Đại Ma Vương

Chương 229: Chương 229: Đứa con cưng của mẹ đất




Chương 229:Đứa con cưng của mẹ đất 

Dưới sự chỉ dạy của Hàn Thạc, mất hơn nửa ngày Cát Nhĩ Bá Đặc rốt cuộc đã thuần thục nắm vững loại tà pháp thái âm bổ dương này. 

Cát Nhĩ Bá Đặc vốn hoài nghi không tin, trong quá trình thân thể không ngừng biến hóa, từ từ có chút nửa tin nửa ngờ, nhưng nếu không được biết trước hắn có lẽ không dám tin tưởng loại vũ kí này có thể có được công hiệu thần kỳ như vậy. 

- Nhớ kỹ, mỗi một lần chỉ có thể thu một chút âm khí, nếu hút nhiều quá tức là lấy mạng người đó. 

Sau khi Cát Nhĩ Bá Đặc nắm vững, Hàn Thạc cẩn thận nhắc nhở. 

Tà pháp thái âm bổ dương này nếu sử dụng thoả đáng, mỗi một lần chỉ ở trên một người phụ nữ thu nạp một chút âm nguyên khí, đối với thân thể nữ tử cũng không có tổn thương quá lớn. Nhưng mà nếu sử dụng quá mức thu nạp quá nhiều âm nguyên khí sẽ gây tổn thương đến thân thể nữ nhân, nghiêm trọng có thể dẫn đến cướp đi tính mạng. 

Hàn Thạc dặn dò nhiều lần, Cát Nhĩ Bá Đặc cái hiểu cái không hét lên: 

- Biết rồi, có hiệu dụng hay không còn khó nói, chờ khi ta thử qua rồi sẽ nói với chủ nhân! 

Sau đó, Hàn Thạc cùng Cát Nhĩ Bá Đặc cùng đi một chuyến đến sơn cốc của các Ải nhân, để Hắc Long ở bên ngoài, Hàn Thạc đi vào đàm luận với thôn trưởng Tạp Nhĩ Văn một chút, đưa tài liệu cùng danh sách cần thiết cho việc chế tạo vũ khí, giao hết cho lão xong rồi mới rời khỏi sơn cốc. 

Có Hắc Long, Hàn Thạc tiết kiệm được rất nhiều sức lực, cưỡi trên người Cát Nhĩ Bá Đặc, hai người bay thẳng đến sâu bên trong U Ám sâm lâm, tới thánh địa của sâm lâm cự ma. 

Trải qua cả ngày trời bay lượn, tới lúc chạng vạng Hàn Thạc cùng Cát Nhĩ Bá Đặc đã tới thánh địa của sâm lâm cự ma, nơi thờ phụng thần tượng ác ma Đạt Đạt Lạp. 

Những sâm lâm cự ma trông coi nơi này toàn bộ đều biết Hàn Thạc, cũng không có bất luận kẻ nào cản trở, mặc cho hắn tự do đi vào, còn kiêm luôn trách nhiệm bảo vệ hắn. 

Bây giờ là mùa đông giá rét, tại Mộc tuyệt chi địa thánh địa của sâm lâm cự ma, lại hiện ra một mảng xanh tươi rậm rạp tràn đầy hơi thở mùa xuân, thực vật um tùm, lùm cây cao cao, những cây cổ thụ chọc trời sinh trưởng khỏe mạnh, muôn hoa đua nhau khoe sắc, tràn đầy cả sơn cốc thánh địa, không khí tươi mát tinh khiết ở khắp nơi. 

Liếc mắt nhìn qua tất cả đều là màu xanh biếc bừng bừng sinh cơ, tất cả thực vật đều sinh trưởng một cách hoàn mỹ như vậy thật không thể tưởng tượng nổi. Có thêm một số hoa cỏ mà Hàn Thạc cho đến bây giờ cũng chưa từng nghe thấy. 

Bên trong Mộc tuyệt chi địa, bất luận thực vật gì đều phát triển cực tốt, Mộc chi nguyên khí tràn ngập bốn phương tám hướng, những cây cổ thụ chọc trời che khuất phía chân trời, những nhánh cây già xoắn lại với nhau rất chắc chắn, cho nên thánh địa sâm lâm cự ma mới có thể kiến tạo được trên đó. 

Đến nơi này, Hàn Thạc trước tiên để cho một số sâm lâm cự ma xung quanh tạm thời li khai một khu vực thánh địa, sau đó phi thân lên không. Từ trên nhìn xuống, quan sát phong thủy ngũ hành, dựa theo miêu tả trong kí ức của Sở Thương Lan, cẩn thận phân biệt một hồi, lúc này mới phi thân hạ xuống chỗ rễ cây của một cây cổ thụ. 

