất cả từ linh hồn của ngươi. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.