Gốc cây cổ thụ này chính là nơi tốt nhất của Mộc tuyệt chi địa, là gốc cây già nhất cao lớn nhất, cao mười mấy mét, cành lá xum xuê, tất cả đều xanh biếc, phóng xuất sinh cơ bừng bừng, thoạt nhìn đã rất lâu năm. 

Nhìn chằm chằm cây cổ thụ lớn nhất trong chốc lát, Hàn Thạc cuối cùng cảm thấy có lỗi nói: 

- Thật xin lỗi, ngươi chiếm giữ vị trí tốt nhất, hấp thu Mộc chi nguyên khí nhiều nhất cũng nên giao ra đây một chút đi, chỉ có thể hy sinh ngươi! 

Trong khi nói, tâm niệm Hàn Thạc vừa động, một đạo thần quang từ cơ thể bay ra, chui vào lòng bàn tay hắn, sau đó hắn không chút do dự động thủ, bắt đầu tiến hành đào bới ở chỗ rễ của cây cổ thụ. 

- Chủ nhân tôn quý, có cần ta hỗ trợ không? 

Cát Nhĩ Bá Đặc nhìn thấy Hàn Thạc tiến hành đào bới dưới đất của rễ cây cổ thụ trông như một ngọn núi nhỏ này, bất giác xung phong đảm nhận gào lên. 

Trong lòng suy nghĩ một chút, Hàn Thạc gật đầu, dừng tay lại nói:  

- Không cần ngươi hỗ trợ, nhưng ngươi lại nhắc nhở ta, có Thổ Giáp thi thì ta căn bản là không cần phải ra tay! 

Lời nói vừa xong, một chú ngữ Vong Linh ma pháp ngâm lên, Tiểu Khô Lâu, cùng với Thổ Giáp thi đồng thời được Hàn Thạc gọi đến. 

Bộ xương của Tiểu Khô Lâu trong suốt như ngọc, bên trong Tử Ma Nhãn lưu chuyển linh hồn chi quang nhàn nhạt, tay cầm cốt đao đứng ở đó không thể ngờ là lại tự nhiên sinh ra một cỗ sát khí mãnh liệt, bảy thanh cốt thứ sau lưng làm cho người ta có cảm giác cực kỳ tà ác nguy hiểm, như là bảy thanh hung khí đoạt mệnh.  

Hai mắt Thổ Giáp thi lóng lánh cùng một dạng quang mang như thổ hoàng sắc của thân thể, khôi giáp bao trùm toàn thân hắn giống như từng tầng hoàng thổ thật dày. Lúc này chớp con mắt có vẻ rất nghi hoặc nhìn Hàn Thạc tựa như muốn nói: 

- Hay a, chủ nhân thế nào lại tự nhiên gọi ta tới? 

Từ bên ngoài mà nhìn Tiểu Khô Lâu cùng với Thổ Giáp thi, Hàn Thạc phát hiện hai tên này tựa hồ đều có tiến hóa, đặc biệt là Tiểu Khô Lâu, càng làm cho hắn có một cảm giác khó hiểu, cảm giác nó sau khi trí lực khai phá, hành động càng ngày càng có chủ kiến, nghiễm nhiên có một loại "Thế" quái dị. 

- Giao cho ngươi một nhiệm vụ, dựa theo tâm ý của ta trong phạm vi này đào ra bảy bảy bốn mươi chín cái động to nhỏ, mặt khác tạo một hệ thống rãnh nối liền tất cả lại với nhau! 

Hàn Thạc trầm ngâm một chút, nói với Thổ Giáp thi đang chớp mắt. 

Thổ Giáp thi ngây ngô gật đầu, chớp mắt nhìn Hàn Thạc, nhưng cũng không lập tức hành động, tựa hồ như đợi Hàn Thạc chỉ thị rõ hơn một chút. 

Ngẩn người, lúc này Hàn Thạc mới có phản ứng, khoanh chân ngồi xuống, bên trong não chỉnh lí một lại ký ức, đại não của hắn như là một cỗ máy kì diệu, đưa cả khối Mộc tuyệt chi địa nhập vào bên trong, căn cứ theo kí ức của Sở Lan Thương, bảy bảy bốn mươi chín thổ động to nhỏ phân ra, tràng cảnh Mộc tuyệt chi địa dần hiện lên trước mặt 

Đợi khi Hàn Thạc làm xong hết thảy, trong đầu hiện lên một bức tranh tràng cảnh hoàn chỉnh, sau đó hạ lệnh cho Thổ Giáp thi chui xuống đất. 

Đột nhiên mặt đất dưới Mộc tuyệt chi địa rung chuyển kịch liệt, giống như là có một con thổ long uốn lượn, không ngừng chạy trong lòng đất. Trong nháy mắt các động trong cả một khu vực rung chuyển, từng mô đất nhỏ đột nhiên hiện lên, thân hình Thổ Giáp thi giống như những cơn sóng cả ngoài biển khơi. Như một tiểu long mặc sức xoay trở, mỗi khi hắn hiện lên mặt đất thì một cái thổ động to hoặc nhỏ xuất hiện. 

Nương theo tiếng động ầm ầm, Thổ Giáp thi với một cách làm thần kỳ, thể hiện giống như một công nhân kiến tạo cao siêu nhất, một kỳ công hoa mỹ khó có thể hoàn thành. Hoàn toàn bằng vào sức một người, lợi dụng sự nắm chắc Thổ chi nguyên lực trời sinh, lấy hình ảnh trong đầu Hàn Thạc cấu tạo một cách hoàn mỹ lại. 

Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi, cả mặt đất nơi Mộc tuyệt chi địa đã biến hóa một cách long trời lở đất, bảy bảy bốn mươi chín sơn động to nhỏ, với hơn trăm lỗ thông ngầm, giống như một mạch núi lượn quanh đem bốn mươi chín cái động này hoàn toàn thông lại với nhau. 

Cùng với hình ảnh tưởng tượng trong đầu Hàn Thạc không thể ngờ lại không hề có một điểm nào không khớp, thật giống như đúc. Trong một thời gian ngắn, lấy sức lực một người mà lại hoàn thành một cách nhanh chóng một kỳ công hoa mỹ như vậy, có lẽ chỉ có Thổ Giáp thi đối với với Thổ chi nguyên lực nắm vững một cách đăng phong tạo cực, mới có thể hoàn thành một cách thần kỳ như vậy 

- Thần kỳ, quả nhiên thần kỳ. Gia hoả này thật sự quá tuyệt vời!  

Cát Nhĩ Bá Đặc trơ mắt nhìn Thổ Giáp thi, trong một thời gian ngắn như vậy, tạo ra biến hóa long trời lở đất, nhìn Thổ Giáp thi như gặp quỷ liền tán dương. 

- Biết lợi hại chưa, Thổ Giáp thi chính là sủng nhân của mặt đất, làm thích khách mà nói có thể ẩn thân dưới đất, một kích không trúng lập tức lợi dụng độn thổ rời đi, cho dù ngươi tránh thoát được công kích của hắn, cũng đừng mơ tưởng có thể bắt được hắn. 

Hàn Thạc đắc ý cười ha hả, quái dị nhìn Cát Nhĩ Bá Đặc nói. 

Thổ Giáp thi làm xong hết thảy, thân thể từ cái động cuối cùng phi lên, bùn đất giống như không khí căn bản không thể hình thành bất luận trở ngại gì đối với hắn, tựa như từ trong nước bay ra, làm cho người ta có một cảm giác kỳ dị. 

Lấy ra từ trong không gian giới chỉ một đống tài liệu, bày đầy chỗ trước mặt, xếp chồng lên như núi vậy. Sau đó dùng sự liên lạc với Tiểu Khô Lâu và Thổ Giáp thi, Hàn Thạc, Tiểu Khô Lâu cùng với Thổ Giáp thi đồng thời nhanh chóng chui vào những cái động, đem đống tại liệu chồng chất theo trình tự nhất định bỏ vào trong các huyệt động. 

Làm xong tất cả, Hàn Thạc mới thở phào nhẹ nhõm, nói:  

- Nguyên vật liệu toàn bộ đã bỏ vào trong, trước mắt chỉ thiếu một thứ cơ bản nhất nữa thôi. 

- Tại sao cái động kia lại trống không, không bỏ gì vào trong? 

Cát Nhĩ Bá Đặc cảm thấy hứng thú đối với hết thảy sự việc phát sinh, sau khi Hàn Thạc nói xong, quan sát một vòng, phát hiện trung tâm bảy bảy bốn mươi chín cái động, có một cái động vừa lúc Hàn Thạc đứng lên cũng chính là chỗ rễ của cây đại thụ cao lớn. 

- Nói nhảm, cái động kia là trung tâm của trận pháp, tự nhiên chỉ có chủ nhân mới có thể tiến vào. 

Hàn Thạc liếc Cát Nhĩ Bá Đặc một cái, tùy ý giải thích. 

Nói xong, Hàn Thạc bắt đầu ngâm xướng ma pháp chú ngữ, gọi về mấy tên cương thi chiến sĩ, lợi dụng phương pháp như trước, để cho bọn chúng đánh nhau, phân thắng bại tuyển chọn ra một tên thích hợp nhất. 

Song, trong khi Hàn Thạc bắt đầu định làm, Thổ Giáp thi hấp tấp khua tay lắc đầu, đi tới trước mặt hắn, chớp con mắt màu vàng, lo lắng nói cái gì đó. 

Khi hắn làm vậy, còn không ngừng vẫy vẫy tay với Tiểu Khô Lâu, khoa chân múa tay cùng trao đổi với nó, giống nhưng muốn để Tiểu Khô Lâu cùng hắn đồng thời khuyên bảo Hàn Thạc. 

Hàn Thạc kinh ngạc sau đó ngưng thần, một mặt cẩn thận đánh giá Thổ Giáp thi và Tiểu Khô Lâu, một mặt chậm rãi lí giải tin tức hai tên đưa tới. 

Thổ Giáp thi tựa như biết Hàn Thạc định làm gì, không ngừng khoa tay, ý là không đồng ý, sau đó cùng Tiểu Khô Lâu liên thông một chút, Tiểu Khô Lâu cũng đột nhiên phản ứng, cùng với Thổ Giáp thi đồng thời khuyên giải, những đoạn tin tức hỗn loạn ngắn ngủn từ hai tên không ngừng truyền đến não Hàn Thạc 

Một lúc lâu sau, Hàn Thạc kinh dị nhìn hai tên này hỏi: 

- Các ngươi nói nhân tuyển thích hợp là do các ngươi lựa chọn? 

Vừa nói xong, Thổ Giáp thi cùng Tiểu Khô Lâu đồng thời gật đầu, Tiểu Khô Lâu đi tới bên cạnh mấy tên cương thi chiến sĩ, bạch cốt trảo biến thành bộ dáng quyền đầu "răng rắc" một hồi, mấy tên cương thi chiến sĩ Hàn Thạc gọi về toàn bộ đã bị đánh gục nằm rạp trên đất. 

Sau đó Tiểu Khô Lâu đứng trước đám cương thi chiến sĩ này vênh mặt, ưỡn ngưc ngẩng đầu, khoa chân múa tay ý bảo là đám gia hỏa kia không xứng được hưởng thụ đãi ngộ này. 

Hàn Thạc nhìn hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu đươc, gât gật đầu sau đó mỉm cười nói:  

- Tốt lắm, ta mang hai ngươi trở về, cho các ngươi một lúc sau đó các ngươi bắt lấy cương thi chiến sĩ được lựa chọn, rồi ta sẽ thử triệu hoán cả bọn. 

Tiểu Khô Lâu cùng Thổ Giáp thi sau khi Hàn Thạc nói xong đều nhất trí gật đầu, hắn có thể cảm nhận được trong nội tâm bọn chúng vui sướng vô cùng. 

Tức cười một lúc, Hàn Thạc nhắc nhở bọn chúng xong, ngâm xướng một đoạn chú ngữ, tống hai tên gia hỏa này đi, trong lòng tràn đầy ngạc nhiên, không ngờ Tiểu Khô Lâu cùng với Thổ Giáp thi lại có biểu hiện kỳ quái như vậy. 

- Sinh vật hắc ám cấp thấp tại sao lại có trí tuệ như vậy? 

Vẻ mặt Cát Nhĩ Bá Đặc khó hiểu, nhìn Hàn Thạc cảm thán nói. 

- Về sau, không nên trước mặt bọn chúng nói là sinh vật hắc ám cấp thấp, nếu không bọn chúng nhất định sẽ tức giận đó, nói không chừng sẽ động thủ đánh ngươi. Giờ đây bọn chúng đã vượt ra khỏi phạm trù sinh vật hắc ám, ta nghĩ cho dù là hắc ám sinh vật cao cấp, cũng không nhất định có lực lượng thần kỳ như vậy. 

Hàn Thạc liếc mắt, cảnh cáo Cát Nhĩ Bá Đặc đang nói năng lung tung. 

Đợi một lúc, Hàn Thạc từ phía vị diện cực xa, cảm ứng được lời kêu gọi của Tiểu Khô Lâu, một lần nữa ngâm xướng Vong Linh ma pháp, bắt đầu gọi về hai tên mới rời đi không lâu đó. 

Một đạo quang mang hiện lên, Tiểu Khô Lâu cùng Thổ Giáp thi, cùng với một cương thi chiến sĩ thân hình gầy gò, cao cao, thoạt nhìn như cây trúc, trông có vẻ bỉ ổi xuất hiện. Vẻ mặt cương thi chiến sĩ này xám xanh, đồng tử trắng nhợt không có ánh chút ánh sáng, hiển nhiên là chỉ có ý thức phục tùng đơn giản nhất. 

Tiểu Khô Lâu cùng Thổ Giáp thi một cao một thấp, hai tên đứng hai bên hông tên cương thi chiến sĩ gầy yếu này, vai cao vai thấp vẻ mặt ngây ngốc trông rất tức cười. 

Hàn Thạc đang kinh ngạc thì Tiểu Khô Lâu chỉ vào tên cương thi chiến sĩ này, khoa tay như muốn nói: 

- Hắn mới là người mình. 

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.